• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Vì sao trong tang lễ, lúc ăn tiệc mọi người vẫn cười nói bình thường?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,029
Reaction score
0
Points
36
Rõ ràng là đang ở trong tang lễ, nhưng lúc ăn tiệc mọi người vẫn cười nói bình thường là sao?

Bởi vì cái c h ế t là một chuyện tầm thường đến không thể tầm thường hơn.

Đêm Giáng sinh năm ngoái, ông nội tôi mất. Tôi gấp gáp chạy về nhưng cũng không thể gặp mặt ông lần cuối.
Đám tang của ông rộn ràng hơn bao giờ hết, thậm chí, nhà tôi còn mời hẳn một đoàn kịch về diễn, vừa hát vừa nhảy linh đình. Người ta không chỉ múa lân mà còn diễn lại trích đoạn lúc sinh thời ông nội tôi thích xem nhất trong vở “Tây Du Kí”.

Người đến cúng kiếng đa số đều là bà con thân thích với hàng xóm gần nhà, họ đưa tiền lễ xong thì tìm một chỗ trong sân tiệc ngồi xuống. Trên bàn có đủ món hết, món xào, món canh, món hầm, tôm luộc, không thiếu món nào. Ai cũng vừa ăn vừa nói cười, trẻ nhỏ thì uống nước cam, đàn ông thì chén chú chén bác, còn tiện tay nhón vài điếu thuốc lá giấu vào mũ.

Lúc đi, ông nội hưởng thọ 83 tuổi. Nếu theo cách nói chỗ tôi thì đó là hỉ t a n g, bởi vì người sống đến tuổi đó có thể ra đi một cách yên bình như vậy cũng là chuyện đáng mừng.

Đến viếng có người ngang tuổi ông, nhưng cũng có người lớn tuổi hơn ông. Họ không tỏ ra bi thương hay mất mát, tôi thấy được sự bình tĩnh, thậm chí là nhàm chán trong mắt họ. Phần lớn thời gian họ im lặng ngồi một bên, thỉnh thoảng chọc mấy đứa nhỏ cười haha, hoặc hút điếu thuốc lá.

Tôi đi dự đám tang của rất nhiều người lớn tuổi, đám tang của họ phải rộn ràng tưng bừng một chút mới gọi là tôn trọng người đã khuất.
Người nhà chúng tôi thật sự không muốn nhìn thấy cảnh ai cũng khóc lóc rung trời. Bởi vì, cái c h ế t là chuyện ai cũng phải trải qua, đó là một chuyến tàu hỏa bạn nhất định phải leo lên ở một trạm nào đó, không sớm thì muộn, không có ngoại lệ.

Ai đó c h ế t rồi. Đây không phải là câu cảm thán, cũng không phải câu so sánh, nó chỉ là một câu trần thuật mà thôi.

Sau khi ông nội tôi qua đời, họ hàng và hàng xóm xung quanh giúp ba tôi đặt bàn tiệc, nói cho ba tôi biết phải làm như nào như nào, rồi nếu có thiếu bàn thiếu ghế thì đi đâu mượn, rồi rau củ quả hay thịt thà đi chợ nào mua thì tươi ngon hơn, tiền lễ nên ghi lại như thế nào, sau này cũng biết đường mà trả lại người ta, cả việc mời đoàn kịch ở đâu, đám t a n g phải làm như thế nào mới được xem là long trọng nữa,….

Cái c h ế t đối với người đã mất cùng lắm chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng với người ở lại thì đó là một quá trình cụ thể và dài dằng dặc.
Quá trình này cần có sự giúp đỡ và hỗ trợ của mọi người, cần có những tiếng cười hay vài câu vụn vặt hỏi thăm nhau để chúng ta biết được rằng, cho dù thế nào, cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn và không ngừng đi về phía trước.

Khi đổi thành người ra đi là mình, tôi cũng muốn người nhà được mọi người hỗ trợ và giúp đỡ, họ hàng thân thích và bà con cô bác có thể cùng nhau cười nói đưa tiễn tôi, húp một ngụm canh nóng rồi luôn miệng khen canh hôm nay nấu ngon thế, mấy con tôm này tươi mà ngọt thịt ghê.

Không có chuyện gì lớn cả, chỉ là ai đó mệt rồi, muốn xuống đài diễn, mọi người cứ hoan ca vui vẻ với đời, tôi đi nghỉ trước, nhé.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,029
Reaction score
0
Points
36
Vì sao rõ ràng là đám tang, nhưng lúc ăn cỗ mọi người vẫn nói cười rôm rả?

1.
Cụ cố của tôi, năm 101 tuổi vẫn còn có thể nuôi gà trồng rau. Một ngày nọ, cụ bỗng nói: "Dạo này ta cứ thấy buồn ngủ, chắc muốn ngủ rồi."

Ông nội tôi gọi hết mọi người trong nhà về, ai nấy đều đã chuẩn bị sẵn tâm lý.

Cụ cố ăn cơm cùng cả nhà, nói rất nhiều chuyện, sau đó ra chiếc ghế tựa ngoài sân nằm phơi nắng. Cả nhà ngồi vây quanh trò chuyện, cụ đột nhiên bảo tôi: “Lại đây, cụ ôm cái nào.” Tôi vùi đầu vào lòng cụ, cụ xoa tóc tôi, rồi ngủ thiếp đi, không bao giờ tỉnh lại nữa.

Ban đầu nhà định làm cỗ ngay tại sân nhà, nhưng vì người đến quá đông nên chuyển ra quảng trường nhỏ trong làng làm cỗ.

Người từ khắp nơi trong vùng đều đến ăn cỗ, có cả những người không quen biết nói là ngưỡng mộ danh tiếng mà đến để xin chút phúc lộc, nhà tôi đều tiếp đãi hết. Cỗ kéo dài ba ngày, từ sáng đến tối liên tục dọn món. Toàn bộ bữa cỗ huy động gần như tất cả nguồn lực của cả làng, bàn ghế, nồi niêu bát đũa đều mượn từ từng nhà, những người đi làm xa cũng hầu như đều trở về, mấy ngày đó ai cũng bận rộn phụ giúp.

Ngày cuối cùng phải hấp bánh trôi gạo nếp, phong tục quê tôi quan niệm rằng ăn bánh này sẽ được hưởng phúc và thọ như người đã khuất.

Ngày hôm đó người đông như trẩy hội, nồi nào trong thôn cũng đều đang hấp cơm nếp, bánh xếp đầy cả quảng trường. Mọi người quỳ xung quanh nghe thầy tụng kinh, tụng xong thầy hô lớn: "Ăn cơm thôi…", cảnh tượng đó làm đứa chưa từng thấy sự đời như tôi phải hoảng hồn.

Đến khi tôi kịp phản ứng thì những chiếc sọt trên mặt đất đã trống trơn, tôi đến một mẩu vụn cũng không tranh nổi. Mẹ tôi bảo: "Uổng công cho con quỳ ở ngay hàng đầu." Sau đó vì quá nhiều người chưa ăn được nên lại làm thêm, tôi mới có được một cái bánh.

Không một ai đau buồn, giống như một cuộc tụ họp hơn. Cụ cố yêu thương tôi đã qua đời, lẽ ra tôi phải đau buồn, nhưng trong đầu tôi lại mong muốn sau này mình cũng có thể giống như cụ: sau khi đã trải qua một cuộc đời dài đằng đẵng, dưới ánh nắng ấm áp và làn gió nhẹ, có người thân bên cạnh, ôm đứa chắt gái mình yêu thương nhất rồi thanh thản ngủ đi.

2.
Ngày tang lễ của cha tôi, người anh họ 22 tuổi (con trai cô cả) đi từng bàn mời rượu mọi người. Lúc đó tôi mới 11 tuổi, không hiểu tại sao trong hoàn cảnh như vậy lại phải mời rượu. Sau này tôi mới nghĩ thông suốt, mỗi ly rượu anh tôi uống đều là uống thay cho tôi.

3.
Có những đám tang được gọi là "Hỷ tang" (đám tang vui).
Tôi còn nhớ năm 17 tuổi có tham gia đám tang của một ông cụ trong thôn, náo nhiệt vô cùng!

Ông cụ đã 89 tuổi, vốn có địa vị trong thôn và rất thích giúp đỡ mọi người, thanh niên về quê đều thích sang nhà ngồi chuyện trò với ông. Sức khỏe cụ rất tốt, 89 tuổi mà ăn uống khỏe, cơ bắp săn chắc hơn cả đám thanh niên, lúc rảnh rỗi còn lên núi bắt mấy con gà rừng (gà nhà chạy lạc) về ăn.

Con cháu dù đi làm xa nhưng rất hiếu thảo, thỉnh thoảng lại đón ông lên thành phố chơi vài ngày hoặc đăng ký cho ông đi du lịch theo đoàn.

Từ năm 84 tuổi, cụ đã bắt đầu chuẩn bị cho hậu sự của mình. Theo lời cụ thì cụ có tiền nên không cần dùng tiền của con cháu. Hơn nữa dù tuổi cao nhưng ông lại thích âm nhạc, còn tài trợ cho ban nhạc của mấy thanh niên trong làng.

Cụ liên hệ với người chuyên lo việc tang trong làng (gọi là chú Ba, dù chú Ba phải gọi ông bằng bác), yêu cầu tổ chức theo mức giá năm mươi nghìn tệ, và phải thật vui vẻ. Trong tang lễ, các bài như "Chú Đại Bi" hay "Kinh Vãng Sinh" chỉ được tụng một lần, còn lại phải theo danh sách cụ tự chọn. Sau đó có lẽ cụ đã bàn bạc xong với nhóm nhạc trẻ kia.

Thế là đến ngày đó, khi tôi tham dự đám tang, trên sân khấu các chàng trai hát cho ông một bài hát rất vui tươi, sau đó là bài "Tiễn biệt", như thể ông cụ chỉ là đi xa một chuyến thôi.

Những bài hát sau đó ông tự chọn thì cực kỳ sôi động. Nếu không phải vì sân khấu và cả hội trường đều mặc đồ trắng, tôi đang ăn cỗ rất vui sẽ tưởng mình đang dự một bữa tiệc nào đó.

Cuối cùng, MC chú Ba nói phần cuối là yêu cầu của ông cụ, đề nghị mọi người nâng ly tiễn đưa cụ sang thế giới bên kia sống vui vẻ!
Mọi người đều cười nói rôm rả để hoàn thành tâm nguyện của cụ.

4.
Để cho mọi người biết rằng, gia đình này vẫn chưa tan rã. Cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn ~

5.
Chủ bài đăng chắc còn rất trẻ, chắc chưa đến 30 tuổi? Và cũng chưa từng nếm trải nỗi đau mất đi người thân ruột thịt thực sự.

Hồi trẻ, tôi từng thấy một người chú, trong đám tang của mẹ mình mà uống đến đỏ bừng mặt, đi khắp nơi cụng ly. Giọng chú ấy vẫn còn khàn đặc vì đã khóc trong lễ truy điệu; mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm trông linh cữu.

Tôi thật sự không thể hiểu nổi, mẹ ruột qua đời mà, rõ ràng trước đó còn khóc lóc thảm thiết, sao giờ lại có thể tươi cười hớn hở uống rượu với người ta!

Tôi không hiểu nổi những quy trình tẻ nhạt của đám tang, nào là báo tang, mặc đồ tang, vòng hoa, ghét cả những người lớn vô vị, những tiếng khóc giả tạo lộ liễu, những "người thân" nhiệt tình quá mức, chỉ trích nghi lễ này không đúng quy củ, cái kia làm chưa tới nơi tới chốn.

Các cô con dâu thì xì xào bàn tán, bàn xem chuẩn bị bao nhiêu chiếc khăn tay và bát thọ, sắp xếp xe đưa đón ra sao, có nên mời những họ hàng từng bất hòa không. Tôi cảm thấy những đứa con cháu hiếu thảo kia thật sự giả tạo hết mức, ngoài việc lặng lẽ khóc lóc đau xót ra thì tất cả những thứ khác đều là diễn trò vô bổ.

Cho đến khi tôi trở thành người trung niên, tiễn đưa những người thân mà tôi thực sự có tình cảm, đột nhiên tôi hoàn toàn thấu hiểu người chú đã cười vui trong bữa cơm chay đó.

Trước khi người thân qua đời, đã có vô vàn những điều vụn vặt dày vò. Người già ngày càng yếu đi, mất dần khả năng tự chăm sóc, đầu óc không còn minh mẫn, thường xuyên bệnh tật. Ban đầu còn tỉnh táo, sau thì hôn mê. Từ vài tháng đến vài năm, liên tục khám chữa, nhập viện, thức đêm chăm sóc.

Đến "những ngày cuối cùng" đó, con cháu quây quần, mọi người cũng không rõ đang "chờ chết" hay là thực lòng hy vọng lần này có thể cứu vãn được.

Sau khi mất, có đau buồn, nhưng nhanh chóng bị cuốn trôi bởi hàng loạt việc phải làm. Phải thanh toán viện phí, liên hệ nhà tang lễ, dịch vụ tang lễ đến bàn bạc, thông báo họ hàng, sắp xếp nơi chôn cất. Mỗi một việc đều liên quan đến tiền, đều phải ra quyết định ngay lập tức.

Không một ai, không một khoảng thời gian nào để cho người vừa mất người thân được chậm rãi đau buồn. Mọi việc cứ đến rồi đi, tiền chảy ra như nước. Người đi làm phải xin nghỉ, người đi học phải xin nghỉ. Nhà tang lễ sẽ đến hỏi ngày nào hỏa táng, đốt lúc nào thì bao nhiêu tiền, "lịch trình" lễ truy điệu sắp xếp ra sao, chọn sảnh nào giá bao nhiêu. Dịch vụ "trọn gói" thì sẽ không ngừng...
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom