• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạn đã làm như thế nào để cân bằng cuộc sống ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,248
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã làm như thế nào để cân bằng cuộc sống ?

Những năm đầu tuổi hai mươi, khi mới bước ra xã hội, tôi chỉ nghĩ rằng có một công việc lương ổn là đủ rồi.
Ở chung trong một căn phòng nhỏ, lại nghĩ: giá mà có một không gian riêng cho mình thì tốt biết mấy.
Dành dụm đủ tiền đặt cọc mua một căn nhà nhỏ của riêng mình, sáng chen chúc giờ cao điểm, tối tăng ca, lại nghĩ: giá mà lương cao hơn một chút thì tốt hơn nhiều.
Lương đủ trả tiền nhà rồi, nhưng vẫn còn bao nhiêu khoản phải chi, lại nghĩ: đổi sang một công việc có thu nhập cao hơn nữa mới đúng đắn.

Làm những điều tốt cho bản thân thì chẳng có gì sai, nhưng đừng gửi gắm sự ổn định của mình vào người khác, cũng đừng ép mình phải sống theo cuộc sống “ổn định” của người khác.

Hơn nữa, cuộc đời luôn tiến về phía trước. Dù bạn muốn tiến, lùi hay đứng yên, thời gian vẫn sẽ kéo bạn đi tiếp.

Trước đây, tôi luôn đặt hạnh phúc của mình vào người khác. Cứ nghĩ rằng mình không vui, không hạnh phúc là vì không có ai chia sẻ, không có ai để mình dựa vào.

Đôi khi tôi cũng muốn “đi đường tắt”, muốn có được những thứ không thuộc về mình.
Cứ tìm, cứ tìm mãi… đến cả bản thân cũng không biết mình đang tìm cái gì. Kết quả là… chẳng tìm được gì cả.
Dần dần, tôi bắt đầu học cách chăm sóc bản thân.

Tan làm tự mua cho mình một bó hoa về cắm trong nhà. Chú ý nhiều hơn đến những điều đẹp đẽ trong cuộc sống. Sau một tuần tăng ca mệt mỏi, tự nấu cho mình một nồi lẩu ngon. Khi áp lực, không còn dùng những cách tiêu cực để giải tỏa nữa, mà chọn những cách lành mạnh hơn, như vận động, như thay đổi góc nhìn. Đi trên đường, không còn cảm giác hoang mang hay sợ hãi trước những ngã rẽ lạ nữa.

Dù gặp những tình huống chưa từng trải qua, tôi vẫn tin rằng mình có thể xử lý được. Tin rằng mình đủ khả năng để đối mặt.

Tất nhiên, tôi không trách bản thân của trước đây. Vì có nhiều thứ tôi chưa từng trải qua, thậm chí cha mẹ tôi cũng chưa từng gặp.
Một mình đối diện với thế giới mà có chút bối rối, điều đó rất bình thường.

Trước đây, những dòng như thế này tôi sẽ đăng thẳng lên mạng xã hội. Còn bây giờ thì có lẽ thận trọng hơn một chút, haha…

Nhưng cũng không sao, thật ra cũng chẳng quan trọng lắm.

Hóa ra, cuộc sống thật sự sẽ ngày càng tốt hơn. Đến một ngày nào đó, không phải thế giới thay đổi, mà là tôi thay đổi, nên cách tôi nhìn thế giới cũng trở nên tốt hơn.

Và còn một điều muốn nói với bạn: Hãy mua cho mình món gì đó bản thân đang cần đi. Đừng quá cân nhắc những khoản chi khác.

Bạn phải đủ tốt với chính mình trước, thì khi có dư dả, bạn mới có thể tốt với người khác.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,248
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã làm thế nào để cân bằng cuộc sống?

Chúng ta loay hoay cả đời rốt cuộc là vì điều gì?

Mùa thu năm 2018, tôi đang học năm ba đại học. Đầu gối đau dữ dội lặp đi lặp lại nên bác sĩ khám ngoại trú chỉ định chụp cộng hưởng từ ngay.

Lúc lấy kết quả, tôi hỏi người ở phòng chụp xem có vấn đề gì không. Bà ấy không trả lời, chỉ bảo tôi mang kết quả đi gặp bác sĩ khám. Trên đường đi, tôi mở tờ hồ sơ ra xem, bên trên ghi: “u xương”. Khoảnh khắc đó đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Bác sĩ khám chỉ nhìn báo cáo rồi nói rất ngắn gọn: “Còn trẻ thế này không thể chủ quan được. Về xin nghỉ học ngay, liên lạc với gia đình rồi nhập viện kiểm tra.” Nghe xong tim tôi như hụt mất một nhịp.

Bác sĩ điều trị nội trú xem phim chụp rồi nói sau khi hội chẩn trong khoa, khả năng tới 90% là khối u lành tính. Nếu lành tính thì chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ là được. Nhưng muốn xác định chính xác là lành hay ác vẫn phải chờ kết quả giải phẫu bệnh. Khi đó tôi nghĩ chắc mình không đến nỗi xui xẻo rơi vào 10% còn lại, biết đâu mọi chuyện sẽ sáng tỏ theo hướng tốt đẹp.

Lúc ấy tôi chỉ nghĩ chữa trị xong rồi nhanh chóng xuất viện quay lại trường học. Sau này mới hiểu, xác suất khi rơi vào một con người cụ thể thì chỉ có hai kết quả: 0 hoặc 1.

Tôi lần lượt làm sinh thiết, cộng hưởng từ, CT và xạ hình xương. Kết quả giải phẫu bệnh từ mẫu sinh thiết là thứ ra sau cùng. Chẩn đoán ghi: u tế bào tròn nhỏ ác tính.

Nhìn thấy tờ kết quả đó, tôi ngồi co người một chỗ, đầu óc trống rỗng. Chân mềm nhũn không đứng vững. Mẹ tôi khóc không thành tiếng, bà vốn có bệnh tim nên gần như không đứng dậy nổi. Bố gọi điện tới, khóc đến tan nát cõi lòng. Trong khoảnh khắc ấy tôi cảm thấy mình phải tỏ ra mạnh mẽ hơn một chút, nên chỉ biết an ủi họ: “Đừng lo quá, cứ xem bác sĩ nói thế nào đã.”

Mà ngày hôm sau lại đúng dịp Trung thu. Chúng tôi thấp thỏm chờ đợi suốt ba ngày. Tôi tự lên mạng tìm hiểu, rồi tuyệt vọng đến cùng cực.

Ung thư.
Trước đó, tôi chỉ từng thấy căn bệnh này trong phim ảnh.

Sau đó là những ngày vội vã chạy khắp nơi tìm thầy chữa bệnh, từ Tây y, Đông y cho tới cả những người được gọi là “cao nhân huyền học”, bấu víu vào bất kỳ cọng rơm cứu mạng nào. Có lần trên đường tới bệnh viện, tôi ngẩng đầu nhìn những tán lá ven đường vẫn còn xanh trong tiết cuối thu, bỗng ngẩn người nghĩ: Mình còn sống được bao lâu nữa? Liệu năm sau còn có thể nhìn thấy những tán lá này không?

Tôi chăm chú lắng nghe từng phương án điều trị của các bác sĩ, hy vọng từ đôi ba câu nói của họ có thể tìm thấy chút ánh sáng. Càng hy vọng hơn rằng sẽ có một bác sĩ nào đó bảo tôi rằng đây là chẩn đoán nhầm, tất cả chỉ là một cơn ác mộng không có thật.

Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Các bệnh viện ở Bắc Kinh đều đưa ra cùng một kết luận bệnh lý.

Những ngày đó tôi dần nhận ra rằng cuộc đời mình đã thay đổi hoàn toàn. Năm ba đại học của tôi dừng lại ở đó. Mọi chuyện ở trường học đột nhiên chẳng còn liên quan đến tôi nữa.

Những ước mơ về tương lai cũng lần lượt tan biến: Kiếm một công việc tốt, kiếm tiền để gia đình sống khá hơn, lập gia đình, xây dựng sự nghiệp.

Từ đó trở đi là một cuộc đời hoàn toàn khác.
Tôi còn có thể sống được bao lâu? Câu hỏi ấy luôn khiến tôi sợ hãi.

Tôi mới chỉ 21 tuổi. Một quá trình điều trị dài đằng đẵng bắt đầu.
Hóa trị.
Kế hoạch gồm 18 đợt hóa trị và một ca phẫu thuật.

Ngày nào cũng là những tháng ngày đau đớn và giày vò. Tôi không còn dám nghĩ đến tương lai nữa, bởi nghĩ tới lại thấy như một sự xa xỉ. Chuyện của năm sau, thậm chí của tháng sau, đều quá xa vời. Tôi chỉ mong hôm nay cơ thể dễ chịu hơn một chút, tác dụng phụ của hóa trị nhẹ hơn một chút, có thể không nôn, không chóng mặt, ăn được chút gì đó.

Lúc ấy, một nồi lẩu cũng trở thành món ăn viển vông trong mơ.
Tôi chỉ mong mỗi ngày truyền dịch kết thúc sớm hơn, không phải từ chín giờ sáng kéo dài đến chín giờ tối. Những ngày không phải truyền dịch cũng trở thành điều đáng mong đợi.

Tôi chỉ mong mỗi lần kiểm tra, kết quả tốt hơn một chút. Bạch cầu, hồng cầu, tiểu cầu đừng giảm quá thấp để có thể bớt vài mũi tiêm bắp đau đớn. Mong không phải thiếu máu đến mức truyền máu, truyền tiểu cầu, bởi những thứ đó rất đắt.

Những ngày sau phẫu thuật, tôi chỉ mong mình đừng sốt liên tục, đừng phải truyền máu. Nằm liệt hơn một tháng trời, mỗi ngày đều mong được xuống giường sớm hơn, được tự đi lại, được ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Tôi chỉ mong có đủ tiền để tiếp tục bước điều trị tiếp theo. Mong nhanh chóng hoàn thành đủ 18 đợt hóa trị theo kế hoạch.
Tôi đã tiêm không biết bao nhiêu mũi thuốc. Tóc rụng hết, lông mày cũng rụng hết. Nôn đến mức trời đất quay cuồng. Tất cả đều phải chịu đựng.

Không còn cách nào khác, muốn sống thì chỉ có thể chịu đựng.

Nhưng mỗi lần đọc trên nhóm những bài viết của các bệnh nhân điều trị thất bại, tôi vẫn sợ hãi đến phát khóc.

Suốt năm đó tôi không thể về nhà. Không nằm viện thì ở nhà nghỉ nhỏ gần bệnh viện để chờ nhập viện. Ngay cả Tết cũng đón trong bệnh viện.

Những theo đuổi của tôi khi ấy bỗng trở nên vô cùng đơn giản: Chỉ là được sống, và được sống với cơ thể dễ chịu hơn một chút.

Tôi đã vượt qua những ngày tháng ấy như vậy suốt một năm.
Gia đình luôn ở bên chăm sóc tôi. Nếu không có họ, có lẽ tôi đã hoàn toàn sụp đổ. Rất nhiều lần tôi cảm thấy mình là gánh nặng của cả nhà.
Một năm sau, hóa trị kết thúc.

Ba tháng tái khám một lần. Mỗi lần đều nơm nớp lo sợ, chỉ cầu mong kết quả tốt. Những bệnh nhi tôi từng gặp trong bệnh viện có người bệnh nặng hơn, có người đã qua đời. Từ đó tôi không bao giờ dám chủ động hỏi thăm tin tức của họ nữa.

Hai năm sau, tôi quay lại trường học.

Tôi tiếp tục học năm ba, nhưng đó không còn là năm ba trước đây nữa. Những người bạn học, bạn cùng phòng đã thay đổi. Còn tôi sau ca phẫu thuật cũng không thể chạy nhảy như trước. Bóng rổ, chạy bộ chỉ còn là ký ức.

Rồi tôi tốt nghiệp.

Vì tiền sử bệnh tật, tìm việc làm không dễ, tìm người yêu cũng khó luôn. Nhưng dần dần tôi không còn quá để tâm đến chuyện kết hôn hay mua nhà nữa. Không kỳ vọng quá nhiều, ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn.

Kinh tế gia đình rất khó khăn. Bố mẹ ngày càng lớn tuổi. Muốn kiếm tiền phụ giúp gia đình nên tôi từ bỏ luôn kế hoạch thi cao học.

Nhà văn nào đó từng nói: “Khổ nạn không đáng để ca ngợi. Con người rèn luyện ý chí chỉ vì không thể né tránh nó.”

Đúng là như vậy. Chỉ những ai từng trải qua mới hiểu cảm giác tuyệt vọng đến mức nào.
Khổ nạn cũng không khiến tôi trở nên tốt đẹp hơn. Ngược lại, cuộc sống còn trở nên khó khăn hơn trước.

Bác sĩ nói rằng thời gian càng dài thì khả năng tái phát càng thấp, khả năng khỏi bệnh càng cao. Tôi vẫn đang đi trên con đường ấy.

Nhưng điều đó không có nghĩa là từ nay mọi chuyện đều thuận lợi. Chỉ cần còn sống là còn phiền não. Mà hiện tại, phiền não thậm chí còn nhiều hơn trước.

Có lẽ bởi sống vốn dĩ là như vậy. Phải đối mặt với chính mình, với bệnh tật của người thân, với sự già đi của cha mẹ. Đó mới là điều tôi quan tâm nhất lúc này.

Và giống như câu thoại trong phim Tôi không phải thần dược: Trên đời chỉ có một loại bệnh, đó là bệnh nghèo.

Không có tiền thực sự rất khó khăn. Mọi thứ đều đã thay đổi. Những điều tôi từng theo đuổi đã ở lại rất xa phía sau.

Còn hiện tại, có lẽ tôi chỉ đang sống một cuộc đời rất bình thường của một người bình thường.

Khi đối diện với cái ch.ết, những thứ nhỏ bé diễn ra mỗi ngày, những điều vốn dễ dàng có được, lại trở thành điều đáng khao khát nhất: Được ngồi trong lớp học, được chạy bộ trên sân thể thao, được ăn những món ngon, được sống mà cơ thể không đau đớn, được tự do hít thở không khí ngoài trời, được đi dạo dưới nắng, thậm chí chỉ là được cùng gia đình già đi theo năm tháng, trải nghiệm những điều bình dị của cuộc sống thường ngày.

Có người từng nói với tôi rằng, khỏi bệnh rồi là mọi thứ sẽ tốt lên, là đã vượt qua cửa ải lớn nhất. Nhưng khi từng chút một vượt qua được nó, tôi mới nhận ra mọi chuyện không hoàn toàn như vậy.

Những áp lực mà người bình thường phải đối mặt sẽ không vì tôi từng mắc bệnh nặng, từng đối diện sinh tử mà buông tha cho tôi.

Sau khi bước ra khỏi quãng thời gian ấy, những phiền não của người bình thường vẫn còn đó, thậm chí đôi khi còn nhiều hơn.
Bởi tôi vẫn phải tiếp tục tồn tại trong xã hội này, vẫn phải tiếp tục đóng vai trò của mình trong cuộc sống. Chỉ là năng lượng trong cơ thể đã yếu đi rất nhiều.

Nghe đến đây, có lẽ bạn sẽ cảm thấy hụt hẫng. Giống như vừa dốc hết sức vượt qua một ngọn núi lớn, để rồi phát hiện phía trước vẫn còn hết ngọn núi này đến ngọn núi khác. Vấn đề chưa bao giờ kết thúc.

Sau này tôi đọc được một câu nói: “Chủ nghĩa anh hùng duy nhất trên thế giới là sau khi nhận rõ sự thật của cuộc sống, vẫn tiếp tục yêu cuộc sống.”

Tôi nghĩ sự thật của cuộc sống chính là những vấn đề không ngừng xuất hiện. Nó không đẹp đẽ như ta tưởng, thậm chí còn rất khắc nghiệt. Một cuộc đời thuận buồm xuôi gió đòi hỏi quá nhiều may mắn.

Gần đây tôi rất thích bài từ Định phong ba của Tô Đông Pha. “Một tơi áo lá mặc đời mưa gió”, “không mưa cũng chẳng nắng”.
Ngày còn học trung học, tôi chỉ cảm nhận được tinh thần lạc quan khoáng đạt trong bài thơ. Nhưng sau khi xem phim tài liệu về ông, tôi càng nhận ra sự đáng yêu và trí tuệ sống của Tô Đông Pha. Có lẽ ông chính là hiện thân của thứ được gọi là chủ nghĩa anh hùng ấy.

Con người sống để theo đuổi điều gì? Tôi không thể trả lời câu hỏi đó. Mỗi người đều có điều mình khao khát.

Về thành công theo tiêu chuẩn thế tục, tôi không bằng được nhiều người. Nhưng tôi hy vọng câu chuyện của mình có thể khiến mọi người nhận ra rằng, có những nỗi phiền não mà chúng ta đang mắc kẹt trong đó, thực ra không quá quan trọng như vẫn nghĩ.

Câu hỏi này vốn không có đáp án tiêu chuẩn. Cũng giống như cuối cùng, người có thể cứu rỗi chính mình chỉ có thể là chính mình. Sự giúp đỡ của người khác chỉ là động lực hỗ trợ. Mỗi người sống trên đời đều có câu trả lời riêng.

Tôi vẫn nhớ cảnh chị gái cạo trọc đầu cho mình sau ngày được chẩn đoán bệnh. Lúc ấy tôi cầm điện thoại xem bộ phim nào đó.
Trong phim có một câu thoại:
“Cố gắng sống cho tốt chính là việc có ý nghĩa. Việc có ý nghĩa chính là sống cho thật tốt.”
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom