• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Bạn đã gặp đồng nghiệp kỳ lạ nào ở chỗ làm chưa ?

Chuyện nghề nghiệp 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,625
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã gặp đồng nghiệp kỳ lạ nào ở chỗ làm chưa ?

Hôm nay cơ quan tôi có một đồng nghiệp mới đến làm, nhưng chỉ làm nửa ngày rồi xin nghỉ luôn.

Mà lý do cô ấy nghỉ việc, rất có thể có liên quan đến tôi, vì trong suốt nửa ngày đi làm ấy, tôi là người duy nhất có trao đổi công việc với cô ấy.

Trao đổi công việc cũng rất đơn giản. Vì là ngày đầu tiên đi làm nên sếp cũng không dám giao việc quá phức tạp hay quan trọng cho cô ấy, chỉ bảo tôi đưa cho cô ấy một việc nhẹ nhàng nhất mà tôi đang làm - đối chiếu báo cáo số liệu - để cô ấy thử làm trước.

Thế là tôi cầm bảng biểu sang, hướng dẫn cách thao tác cho cô ấy. Thực ra công việc cực kỳ đơn giản: vào website nội bộ tra số liệu cực trị rồi tổng hợp vào một bảng.

Bình thường vừa tổng hợp vừa đối chiếu thì nửa tiếng là xong. Nhưng nghĩ đến việc cô ấy là người mới hôm nay đi làm ngày đầu nên tôi cũng không kỳ vọng cao, thậm chí còn không đưa deadline, chỉ bảo cô ấy cứ làm trước đi, có gì không hiểu thì hỏi tôi.

Sau đó tôi quay về làm việc của mình. Cứ thế trôi qua cả buổi sáng. Bên tôi có vài việc phát sinh nên phải tăng ca mới xong. Những người khác đều đã về hết, cô ấy thấy vậy cũng bắt đầu dọn đồ rồi chào tôi ra về. Đúng lúc công việc tôi đang làm cũng liên quan đến cái bảng kia nên tôi tiện miệng hỏi cô ấy một câu: “Cô đối chiếu đến đâu rồi?”

Cô ấy ấp úng không nói rõ. Tôi thì nóng tính nên đi thẳng tới máy tính của cô ấy, nghĩ bụng nếu làm gần xong rồi thì tôi copy luôn, buổi trưa còn đỡ phải tăng ca thêm. Kết quả nhìn kỹ mới phát hiện cô ấy mới chỉ đối chiếu được… 4 con số.

Một bảng có tổng cộng 150 số liệu, cô ấy làm cả buổi sáng mà chỉ đối chiếu xong 4 số.

Nói thật, lúc phát hiện điều này tôi thậm chí còn không tức giận, mà là cảm thấy vừa hoang đường vừa khó hiểu, đến mức tò mò. Tôi thật sự muốn biết rốt cuộc cô ấy làm kiểu gì được như thế.

Vì suốt buổi sáng tôi thỉnh thoảng có liếc qua cô ấy, thấy cô ấy đúng là luôn chăm chú nhìn máy tính để đối chiếu bảng biểu. Màn hình rõ ràng chỉ là báo cáo, không có gì khác. Cô ấy cũng không chơi điện thoại hay lười biếng. Tư thế ngồi rất nghiêm túc, lưng thẳng, chăm chăm vào màn hình làm việc. Người từng đi làm đều biết giữ được trạng thái nghiêm túc như vậy không hề dễ. Nhưng làm việc nghiêm túc đến thế mà cuối cùng chỉ đối chiếu được bốn con số… chuyện này… sao có thể như thế được chứ?

Thế là tôi không nhịn được, dùng giọng đầy tò mò hỏi cô ấy:
“Cô mới đối chiếu được bốn số thôi à? Có gặp phải vấn đề gì không?”
Cô ấy nói không có vấn đề gì cả, chỉ là mới đối chiếu được bốn số thôi.
Tôi lại hỏi: “Sao lại chỉ có bốn số?”
Cô ấy đáp: “Vì mỗi số tôi đều đối chiếu hai lần.”
Tôi ngớ người, hỏi lại: “Đối chiếu hai lần là như thế nào?”
Cô ấy nói: “Lần đầu là nhìn máy tính rồi nhìn bảng. Lần thứ hai là nhìn bảng rồi nhìn máy tính.”
Tôi nói:
“Nhưng nó cũng chỉ là một con số thôi mà. Dù nhìn hai lần thì cũng đâu tốn bao nhiêu thời gian đâu?”

Cô ấy lại bắt đầu ấp úng. Tôi thấy kiểu này chắc cũng không hỏi ra được gì nữa. Dù vẫn tò mò vô cùng nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ bảo:
“Thôi cô đi trước đi, tôi vẫn phải tăng ca thêm lúc nữa.”

Sau khi cô ấy đi, tôi thật sự tò mò đến mức bứt rứt không chịu nổi, bèn mở WeChat vừa mới kết bạn của cô ấy lên xem, muốn thử đoán xem liệu cô ấy có vấn đề gì như chứng khó đọc hay không.

Kết quả phát hiện trang cá nhân của cô ấy chẳng đăng gì cả, chỉ có duy nhất một tấm ảnh chụp cùng bạn trai - cũng có thể là chồng rồi. Vì người trong ảnh nhìn trẻ hơn ngoài đời, mà còn xinh hơn rất nhiều.

Hình như tôi đã hiểu ra đôi chút.
Đến buổi chiều, cô ấy không quay lại chỗ làm nữa. Sếp qua bàn giao công việc với tôi, tiện thể tôi hỏi một câu, thì anh ấy bảo cô đồng nghiệp kia đã xin nghỉ rồi. Chỉ vì trải nghiệm của một buổi sáng mà cô ấy cảm thấy mình không hợp với công việc này, nên nghỉ luôn.

Hình như tôi lại hiểu thêm một chút nữa.
Có lẽ cái sự tự tin “không thích là nghỉ” của cô ấy, bắt nguồn từ tấm ảnh chụp đôi vợ chồng nhiều năm trước trong trang cá nhân sạch trơn ấy. Và lý do cả buổi sáng chỉ đối chiếu được bốn con số, có lẽ cũng vì thế.

Bởi cô ấy có thể vào được cơ quan chúng tôi thì chắc học vấn không tệ. Một người học vấn không tệ mà năng lực làm việc lại thoái hóa đến mức này, nguyên nhân thật ra cũng quá rõ ràng rồi.

Để vào được công ty tôi thì rõ ràng có học vấn đủ cao. Học vấn là thế nhưng ngay cả việc đơn giản nhất cô ấy cũng không làm được.

Ko làm được là cổ nghỉ ngay ko đắn đo, thậm chí không cố được đến ngày thứ 2 và cũng chẳng nhờ đồng nghiệp giúp.

Có lẽ cô ấy được ai đó bao bọc đã lâu nên không đi làm, không có kinh nghiệm làm việc, ko có áp lực tài chính, không có áp lực phải giữ được job.

Dù sao đây chỉ là đoán mò thôi. Tôi cũng không biết cuộc sống như vậy với cô ấy nên gọi là may mắn hay bất hạnh.

Chỉ có thể nói hy vọng chồng cô ấy là một người thật sự đáng để dựa vào.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,625
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã gặp đồng nghiệp kỳ lạ nào ở chỗ làm chưa?

Công ty chúng tôi có một "kẻ dị biệt".
37 tuổi, chưa lập gia đình, lương tháng hơn 30 triệu, ở thành phố chúng tôi không phải là thấp. Nhưng anh ấy sống... nói thế nào nhỉ, chẳng khác gì một người nhận lương tháng ba triệu.

Mỗi trưa, anh ấy lấy từ trong túi xách ra một hộp cơm, quanh đi quẩn lại cũng chỉ từng đấy món: cà chua xào trứng, khoai tây thái sợi, thỉnh thoảng mới có chút đậu phụ kho.
Thịt ư? Cả năm trời chẳng thấy được mấy lần. Có người hỏi sao anh ấy không đổi món đi, anh ấy chỉ cười bảo: "Ăn chay cho khỏe người."

Trong văn phòng có người mời uống trà sữa, anh ấy xua tay từ chối. Công ty tổ chức ăn uống, anh ấy khó lòng có mặt. Lần nào không thể từ chối được thì anh ấy tham gia, nhưng lần sau có ai rủ rê, anh ấy chắc chắn sẽ tìm cách né tránh.
Lâu dần, những lời bàn ra tán vào sau lưng ngày một nhiều.
"Sao người này lại sống thành ra cái dạng đó nhỉ?"
"Lương cao mà sống thế, có cần đến mức vậy không?"
"Chẳng biết chút đối nhân xử thế chút nào. Chẳng trách 37 tuổi rồi vẫn cô đơn một mình."

Anh ấy nghe thấy nhưng không tranh cãi, chỉ cúi đầu làm tiếp việc của mình.

Dần dần, mọi người có việc gì cũng chẳng buồn gọi anh ấy nữa. Anh ấy giống như một người vô hình trong văn phòng, ngồi ở góc phòng, lặng lẽ đến mức khiến người ta chẳng còn nhớ đến.

Cho đến khi có một sự việc xảy ta vào tháng trước.
Chiều hôm đó, bên hành chính đi kiểm tra thì phát hiện máy in gần chỗ anh ấy ngồi có một xấp tài liệu dày cộp vừa mới in xong. Đếm thử thì ra hơn một trăm trang, toàn bộ đều là tài liệu cá nhân.
Công ty nghiêm cấm dùng thiết bị công ty để in đồ cá nhân, ai bị bắt sẽ bị trừ tiền thưởng tháng đó.
Quản lý thấy vậy liền thông báo trước toàn thể văn phòng: Trừ của anh ấy 8 triệu tiền thưởng.

Anh ấy đứng ở đó, mặt mũi đỏ gay, môi mấp máy như muốn nói điều gì nhưng cuối cùng lại chẳng nói thành lời. Trở về chỗ ngồi, anh ấy cúi gằm mặt, hồi lâu không ngẩng lên. Có đồng nghiệp nhìn thấy mắt anh ấy đỏ ngầu.

Lúc đó trong lòng tôi còn thầm bĩu môi: Chẳng phải chỉ là tám triệu thôi sao? Có đến mức thế không? Một thằng đàn ông to xác, chỉ chút tiền ấy thôi mà cũng đỏ cả mắt?
Bây giờ nhớ lại, tôi thật sự muốn tự tát cho mình một cái.

Chuyện này cuối cùng lại đi đến một bước ngoặt mà không ai lường trước.
Anh ấy xin nghỉ phép, lý do vì bệnh khá nặng, phải ở nhà dưỡng bệnh.
Quản lý vì nghĩ đến chuyện 8 triệu tiền thưởng kia nên muốn đến nhà thăm hỏi, nhân tiện "giáo dục" anh ấy một chút.

Đến nhà anh ấy, người ra mở cửa là mẹ anh ấy, một cụ bà tóc đã hoa râm. Căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ nhưng trông vô cùng thiếu thốn. Trên ghế sofa có hai đứa trẻ đang ngồi, một đứa trông như học sinh cấp 2, một đứa còn học tiểu học, đang cắm cúi làm bài tập.

Quản lý trình bày lý do đến nhà với mẹ anh, bà cụ thở dài một tiếng xót xa, kéo anh vào phòng trong rồi bật khóc: "Tiền thưởng đó của con tôi, các cô các cậu có thể đừng trừ được không?"
Bà cụ vừa nói vừa khóc: "Anh trai nó mấy năm trước bị bệnh mất rồi, chị dâu thì tái giá, bỏ lại hai đứa nhỏ này. Con tôi chưa lập gia đình, một mình nó nhận nuôi hai đứa cháu. Tiền lương mỗi tháng của nó, bản thân không nỡ tiêu một xu, chia thành hai, ba phần, dồn hết lên người hai đứa nhỏ. Tài liệu hôm đó là đề ôn tập mà nó nhờ người ta in giùm, đứa lớn sắp thi cấp 3 rồi. Tiệm in bên ngoài lấy 3 nghìn một trang, hơn trăm trang cũng mất mấy trăm nghìn, nó không nỡ..."

Quản lý kể lại rằng, lúc đó anh đứng ở phòng khách đơn sơ ấy, nghe xong câu chuyện mà hai tay run lên cầm cập.
Tin tức truyền về công ty, cả văn phòng lặng đi.
Người đồng nghiệp từng chê anh ấy "keo kiệt", người từng cười nhạo anh ấy "không biết đối nhân xử thế", và cả cái đứa từng thấy "có đến mức thế không" - là tôi đây, tất cả đều c h ế t lặng.

Thì ra anh ấy không hề keo kiệt.
Anh ấy đang dùng toàn bộ sức lực của mình để gánh vác một gia đình cho hai đứa trẻ mất cha mất mẹ.
Hộp cơm chay mỗi ngày là tiền sữa tiết kiệm cho cháu.
Mấy ly trà sữa, những bữa liên hoan từ chối kia là tiền học thêm tiết kiệm cho cháu.
Đôi mắt đỏ ngầu hôm ấy, không phải vì tiếc tiền thưởng bị trừ, mà là vì tự trách bản thân: Chỉ vì muốn tiết kiệm ít tiền in tài liệu cho cháu mà phải tính toán, tranh thủ đến cả chiếc máy in của công ty.

Sếp chúng tôi sau khi biết chuyện đã đưa ra ba quyết định:
Thứ nhất, tiền thưởng kia không trừ nữa.
Thứ hai, suất cơm trưa công ty đặt cho bảo vệ và lao công mỗi ngày, từ nay đặt thêm ba suất cho anh ấy. Nếu anh ấy ăn không hết? Thì mang về nhà cho cháu ăn.
Thứ ba, máy in công ty anh ấy có thể dùng. In tài liệu học tập cho cháu không tính là dùng việc công vào việc tư.

Khi quản lý gọi điện thông báo điều này, đầu dây bên kia yên lặng rất lâu. Sau đó quản lý nói, anh nghe thấy tiếng hít thở rất nhẹ, giống như đang nén khóc.

Hôm qua anh ấy đã đi làm trở lại, đi đứng vẫn hơi khập khiễng. Buổi trưa hôm qua, là lần đầu tiên anh ấy không lấy hộp cơm từ trong túi xách ra. Bên hành chính mang đến cho anh ấy ba suất cơm trưa. Anh ấy ngẩn người ra một lúc, rồi bưng hộp cơm đi ra cầu thang bộ. Có đồng nghiệp nói, thấy anh ấy ngồi trên bậc cầu thang, một mình ăn rất lâu.
Không ai đến làm phiền anh ấy.

Viết lại câu chuyện này, tôi chỉ muốn nói với tất cả mọi người rằng: Đừng vội mỉa mai hay chế giễu những người "keo kiệt".
Bạn không biết đằng sau hộp cơm toàn rau kia có phải là những đứa trẻ đang ngóng chờ bữa tối hay không.
Bạn không biết ly trà sữa bị từ chối kia có thể đổi được bao nhiêu cuốn sách bài tập cho người thân của họ.
Và bạn càng không thể biết, đằng sau đôi mắt đỏ ngầu gục xuống ấy là bao nhiêu chua chát, đắng cay của một người trưởng thành đang cắn răng gánh vác.

Trên đời này, không có sự tằn tiện nào là vô duyên vô cớ, chỉ có những trách nhiệm đè nặng lên vai mà họ quyết không thể buông tay.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom