Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Vì sao tôi lựa chọn làm về tâm lý, tâm bệnh ?
Ký ức tuổi thơ là một điều gì đó rất mạnh mẽ, có thể ngự trị “đứa trẻ” trong ta. Hồi bé tôi hay được khen mình “thương người” giống Bố. Định nghĩa hai chữ “thương người” với tôi cũng rất đơn giản và ngây ngô: có thể giúp đỡ người khác, yêu thương người khác. Như vậy hẳn là thương người !
Ngày đó Bố chữa bệnh cứu người, có những ca bệnh viện trả về cũng đến tìm Bố. Có ca Bố chữa khỏi, có ca thì không, nhưng ít nhất Bố cũng giúp người ta bớt đau đớn và ra đi một cách nhẹ nhàng, người thân của họ cũng không tiếc nuối, áy náy vì đã tìm đủ mọi cách chữa trị.
Tôi như một “cô y tá nhỏ” theo chân phụ việc cho Bố. Tôi không ngại mang chăn gối của mình cho mượn nếu bệnh nhân cần ngủ lại. Có người bị bệnh mụn nhọt khắp người nhìn rất sợ, nhưng thương cũng rất thương.

Rồi khi tôi lên 10 tuổi cũng là lúc biến cố lớn nhất của gia đình ập đến. Cũng có thể tạm gọi là Tâm bệnh, về những nỗi sợ không được giải phóng, không được xả bỏ, mất ngủ triền miên kết hợp với rượu bia khiến thần kinh của Bố càng thêm căng thẳng.
Biến cố ập đến, lấy đi tất cả mọi thứ.
Trước đó nhà tôi làm ăn khá, tôi là con út - được cưng chiều, uống sữa thay nước lọc. Mọi điều tốt đẹp nhất đều có phần và được ưu tiên.
Rồi Bố phải đi bệnh viện, năm đó không còn Tết nữa. Chúng tôi còn nhỏ, Mẹ chăm Bố ở bệnh viện, công việc bỏ không, nhà cửa vườn tược nhờ người xoay sở. Khi nhờ được họ hàng lên bệnh viện chăm Bố thì Mẹ tranh thủ về xoay sở công việc, nhưng cũng không được lâu, có lẽ tối đa là 1 tuần.
Cuộc đời Mẹ lúc đó như chết đi sống lại, hoặc nếu không vì Bố, vì chúng tôi, Mẹ cũng chẳng thiết sống làm gì! Chỉ trong vòng 20 ngày, Mẹ xuống 7 ký, kiệt quệ và tuyệt vọng!
Ngày đó tôi liên tục hỏi ông trời: “Tại sao? Tại sao? Tại sao lại là gia đình tôi? Tại sao lại là Bố của tôi? “
Câu trả lời cũng chỉ là nước mắt và tiếng khóc nấc lên của chính mình.
Tại thời khắc ấy tôi nhận ra, tinh thần quan trọng không kém gì vật chất. Hoặc nếu mất đi tinh thần là mất hết! Giữ niềm tin, đi về phía mặt trời, ngày mai trời lại sáng.
Còn sức khỏe, còn đầu óc là sẽ có hy vọng cho giải pháp. Ngày cả khi mọi sự suy sụp cũng không được đánh mất sức khỏe.
Có lẽ sự mạnh mẽ và hoài bão của tôi bây giờ cũng đến từ một phần tuổi thơ lăn lộn, chật vật trong tâm trí.
Khao khát rằng ai cũng có thể được sơ cứu hoặc tự sơ cứu cảm xúc. Ai cũng trang bị cho mình sự chuẩn bị và thấu hiểu đời sống tinh thần của bản thân và người thân yêu. Để cùng đồng hành với nhau, vượt qua những khó khăn!
Giờ đây, khi mọi khó khăn qua đi, còn Bố, còn Mẹ khỏe mạnh và hạnh phúc lại khiến tôi cảm thấy mình giàu có nhất trên đời!
Tôi rất yêu Bố Mẹ bởi những gì Bố Mẹ đã trải qua, những tổn thương và hy sinh chẳng bao giờ nói, bởi tình yêu thương vô điều kiện của Bố Mẹ dành cho chúng tôi!
Ký ức tuổi thơ là một điều gì đó rất mạnh mẽ, có thể ngự trị “đứa trẻ” trong ta. Hồi bé tôi hay được khen mình “thương người” giống Bố. Định nghĩa hai chữ “thương người” với tôi cũng rất đơn giản và ngây ngô: có thể giúp đỡ người khác, yêu thương người khác. Như vậy hẳn là thương người !
Ngày đó Bố chữa bệnh cứu người, có những ca bệnh viện trả về cũng đến tìm Bố. Có ca Bố chữa khỏi, có ca thì không, nhưng ít nhất Bố cũng giúp người ta bớt đau đớn và ra đi một cách nhẹ nhàng, người thân của họ cũng không tiếc nuối, áy náy vì đã tìm đủ mọi cách chữa trị.
Tôi như một “cô y tá nhỏ” theo chân phụ việc cho Bố. Tôi không ngại mang chăn gối của mình cho mượn nếu bệnh nhân cần ngủ lại. Có người bị bệnh mụn nhọt khắp người nhìn rất sợ, nhưng thương cũng rất thương.

Rồi khi tôi lên 10 tuổi cũng là lúc biến cố lớn nhất của gia đình ập đến. Cũng có thể tạm gọi là Tâm bệnh, về những nỗi sợ không được giải phóng, không được xả bỏ, mất ngủ triền miên kết hợp với rượu bia khiến thần kinh của Bố càng thêm căng thẳng.
Biến cố ập đến, lấy đi tất cả mọi thứ.
Trước đó nhà tôi làm ăn khá, tôi là con út - được cưng chiều, uống sữa thay nước lọc. Mọi điều tốt đẹp nhất đều có phần và được ưu tiên.
Rồi Bố phải đi bệnh viện, năm đó không còn Tết nữa. Chúng tôi còn nhỏ, Mẹ chăm Bố ở bệnh viện, công việc bỏ không, nhà cửa vườn tược nhờ người xoay sở. Khi nhờ được họ hàng lên bệnh viện chăm Bố thì Mẹ tranh thủ về xoay sở công việc, nhưng cũng không được lâu, có lẽ tối đa là 1 tuần.
Cuộc đời Mẹ lúc đó như chết đi sống lại, hoặc nếu không vì Bố, vì chúng tôi, Mẹ cũng chẳng thiết sống làm gì! Chỉ trong vòng 20 ngày, Mẹ xuống 7 ký, kiệt quệ và tuyệt vọng!
Ngày đó tôi liên tục hỏi ông trời: “Tại sao? Tại sao? Tại sao lại là gia đình tôi? Tại sao lại là Bố của tôi? “
Câu trả lời cũng chỉ là nước mắt và tiếng khóc nấc lên của chính mình.
Tại thời khắc ấy tôi nhận ra, tinh thần quan trọng không kém gì vật chất. Hoặc nếu mất đi tinh thần là mất hết! Giữ niềm tin, đi về phía mặt trời, ngày mai trời lại sáng.
Còn sức khỏe, còn đầu óc là sẽ có hy vọng cho giải pháp. Ngày cả khi mọi sự suy sụp cũng không được đánh mất sức khỏe.
Có lẽ sự mạnh mẽ và hoài bão của tôi bây giờ cũng đến từ một phần tuổi thơ lăn lộn, chật vật trong tâm trí.
Khao khát rằng ai cũng có thể được sơ cứu hoặc tự sơ cứu cảm xúc. Ai cũng trang bị cho mình sự chuẩn bị và thấu hiểu đời sống tinh thần của bản thân và người thân yêu. Để cùng đồng hành với nhau, vượt qua những khó khăn!
Giờ đây, khi mọi khó khăn qua đi, còn Bố, còn Mẹ khỏe mạnh và hạnh phúc lại khiến tôi cảm thấy mình giàu có nhất trên đời!
Tôi rất yêu Bố Mẹ bởi những gì Bố Mẹ đã trải qua, những tổn thương và hy sinh chẳng bao giờ nói, bởi tình yêu thương vô điều kiện của Bố Mẹ dành cho chúng tôi!
Last edited by a moderator:

