- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,248
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Bạn đã làm như thế nào để cân bằng cuộc sống ?
Những năm đầu tuổi hai mươi, khi mới bước ra xã hội, tôi chỉ nghĩ rằng có một công việc lương ổn là đủ rồi.
Ở chung trong một căn phòng nhỏ, lại nghĩ: giá mà có một không gian riêng cho mình thì tốt biết mấy.
Dành dụm đủ tiền đặt cọc mua một căn nhà nhỏ của riêng mình, sáng chen chúc giờ cao điểm, tối tăng ca, lại nghĩ: giá mà lương cao hơn một chút thì tốt hơn nhiều.
Lương đủ trả tiền nhà rồi, nhưng vẫn còn bao nhiêu khoản phải chi, lại nghĩ: đổi sang một công việc có thu nhập cao hơn nữa mới đúng đắn.
Làm những điều tốt cho bản thân thì chẳng có gì sai, nhưng đừng gửi gắm sự ổn định của mình vào người khác, cũng đừng ép mình phải sống theo cuộc sống “ổn định” của người khác.
Hơn nữa, cuộc đời luôn tiến về phía trước. Dù bạn muốn tiến, lùi hay đứng yên, thời gian vẫn sẽ kéo bạn đi tiếp.
Trước đây, tôi luôn đặt hạnh phúc của mình vào người khác. Cứ nghĩ rằng mình không vui, không hạnh phúc là vì không có ai chia sẻ, không có ai để mình dựa vào.
Đôi khi tôi cũng muốn “đi đường tắt”, muốn có được những thứ không thuộc về mình.
Cứ tìm, cứ tìm mãi… đến cả bản thân cũng không biết mình đang tìm cái gì. Kết quả là… chẳng tìm được gì cả.
Dần dần, tôi bắt đầu học cách chăm sóc bản thân.
Tan làm tự mua cho mình một bó hoa về cắm trong nhà. Chú ý nhiều hơn đến những điều đẹp đẽ trong cuộc sống. Sau một tuần tăng ca mệt mỏi, tự nấu cho mình một nồi lẩu ngon. Khi áp lực, không còn dùng những cách tiêu cực để giải tỏa nữa, mà chọn những cách lành mạnh hơn, như vận động, như thay đổi góc nhìn. Đi trên đường, không còn cảm giác hoang mang hay sợ hãi trước những ngã rẽ lạ nữa.
Dù gặp những tình huống chưa từng trải qua, tôi vẫn tin rằng mình có thể xử lý được. Tin rằng mình đủ khả năng để đối mặt.
Tất nhiên, tôi không trách bản thân của trước đây. Vì có nhiều thứ tôi chưa từng trải qua, thậm chí cha mẹ tôi cũng chưa từng gặp.
Một mình đối diện với thế giới mà có chút bối rối, điều đó rất bình thường.
Trước đây, những dòng như thế này tôi sẽ đăng thẳng lên mạng xã hội. Còn bây giờ thì có lẽ thận trọng hơn một chút, haha…
Nhưng cũng không sao, thật ra cũng chẳng quan trọng lắm.
Hóa ra, cuộc sống thật sự sẽ ngày càng tốt hơn. Đến một ngày nào đó, không phải thế giới thay đổi, mà là tôi thay đổi, nên cách tôi nhìn thế giới cũng trở nên tốt hơn.
Và còn một điều muốn nói với bạn: Hãy mua cho mình món gì đó bản thân đang cần đi. Đừng quá cân nhắc những khoản chi khác.
Bạn phải đủ tốt với chính mình trước, thì khi có dư dả, bạn mới có thể tốt với người khác.
Những năm đầu tuổi hai mươi, khi mới bước ra xã hội, tôi chỉ nghĩ rằng có một công việc lương ổn là đủ rồi.
Ở chung trong một căn phòng nhỏ, lại nghĩ: giá mà có một không gian riêng cho mình thì tốt biết mấy.
Dành dụm đủ tiền đặt cọc mua một căn nhà nhỏ của riêng mình, sáng chen chúc giờ cao điểm, tối tăng ca, lại nghĩ: giá mà lương cao hơn một chút thì tốt hơn nhiều.
Lương đủ trả tiền nhà rồi, nhưng vẫn còn bao nhiêu khoản phải chi, lại nghĩ: đổi sang một công việc có thu nhập cao hơn nữa mới đúng đắn.
Làm những điều tốt cho bản thân thì chẳng có gì sai, nhưng đừng gửi gắm sự ổn định của mình vào người khác, cũng đừng ép mình phải sống theo cuộc sống “ổn định” của người khác.
Hơn nữa, cuộc đời luôn tiến về phía trước. Dù bạn muốn tiến, lùi hay đứng yên, thời gian vẫn sẽ kéo bạn đi tiếp.
Trước đây, tôi luôn đặt hạnh phúc của mình vào người khác. Cứ nghĩ rằng mình không vui, không hạnh phúc là vì không có ai chia sẻ, không có ai để mình dựa vào.
Đôi khi tôi cũng muốn “đi đường tắt”, muốn có được những thứ không thuộc về mình.
Cứ tìm, cứ tìm mãi… đến cả bản thân cũng không biết mình đang tìm cái gì. Kết quả là… chẳng tìm được gì cả.
Dần dần, tôi bắt đầu học cách chăm sóc bản thân.
Tan làm tự mua cho mình một bó hoa về cắm trong nhà. Chú ý nhiều hơn đến những điều đẹp đẽ trong cuộc sống. Sau một tuần tăng ca mệt mỏi, tự nấu cho mình một nồi lẩu ngon. Khi áp lực, không còn dùng những cách tiêu cực để giải tỏa nữa, mà chọn những cách lành mạnh hơn, như vận động, như thay đổi góc nhìn. Đi trên đường, không còn cảm giác hoang mang hay sợ hãi trước những ngã rẽ lạ nữa.
Dù gặp những tình huống chưa từng trải qua, tôi vẫn tin rằng mình có thể xử lý được. Tin rằng mình đủ khả năng để đối mặt.
Tất nhiên, tôi không trách bản thân của trước đây. Vì có nhiều thứ tôi chưa từng trải qua, thậm chí cha mẹ tôi cũng chưa từng gặp.
Một mình đối diện với thế giới mà có chút bối rối, điều đó rất bình thường.
Trước đây, những dòng như thế này tôi sẽ đăng thẳng lên mạng xã hội. Còn bây giờ thì có lẽ thận trọng hơn một chút, haha…
Nhưng cũng không sao, thật ra cũng chẳng quan trọng lắm.
Hóa ra, cuộc sống thật sự sẽ ngày càng tốt hơn. Đến một ngày nào đó, không phải thế giới thay đổi, mà là tôi thay đổi, nên cách tôi nhìn thế giới cũng trở nên tốt hơn.
Và còn một điều muốn nói với bạn: Hãy mua cho mình món gì đó bản thân đang cần đi. Đừng quá cân nhắc những khoản chi khác.
Bạn phải đủ tốt với chính mình trước, thì khi có dư dả, bạn mới có thể tốt với người khác.

