• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạn đã làm như thế nào để cân bằng cuộc sống ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,515
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã làm như thế nào để cân bằng cuộc sống ?

Những năm đầu tuổi hai mươi, khi mới bước ra xã hội, tôi chỉ nghĩ rằng có một công việc lương ổn là đủ rồi.
Ở chung trong một căn phòng nhỏ, lại nghĩ: giá mà có một không gian riêng cho mình thì tốt biết mấy.
Dành dụm đủ tiền đặt cọc mua một căn nhà nhỏ của riêng mình, sáng chen chúc giờ cao điểm, tối tăng ca, lại nghĩ: giá mà lương cao hơn một chút thì tốt hơn nhiều.
Lương đủ trả tiền nhà rồi, nhưng vẫn còn bao nhiêu khoản phải chi, lại nghĩ: đổi sang một công việc có thu nhập cao hơn nữa mới đúng đắn.

Làm những điều tốt cho bản thân thì chẳng có gì sai, nhưng đừng gửi gắm sự ổn định của mình vào người khác, cũng đừng ép mình phải sống theo cuộc sống “ổn định” của người khác.

Hơn nữa, cuộc đời luôn tiến về phía trước. Dù bạn muốn tiến, lùi hay đứng yên, thời gian vẫn sẽ kéo bạn đi tiếp.

Trước đây, tôi luôn đặt hạnh phúc của mình vào người khác. Cứ nghĩ rằng mình không vui, không hạnh phúc là vì không có ai chia sẻ, không có ai để mình dựa vào.

Đôi khi tôi cũng muốn “đi đường tắt”, muốn có được những thứ không thuộc về mình.
Cứ tìm, cứ tìm mãi… đến cả bản thân cũng không biết mình đang tìm cái gì. Kết quả là… chẳng tìm được gì cả.
Dần dần, tôi bắt đầu học cách chăm sóc bản thân.

Tan làm tự mua cho mình một bó hoa về cắm trong nhà. Chú ý nhiều hơn đến những điều đẹp đẽ trong cuộc sống. Sau một tuần tăng ca mệt mỏi, tự nấu cho mình một nồi lẩu ngon. Khi áp lực, không còn dùng những cách tiêu cực để giải tỏa nữa, mà chọn những cách lành mạnh hơn, như vận động, như thay đổi góc nhìn. Đi trên đường, không còn cảm giác hoang mang hay sợ hãi trước những ngã rẽ lạ nữa.

Dù gặp những tình huống chưa từng trải qua, tôi vẫn tin rằng mình có thể xử lý được. Tin rằng mình đủ khả năng để đối mặt.

Tất nhiên, tôi không trách bản thân của trước đây. Vì có nhiều thứ tôi chưa từng trải qua, thậm chí cha mẹ tôi cũng chưa từng gặp.
Một mình đối diện với thế giới mà có chút bối rối, điều đó rất bình thường.

Trước đây, những dòng như thế này tôi sẽ đăng thẳng lên mạng xã hội. Còn bây giờ thì có lẽ thận trọng hơn một chút, haha…

Nhưng cũng không sao, thật ra cũng chẳng quan trọng lắm.

Hóa ra, cuộc sống thật sự sẽ ngày càng tốt hơn. Đến một ngày nào đó, không phải thế giới thay đổi, mà là tôi thay đổi, nên cách tôi nhìn thế giới cũng trở nên tốt hơn.

Và còn một điều muốn nói với bạn: Hãy mua cho mình món gì đó bản thân đang cần đi. Đừng quá cân nhắc những khoản chi khác.

Bạn phải đủ tốt với chính mình trước, thì khi có dư dả, bạn mới có thể tốt với người khác.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,515
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã làm thế nào để cân bằng cuộc sống?

Chúng ta loay hoay cả đời rốt cuộc là vì điều gì?

Mùa thu năm 2018, tôi đang học năm ba đại học. Đầu gối đau dữ dội lặp đi lặp lại nên bác sĩ khám ngoại trú chỉ định chụp cộng hưởng từ ngay.

Lúc lấy kết quả, tôi hỏi người ở phòng chụp xem có vấn đề gì không. Bà ấy không trả lời, chỉ bảo tôi mang kết quả đi gặp bác sĩ khám. Trên đường đi, tôi mở tờ hồ sơ ra xem, bên trên ghi: “u xương”. Khoảnh khắc đó đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.

Bác sĩ khám chỉ nhìn báo cáo rồi nói rất ngắn gọn: “Còn trẻ thế này không thể chủ quan được. Về xin nghỉ học ngay, liên lạc với gia đình rồi nhập viện kiểm tra.” Nghe xong tim tôi như hụt mất một nhịp.

Bác sĩ điều trị nội trú xem phim chụp rồi nói sau khi hội chẩn trong khoa, khả năng tới 90% là khối u lành tính. Nếu lành tính thì chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ là được. Nhưng muốn xác định chính xác là lành hay ác vẫn phải chờ kết quả giải phẫu bệnh. Khi đó tôi nghĩ chắc mình không đến nỗi xui xẻo rơi vào 10% còn lại, biết đâu mọi chuyện sẽ sáng tỏ theo hướng tốt đẹp.

Lúc ấy tôi chỉ nghĩ chữa trị xong rồi nhanh chóng xuất viện quay lại trường học. Sau này mới hiểu, xác suất khi rơi vào một con người cụ thể thì chỉ có hai kết quả: 0 hoặc 1.

Tôi lần lượt làm sinh thiết, cộng hưởng từ, CT và xạ hình xương. Kết quả giải phẫu bệnh từ mẫu sinh thiết là thứ ra sau cùng. Chẩn đoán ghi: u tế bào tròn nhỏ ác tính.

Nhìn thấy tờ kết quả đó, tôi ngồi co người một chỗ, đầu óc trống rỗng. Chân mềm nhũn không đứng vững. Mẹ tôi khóc không thành tiếng, bà vốn có bệnh tim nên gần như không đứng dậy nổi. Bố gọi điện tới, khóc đến tan nát cõi lòng. Trong khoảnh khắc ấy tôi cảm thấy mình phải tỏ ra mạnh mẽ hơn một chút, nên chỉ biết an ủi họ: “Đừng lo quá, cứ xem bác sĩ nói thế nào đã.”

Mà ngày hôm sau lại đúng dịp Trung thu. Chúng tôi thấp thỏm chờ đợi suốt ba ngày. Tôi tự lên mạng tìm hiểu, rồi tuyệt vọng đến cùng cực.

Ung thư.
Trước đó, tôi chỉ từng thấy căn bệnh này trong phim ảnh.

Sau đó là những ngày vội vã chạy khắp nơi tìm thầy chữa bệnh, từ Tây y, Đông y cho tới cả những người được gọi là “cao nhân huyền học”, bấu víu vào bất kỳ cọng rơm cứu mạng nào. Có lần trên đường tới bệnh viện, tôi ngẩng đầu nhìn những tán lá ven đường vẫn còn xanh trong tiết cuối thu, bỗng ngẩn người nghĩ: Mình còn sống được bao lâu nữa? Liệu năm sau còn có thể nhìn thấy những tán lá này không?

Tôi chăm chú lắng nghe từng phương án điều trị của các bác sĩ, hy vọng từ đôi ba câu nói của họ có thể tìm thấy chút ánh sáng. Càng hy vọng hơn rằng sẽ có một bác sĩ nào đó bảo tôi rằng đây là chẩn đoán nhầm, tất cả chỉ là một cơn ác mộng không có thật.

Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Các bệnh viện ở Bắc Kinh đều đưa ra cùng một kết luận bệnh lý.

Những ngày đó tôi dần nhận ra rằng cuộc đời mình đã thay đổi hoàn toàn. Năm ba đại học của tôi dừng lại ở đó. Mọi chuyện ở trường học đột nhiên chẳng còn liên quan đến tôi nữa.

Những ước mơ về tương lai cũng lần lượt tan biến: Kiếm một công việc tốt, kiếm tiền để gia đình sống khá hơn, lập gia đình, xây dựng sự nghiệp.

Từ đó trở đi là một cuộc đời hoàn toàn khác.
Tôi còn có thể sống được bao lâu? Câu hỏi ấy luôn khiến tôi sợ hãi.

Tôi mới chỉ 21 tuổi. Một quá trình điều trị dài đằng đẵng bắt đầu.
Hóa trị.
Kế hoạch gồm 18 đợt hóa trị và một ca phẫu thuật.

Ngày nào cũng là những tháng ngày đau đớn và giày vò. Tôi không còn dám nghĩ đến tương lai nữa, bởi nghĩ tới lại thấy như một sự xa xỉ. Chuyện của năm sau, thậm chí của tháng sau, đều quá xa vời. Tôi chỉ mong hôm nay cơ thể dễ chịu hơn một chút, tác dụng phụ của hóa trị nhẹ hơn một chút, có thể không nôn, không chóng mặt, ăn được chút gì đó.

Lúc ấy, một nồi lẩu cũng trở thành món ăn viển vông trong mơ.
Tôi chỉ mong mỗi ngày truyền dịch kết thúc sớm hơn, không phải từ chín giờ sáng kéo dài đến chín giờ tối. Những ngày không phải truyền dịch cũng trở thành điều đáng mong đợi.

Tôi chỉ mong mỗi lần kiểm tra, kết quả tốt hơn một chút. Bạch cầu, hồng cầu, tiểu cầu đừng giảm quá thấp để có thể bớt vài mũi tiêm bắp đau đớn. Mong không phải thiếu máu đến mức truyền máu, truyền tiểu cầu, bởi những thứ đó rất đắt.

Những ngày sau phẫu thuật, tôi chỉ mong mình đừng sốt liên tục, đừng phải truyền máu. Nằm liệt hơn một tháng trời, mỗi ngày đều mong được xuống giường sớm hơn, được tự đi lại, được ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Tôi chỉ mong có đủ tiền để tiếp tục bước điều trị tiếp theo. Mong nhanh chóng hoàn thành đủ 18 đợt hóa trị theo kế hoạch.
Tôi đã tiêm không biết bao nhiêu mũi thuốc. Tóc rụng hết, lông mày cũng rụng hết. Nôn đến mức trời đất quay cuồng. Tất cả đều phải chịu đựng.

Không còn cách nào khác, muốn sống thì chỉ có thể chịu đựng.

Nhưng mỗi lần đọc trên nhóm những bài viết của các bệnh nhân điều trị thất bại, tôi vẫn sợ hãi đến phát khóc.

Suốt năm đó tôi không thể về nhà. Không nằm viện thì ở nhà nghỉ nhỏ gần bệnh viện để chờ nhập viện. Ngay cả Tết cũng đón trong bệnh viện.

Những theo đuổi của tôi khi ấy bỗng trở nên vô cùng đơn giản: Chỉ là được sống, và được sống với cơ thể dễ chịu hơn một chút.

Tôi đã vượt qua những ngày tháng ấy như vậy suốt một năm.
Gia đình luôn ở bên chăm sóc tôi. Nếu không có họ, có lẽ tôi đã hoàn toàn sụp đổ. Rất nhiều lần tôi cảm thấy mình là gánh nặng của cả nhà.
Một năm sau, hóa trị kết thúc.

Ba tháng tái khám một lần. Mỗi lần đều nơm nớp lo sợ, chỉ cầu mong kết quả tốt. Những bệnh nhi tôi từng gặp trong bệnh viện có người bệnh nặng hơn, có người đã qua đời. Từ đó tôi không bao giờ dám chủ động hỏi thăm tin tức của họ nữa.

Hai năm sau, tôi quay lại trường học.

Tôi tiếp tục học năm ba, nhưng đó không còn là năm ba trước đây nữa. Những người bạn học, bạn cùng phòng đã thay đổi. Còn tôi sau ca phẫu thuật cũng không thể chạy nhảy như trước. Bóng rổ, chạy bộ chỉ còn là ký ức.

Rồi tôi tốt nghiệp.

Vì tiền sử bệnh tật, tìm việc làm không dễ, tìm người yêu cũng khó luôn. Nhưng dần dần tôi không còn quá để tâm đến chuyện kết hôn hay mua nhà nữa. Không kỳ vọng quá nhiều, ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn.

Kinh tế gia đình rất khó khăn. Bố mẹ ngày càng lớn tuổi. Muốn kiếm tiền phụ giúp gia đình nên tôi từ bỏ luôn kế hoạch thi cao học.

Nhà văn nào đó từng nói: “Khổ nạn không đáng để ca ngợi. Con người rèn luyện ý chí chỉ vì không thể né tránh nó.”

Đúng là như vậy. Chỉ những ai từng trải qua mới hiểu cảm giác tuyệt vọng đến mức nào.
Khổ nạn cũng không khiến tôi trở nên tốt đẹp hơn. Ngược lại, cuộc sống còn trở nên khó khăn hơn trước.

Bác sĩ nói rằng thời gian càng dài thì khả năng tái phát càng thấp, khả năng khỏi bệnh càng cao. Tôi vẫn đang đi trên con đường ấy.

Nhưng điều đó không có nghĩa là từ nay mọi chuyện đều thuận lợi. Chỉ cần còn sống là còn phiền não. Mà hiện tại, phiền não thậm chí còn nhiều hơn trước.

Có lẽ bởi sống vốn dĩ là như vậy. Phải đối mặt với chính mình, với bệnh tật của người thân, với sự già đi của cha mẹ. Đó mới là điều tôi quan tâm nhất lúc này.

Và giống như câu thoại trong phim Tôi không phải thần dược: Trên đời chỉ có một loại bệnh, đó là bệnh nghèo.

Không có tiền thực sự rất khó khăn. Mọi thứ đều đã thay đổi. Những điều tôi từng theo đuổi đã ở lại rất xa phía sau.

Còn hiện tại, có lẽ tôi chỉ đang sống một cuộc đời rất bình thường của một người bình thường.

Khi đối diện với cái ch.ết, những thứ nhỏ bé diễn ra mỗi ngày, những điều vốn dễ dàng có được, lại trở thành điều đáng khao khát nhất: Được ngồi trong lớp học, được chạy bộ trên sân thể thao, được ăn những món ngon, được sống mà cơ thể không đau đớn, được tự do hít thở không khí ngoài trời, được đi dạo dưới nắng, thậm chí chỉ là được cùng gia đình già đi theo năm tháng, trải nghiệm những điều bình dị của cuộc sống thường ngày.

Có người từng nói với tôi rằng, khỏi bệnh rồi là mọi thứ sẽ tốt lên, là đã vượt qua cửa ải lớn nhất. Nhưng khi từng chút một vượt qua được nó, tôi mới nhận ra mọi chuyện không hoàn toàn như vậy.

Những áp lực mà người bình thường phải đối mặt sẽ không vì tôi từng mắc bệnh nặng, từng đối diện sinh tử mà buông tha cho tôi.

Sau khi bước ra khỏi quãng thời gian ấy, những phiền não của người bình thường vẫn còn đó, thậm chí đôi khi còn nhiều hơn.
Bởi tôi vẫn phải tiếp tục tồn tại trong xã hội này, vẫn phải tiếp tục đóng vai trò của mình trong cuộc sống. Chỉ là năng lượng trong cơ thể đã yếu đi rất nhiều.

Nghe đến đây, có lẽ bạn sẽ cảm thấy hụt hẫng. Giống như vừa dốc hết sức vượt qua một ngọn núi lớn, để rồi phát hiện phía trước vẫn còn hết ngọn núi này đến ngọn núi khác. Vấn đề chưa bao giờ kết thúc.

Sau này tôi đọc được một câu nói: “Chủ nghĩa anh hùng duy nhất trên thế giới là sau khi nhận rõ sự thật của cuộc sống, vẫn tiếp tục yêu cuộc sống.”

Tôi nghĩ sự thật của cuộc sống chính là những vấn đề không ngừng xuất hiện. Nó không đẹp đẽ như ta tưởng, thậm chí còn rất khắc nghiệt. Một cuộc đời thuận buồm xuôi gió đòi hỏi quá nhiều may mắn.

Gần đây tôi rất thích bài từ Định phong ba của Tô Đông Pha. “Một tơi áo lá mặc đời mưa gió”, “không mưa cũng chẳng nắng”.
Ngày còn học trung học, tôi chỉ cảm nhận được tinh thần lạc quan khoáng đạt trong bài thơ. Nhưng sau khi xem phim tài liệu về ông, tôi càng nhận ra sự đáng yêu và trí tuệ sống của Tô Đông Pha. Có lẽ ông chính là hiện thân của thứ được gọi là chủ nghĩa anh hùng ấy.

Con người sống để theo đuổi điều gì? Tôi không thể trả lời câu hỏi đó. Mỗi người đều có điều mình khao khát.

Về thành công theo tiêu chuẩn thế tục, tôi không bằng được nhiều người. Nhưng tôi hy vọng câu chuyện của mình có thể khiến mọi người nhận ra rằng, có những nỗi phiền não mà chúng ta đang mắc kẹt trong đó, thực ra không quá quan trọng như vẫn nghĩ.

Câu hỏi này vốn không có đáp án tiêu chuẩn. Cũng giống như cuối cùng, người có thể cứu rỗi chính mình chỉ có thể là chính mình. Sự giúp đỡ của người khác chỉ là động lực hỗ trợ. Mỗi người sống trên đời đều có câu trả lời riêng.

Tôi vẫn nhớ cảnh chị gái cạo trọc đầu cho mình sau ngày được chẩn đoán bệnh. Lúc ấy tôi cầm điện thoại xem bộ phim nào đó.
Trong phim có một câu thoại:
“Cố gắng sống cho tốt chính là việc có ý nghĩa. Việc có ý nghĩa chính là sống cho thật tốt.”
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,515
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã vượt qua giai đoạn khó khăn và đau khổ nhất cuộc đời như thế nào?

Mười năm trước, khi vừa tốt nghiệp, tôi phạm phải một sai lầm lớn. Tôi không lấy được bằng đại học của một trường top, trường cũng chẳng thèm cấp bằng tốt nghiệp mà chỉ đưa cho một tờ giấy chứng nhận thôi học.

Tôi cầm tờ giấy ấy đi xin việc làm nhân viên sale cho một công ty.

Hồi đó tôi cày cuốc kinh khủng lắm, sáng nào cũng tay xách nách mang hai chiếc thiết bị nặng trịch ra ngoài đi chào hàng.

Thế nhưng, vì lúc phỏng vấn tôi đã giấu nhẹm chuyện mình không có bằng cấp, lại thêm cái mác lính mới tơ lơ mơ, vụng thối vụng ra, nên đến đúng ngày 31 tháng 12 năm đó, tôi bị công ty sa thải.

Đường về nhà hôm ấy sao mà gian truân. Tôi nằm gục trên chiếc xe buýt cũ nát, gió lùa tứ phía, đi ròng rã hơn một tiếng đồng hồ mới về đến phòng trọ. Lòng tôi lúc đó nguội ngắt như tro tàn, cảm thấy bản thân là một kẻ vô tích sự.

Ngay cả ở thời điểm mười năm trước, tiền thuê nhà ở Thủ Đô đã đắt đỏ lắm rồi. Vì nghèo, tôi chỉ thuê nổi một căn phòng hộp diêm không có lấy một cái cửa sổ, combo "mùa đông lạnh thấu xương, mùa hè nóng chảy mỡ" là chuyện hiển nhiên. Đêm hôm đó đen đủi thế nào lại gặp đúng lúc phòng có chuột chạy loạn.

Bà chủ nhà ném cho tôi một miếng keo dính chuột. Sáng mùng một Tết Dương lịch vừa ngủ dậy nhìn xuống, tôi thấy dính nguyên một ổ chuột nhắt mới đẻ, con nào con nấy chỉ bằng ngón tay út. Miếng keo dính chặt cứng, lũ chuột cứ giãy giụa, lật qua lật lại đến mức lột cả da, máu me be bét.

Hôm đó trời mưa tầm tã. Buổi sáng, tôi xỏ đôi dép lê lẹt quẹt ra ngoài, đem ổ chuột nhắt đang giãy giụa đến tróc da bong thịt ấy vứt vào thùng rác. Lũ chuột vẫn chưa chết hẳn, người còn hơi ấm nhưng không thể động đậy.

Tự dưng, tôi thấy bản thân mình chẳng khác gì ổ chuột mới đẻ này: vừa mới chập chững bước vào đời nhưng chẳng nhìn thấy một chút hy vọng nào. Sống mũi tôi cay xè, rồi cứ thế đứng nép vào bên đường khóc rấm rức như một đứa con gái, khiến người qua đường ai nấy đều phải ngoái lại nhìn.

Trong lúc khóc lóc ấy, tôi đã nghĩ rất nhiều chuyện, tự nói với mình biết bao lời cay đắng và cũng lập biết bao lời thề độc. Thế nhưng thực tế thì luôn phũ phàng. Tôi phải giam mình trong căn phòng tối tăm ấy ròng rã ba tháng trời mới tìm được công việc tiếp theo. Thời đó tìm việc trầy da tróc vẩy thực sự.

Về sau, tôi phải bấm bụng gọi điện cho thẳng lễ tân của từng công ty, nài nỉ được gặp bộ phận nhân sự để xin một cơ hội phỏng vấn. Nhưng phần lớn các cuộc gọi đều như đá ném xuống biển sâu, bặt vô âm tín.

Mãi sau mới trầy trật tìm được một công ty vốn là doanh nghiệp nhà nước vừa cổ phần hóa. Vì tôi không có bằng đại học, tôi đã phải dây dưa với bên nhân sự suốt hai tháng trời. Cuối cùng, nhờ tôi kiên trì gọi điện năm lần bảy lượt cho trưởng phòng để xin một cơ hội, họ mới gật đầu nhận tôi vào làm.

Đối với tôi lúc đó, công việc ấy chẳng khác nào chiếc phao cứu sinh. Bởi trước đó, đường đời của tôi quá sức bằng phẳng, tôi chưa từng bị dồn vào đường cùng bao giờ. Vậy mà vừa tốt nghiệp một cái là ngã nhào, cảm giác như bao nhiêu công sức học hành mười mấy năm trời đổ sông đổ biển hết.

Tôi lập tức biến thành kẻ liều mạng và chăm chỉ nhất công ty. Hồi đó quy định 9 giờ vào làm thì ngày nào 8 giờ tôi đã có mặt, đúng 8 giờ 30 phút là bấm cuộc gọi đầu tiên không sai một phút. Vì khi ấy tôi phụ trách mảng sale cho một hệ thống giao thông, tôi phát hiện ra tầm từ 8 giờ 30 đến 9 giờ là lúc khách hàng thoải mái nghe máy nhất.

Tôi cũng thường là người rời công ty muộn nhất, vì tôi còn phải gọi điện cho khách hàng ở vùng xâu vùng xa. Tôi phải tranh thủ cái lúc họ chuẩn bị tan làm, tâm trạng đang thong thả để thử vận may xem họ có chịu mua thiết bị không.

Nhưng ngặt nỗi, tài ăn nói của tôi tệ hại vô cùng. Tôi của ngày ấy, đến cả cái tài xã giao, tán gẫu dông dài với người ta cũng không có. Hồi mới vào làm, đúng dịp phòng tổ chức đi team building, tôi và một cô bạn mới vào cùng đợt được xếp ngồi chung xe với trưởng phòng.

Suốt dọc đường, hai người họ nói cười rôm rả, còn tôi thì câm như hến từ đầu đến cuối, tôi không biết phải xen vào thế nào, mà cũng chẳng dám ho he, sợ lỡ mồm nói sai lại bị người ta ghét. Lúc đó tôi vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị với cô gái kia, nghĩ bụng cái tài ăn nói, bắt chuyện thiên bẩm kia sao mà đỉnh thế, cô ấy có mà tôi thì chịu chết.

Quá trình thử việc cũng trầy trật không kém. Những người vào cùng đợt đều thuận lợi thông qua, còn bài kiểm tra của tôi là thuyết trình giới thiệu sản phẩm.

Hôm trước tôi đã thức đêm viết sẵn kịch bản rồi học thuộc làu làu như vẹt, thế mà đến lúc đứng lên nói thì cứ lắp ba lắp bắp, cạy răng không rặn nổi một câu hoàn chỉnh. Trưởng phòng nhìn phó giám đốc bộ phận bằng ánh mắt đầy hoài nghi: "Có giữ nó lại không anh?"

Người giữ tôi lại là anh phó giám đốc, anh ấy quý cái tính chịu thương chịu khó của tôi. Đến tận ngày hôm nay chúng tôi vẫn là những người bạn tốt. Dù cuộc đời tôi giờ đã thay đổi một trời một vực, nhưng anh ấy mãi là người có ơn tri ngộ với tôi, gặp mặt tôi vẫn kính cẩn gọi một tiếng "Sư phụ".

Với chị trưởng phòng năm xưa tôi vẫn giữ liên lạc, năm nào dịp lễ Tết tôi cũng nhắn tin chúc mừng riêng, chị ấy đều nghiêm túc nhắn lại, có điều chúng tôi chưa từng gặp lại nhau.

Ở công ty đó, bước ngoặt thực sự đến với tôi qua hai chuyện. Chuyện thứ nhất là trong một lần dọn dẹp vệ sinh, tôi vô tình tìm thấy những cuốn sổ ghi chép của tất cả các nhân viên sale đã nghỉ việc trước đó.

Thời ấy máy tính chưa phổ biến như bây giờ, những vị tiền bối không mấy thành công này đã ghi lại toàn bộ quá trình làm việc bấy lâu nay của họ vào sổ. Vì họ đều là những kẻ thất bại không có doanh số, nên trong phòng chẳng ai buồn đoái hoài hay thu thập lại tệp khách hàng của họ cả. Tôi bèn gõ lại toàn bộ thông tin đó vào máy tính. Số nào có số điện thoại thì tôi gọi ngay, số nào không có điện thoại mà chỉ có tên công ty thì tôi tra tổng đài 114 hoặc mò lên mạng tìm bằng được.

Tôi làm với tốc độ điên cuồng, chỉ trong hai tuần đã dọn dẹp xong xuôi hết sạch. Nhờ vậy, trong tay tôi nắm được một lượng khách hàng khổng lồ, và chính tệp khách hàng này đã giúp tôi "nổ" doanh số ầm ầm về sau.

Chuyện thứ hai là về một vị khách hàng kì lạ, một lão làng trong ngành vận tải. Tính ông này nóng nảy, lại có phần dị biệt. Lần nào tôi gọi điện đến, vừa run rẩy định hỏi han vài câu xã giao rồi hỏi xem ông có nhu cầu mua thiết bị không, ông ấy đều thô bạo ngắt lời, quát lên là không có nhu cầu, khi nào mua sẽ tự gọi lại.

Tôi vốn là đứa có tính "lỳ", cứ đều đặn mỗi tuần gọi cho tất cả khách hàng một lần, vòng tuần hoàn cứ thế lặp đi lặp lại. Tôi gọi, ông ấy dập máy, thái độ lúc nào cũng cộc lốc. Suốt nửa năm trời như vậy, cho đến một chiều thứ Sáu nọ, ông ấy chủ động gọi cho tôi: "Tôi cần mua thiết bị, ngày mai cậu đến XX (trung tâm của tỉnh đó) đi." Tôi ngơ ngác định hỏi thêm thì ông ấy đã cúp máy cái rụp. Tôi đành liều mạng ra ga mua vé tàu đi đến thành phố đó.

Trước khi đi, tôi sực nhớ ra bố của ông ấy rất thích ăn các loại dưa muối mà trong sổ ghi chép có ghi. Thế là tôi chạy ngay ra siêu thị mua một túi lớn đủ loại dưa muối xách theo. Đến nơi tôi mới biết, ông anh này đối xử với sếp của lão còn thô lỗ gấp trăm lần đối với tôi. Chi tiết thế nào không bàn đến, chỉ biết là cuối cùng, ông ấy gần như đã một mực gạt đi mọi sự phản đối của các sếp trong phòng để ký hợp đồng với tôi.

Trên chuyến tàu muộn trở về, đầu óc tôi vẫn còn mơ màng. Bởi đó là hợp đồng đầu tiên trong đời tôi: 2 tỷ 600 triệu.

Đúng vậy, dù đơn hàng đầu tiên tôi phải trầy trật mất hơn nửa năm trời, nhưng đường đời vốn dĩ luôn kỳ lạ và biến ảo như thế. Sau cột mốc ấy, các hợp đồng của tôi thi nhau nổ ra như nấm sau mưa, mà giá trị cái sau lại càng khủng hơn cái trước.

Đến cuối năm đó, tôi đã nghiễm nhiên làm trưởng nhóm, dẫn dắt vài người vào cùng đợt đi chinh chiến rồi.

Khoảng thời gian sau đó lại là những chuỗi ngày giông bão khác nhau, tóm gọn lại là: Tôi mất khoảng 5 năm nỗ lực rượt đuổi đến kiệt sức để lại có thể đàng hoàng ngồi uống cà phê cùng bạn bè đại học, những người đứa thì làm ở doanh nghiệp nhà nước sừng sỏ, đứa thì ở tập đoàn đa quốc gia danh tiếng.

Tôi lại mất thêm 5 năm nữa để bứt phá và vượt lên, hỗ trợ một doanh nghiệp hoàn thành việc lên sàn chứng khoán. Bản thân tôi từng đứng ra vận hành những dự án đầu tư lên tới hàng tỷ tệ, và cũng thuận lợi đạt được mức thu nhập như mình từng lên kế hoạch.

Bạn có thể nghĩ rằng tôi đã lội ngược dòng thành công, đã bước ra khỏi những ngày tháng tăm tối nhất, và thực tế là tôi cũng từng nghĩ như vậy. Tôi cho rằng mười năm qua mình đã nếm đủ đắng cay, đã không ngừng chạy bán sống bán chết, giờ đây cuối cùng cũng toại nguyện rồi. Tôi có thể vui vẻ, hạnh phúc lên kế hoạch cho mười năm sự nghiệp tiếp theo và tận hưởng cuộc sống.

Nào ngờ số phận lại trêu ngươi tôi một lần nữa. Và lần này, nó thật sự kéo tuột tôi xuống đáy vực sâu.

Con trai hai tuổi của tôi bị chẩn đoán mắc một căn bệnh hiếm gặp về thần kinh, cần phải can thiệp suốt đời, và y học hiện tại vô phương cứu chữa.

Tôi bất giác cười khổ: Hóa ra đây chính là số mệnh của mình sao? Có lẽ ngay từ đầu, số mạng của tôi chỉ hợp với cuộc sống bình tèm nhèm, an phận thủ thường. Tôi càng cố mưu cầu nhiều, dường như lại càng mất đi bấy nhiêu.

Nhìn vào chính mình, tôi thấy thấp thoáng bóng dáng của Sisyphus, kẻ cả đời cứ điên cuồng đẩy tảng đá lên đỉnh núi, để rồi lại bất lực nhìn nó lăn rụng xuống vực sâu.

Thế nhưng, lần này tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. Kinh nghiệm xương máu bao năm qua nói với tôi rằng: khi bất kỳ một chuyện tồi tệ nào xảy ra, phía sau nó chắc chắn sẽ luôn có một điều tốt đẹp với giá trị tương đương đang chờ đợi, việc của tôi chỉ là nhìn ra mặt tích cực của nó mà thôi.

Tôi nhận thấy căn bệnh này là nỗi bất hạnh của cả một ngành. Rất nhiều gia đình sau khi phát hiện con mình mắc bệnh, vì chi phí điều trị quá đắt đỏ và kéo dài, gần như chỉ sau một đêm đã từ tầng lớp trung lưu rớt thẳng xuống đáy xã hội.

Đồng thời, đây cũng là một "căn bệnh nhà giàu" bùng phát mạnh mẽ ở các quốc gia phát triển. Ví dụ như thống kê ở một nước, ba năm trở lại đây đang là thời kỳ cao điểm, số lượng trẻ mắc bệnh tăng theo cấp số nhân.

Tôi quyết định phải làm điều gì đó cho căn bệnh này. Tôi hẹn gặp vài người bạn chí cốt, mời thêm một số chuyên gia trong và ngoài nước để thành lập một công ty, với hy vọng có thể giúp đỡ những bậc cha mẹ đang phải gánh chịu nỗi đau giống như mình. Nỗi đau của họ, tôi cảm nhận được sâu sắc từng chút một.

Tôi cảm giác như mình lại quay trở về vạch xuất phát, trở lại trạng thái làm việc điên cuồng của mười năm trước: dấn thân vào, tìm đội ngũ, gọi vốn, dùng sự chăm chỉ và tư duy của mình để giải quyết những bài toán mà bản thân chưa từng biết đến, dốc hết sức lực.

Tôi chợt nhớ khi đọc cuốn Bá tước Monte Cristo, tôi cực kỳ tâm đắc với câu kết: "Trên đời này vốn không có hạnh phúc hay khổ đau, chỉ có sự so sánh giữa trạng thái này với trạng thái khác mà thôi."

Trải qua ngần ấy chuyện, tôi cảm nhận sâu sắc rằng cuộc đời này có hạnh phúc hay không, thực ra không phụ thuộc vào việc cuộc sống đối xử với ta thế nào, mà bắt nguồn từ thái độ của ta đối với cuộc sống. Một kẻ không biết hạnh phúc, thì dù có may mắn đến mấy, cuộc đời họ vẫn là một tấn bi kịch; còn người biết hạnh phúc sẽ chỉ dựa vào sự chăm chỉ và nỗ lực để tự nắm giữ vận mệnh của chính mình.

Tự uống một ly rượu để chúc mừng cho chuyến hành trình mới của bản thân!

Hy vọng công ty mới mọi sự thuận lợi, hy vọng có thể giúp đỡ được những người bạn có cùng cảnh ngộ không may như tôi, và cũng cầu mong cho nhóc tỳ nhà tôi mọi sự bình an, đặc biệt là ăn ngon ngủ kỹ.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,515
Reaction score
0
Points
36
"Sống để làm gì" nghe đơn giản, nhưng có bao nhiêu người trả lời được?

Có lần tối trên đường về nhà, tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi đứng xếp hàng. Người đàn ông trung niên đứng trước tôi mua một chai nước suối, một bao thuốc lá và một hộp cơm hâm nóng.

Nhân viên hỏi: “Anh có lấy đũa không ạ?”
Ông ấy khựng lại một chút, giống như vừa chợt nhớ ra đây chính là bữa tối của mình, rồi gật đầu.

Chỉ là một chuyện rất nhỏ, chưa đến một phút. Người phía sau vẫn cúi đầu lướt điện thoại, nhân viên vẫn tiếp tục quét mã tính tiền, còn tôi lúc ấy cũng chẳng nghĩ gì. Vậy mà chẳng hiểu sao, sau này hình ảnh đó cứ thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu tôi.
Nhất là những lúc chính tôi cũng ngồi ngẩn ra, chẳng biết đang nghĩ gì.

Nhiều người nghĩ rằng một người bắt đầu tự hỏi “Rốt cuộc mình sống để làm gì?” thì chắc hẳn phải vừa trải qua một chuyện gì đó rất lớn. Chia tay, phá sản, người thân mắc bệnh, hoặc cuộc đời bỗng nhiên xảy ra một biến cố khiến mọi thứ sụp đổ tan tành. Nhưng sau này tôi mới nhận ra, nhiều khi chẳng có chuyện gì cả.

Có những lúc người ta bắt đầu hoài nghi về ý nghĩa của cuộc sống, mọi thứ xung quanh vẫn đang bình thường đến mức chẳng có gì để kể. Vẫn đi làm, vẫn ăn cơm, cuối tháng lương vẫn về, vẫn lên mạng xem người ta hôm nay đăng gì. Nhìn từ bên ngoài, chẳng ai nhận ra có điều gì bất ổn.

Chỉ là đến một ngày, bạn bỗng cảm thấy những thứ trước đây vẫn khiến mình cố gắng, hình như không còn đủ sức kéo mình đi như trước nữa.

Ngày trước, tôi từng tin sái cổ vào câu “hãy tìm ra thứ mình thật sự yêu thích”. Có thời gian, người ta nói câu này rất nhiều. Đại ý là chỉ cần tìm được việc mình thực sự thích, bạn sẽ không còn hoang mang, không còn thấy cuộc đời vô định.

Hồi ấy tôi tin thật. Tôi mua rất nhiều sách, đọc đủ thứ bài chia sẻ về phát triển bản thân, rồi còn nghiêm túc ngồi xuống làm “kế hoạch cuộc đời”.

Sau này mới hiểu, không phải tôi không tìm thấy thứ mình yêu thích. Mà là tôi đã nghĩ hai chữ “đam mê” thần kỳ quá.

Có mùa đông nọ, tôi bận ròng rã hơn ba tháng để hoàn thành một dự án cá nhân mà mình đã muốn làm từ rất lâu. Đến ngày cuối cùng, mùa đông năm ấy lạnh kinh khủng. Tôi một mình xuống dưới nhà ăn bát mì bò hơn 80k, trên đường về còn tiện tay mua chai Coca. Tôi cứ nghĩ, ngày mình hoàn thành thứ đã mất ba tháng trời làm chắc phải sung sướng lắm.

Nhưng về đến phòng trọ, tắt máy tính, căn phòng yên xuống, và ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu tôi lại là: “Rồi sao nữa?”

Sáng hôm sau vẫn phải dậy, vẫn đánh răng rửa mặt, vẫn đi làm. Cái mục tiêu mà tôi từng nghĩ sẽ thay đổi rất nhiều thứ sau khi hoàn thành, cuối cùng hình như chỉ khiến tôi vui được chưa đến hai ngày.

Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình của ngày ấy đúng là hơi ngây thơ. Tôi từng tin rằng mục tiêu sẽ khiến cuộc sống có ý nghĩa. Nhưng càng đạt được nhiều thứ, tôi lại càng thấy cách nghĩ đó không ổn.

Sau đó tôi bắt đầu để ý đến những người xung quanh.
- Có người đạt được gần như tất cả những thứ mình từng mong muốn, nhưng vẫn thường xuyên cảm thấy trống rỗng.
- Cũng có người cuộc sống rất bình thường, lương chẳng cao, công việc cũng chẳng có gì đáng khoe, ngày qua ngày chẳng có gì đặc biệt. Nhưng mỗi lần gặp họ, tôi lại có cảm giác người này sống rất vững.

Trước đây tôi cứ nghĩ chắc họ dễ hài lòng. Sau này càng nghĩ càng thấy không phải. Chỉ là họ không đặt cả cuộc đời mình lên một thứ duy nhất.

Năm hai mươi tuổi, tôi từng nghĩ tự do là thứ quan trọng nhất. Ai mà nói với tôi về ổn định, tôi sẽ thấy người đó hơi... chán. Nhưng bây giờ nếu bắt tôi chọn lại, tôi lại hiểu một chuyện: Có những thứ gọi là ổn định, thật ra không phải trói buộc. Nó là cảm giác mình có chỗ để dựa vào.

Mười năm nữa, có khi tôi lại nghĩ khác. Trước đây tôi cứ muốn tìm một đáp án có thể dùng cho cả đời. Sau này mới nhận ra, con người còn thay đổi theo thời gian, vậy tại sao câu trả lời lại không được thay đổi?

Thậm chí tôi bắt đầu nghĩ, có lẽ ngay từ đầu câu hỏi “Sống để làm gì?” đã hơi vội.
Rất nhiều người đâu phải biết mình sống vì điều gì rồi mới bắt đầu sống. Họ cứ sống từng ngày trước đã. Sáng dậy đi làm, tối về ăn cơm, có chuyện thì giải quyết chuyện đó. Đến một ngày ngoảnh lại, họ mới từ từ nhận ra thứ gì là quan trọng với mình.

Thật ra lúc một người đang sống rất nhập tâm vào cuộc đời mình, họ ít khi nghĩ về ý nghĩa. Không phải vì họ đã hiểu thấu cuộc đời, chỉ là lúc ấy tâm trí họ đang bận với những người cụ thể, những chuyện cụ thể trước mắt.

Hôm nay về ăn cơm với bố mẹ.
Làm cho xong một việc mình đã hứa.
Ngồi nói chuyện với một người bạn suốt hai tiếng.
Hoặc đơn giản là cứu lại chậu cây ngoài ban công vốn đã héo rũ gần chết.

Đặt những chuyện ấy vào một cuốn sách triết học thì có lẽ chẳng giải thích được điều gì. Nhưng chúng thật sự có thể khiến một ngày của bạn trở nên khác đi.

Trước đây tôi nghĩ những thứ đó chẳng qua chỉ là cách cuộc sống làm người ta bận rộn để quên đi những câu hỏi lớn. Sau này tôi mới thấy, nghĩ như vậy cũng hơi tự phụ.

Bởi tôi từng gặp những người bận đến mức chẳng có nổi một khoảng trống, nhưng bên trong lại trống rỗng đến đáng sợ.

Tôi cũng từng gặp những người sống rất bình thường, chẳng có biến cố gì lớn, nhưng ngày nào cũng sống rất yên ổn.

Có lẽ khác biệt không nằm ở chuyện bạn bận hay rảnh, mà nằm ở chỗ bạn có thật sự gắn mình vào những người và những chuyện đang ở ngay trước mặt hay không.

Càng về sau, tôi càng không tin vào một kiểu quan niệm: Rằng cuộc đời nhất định phải có một lý do thật lớn lao thì mới đáng sống.

Tôi thấy kỳ vọng đó nặng quá.
Công việc có vấn đề, lập tức cảm thấy cuộc đời vô nghĩa.
Tình yêu kết thúc, cảm giác như mọi thứ đã mất sạch.
Con cái lớn lên, ra khỏi nhà, lại thấy mình chẳng còn giá trị gì.
Một thứ không thể gánh nổi cả cuộc đời, thì càng không nên bắt nó phải gánh.

Tôi ngược lại ngày càng thích những người có một cuộc sống hơi “tản mạn”.
- Một chút niềm vui đến từ công việc, một chút đến từ gia đình, một chút từ bạn bè, một chút từ sở thích.
- Thậm chí một chút chỉ đến từ chuyện mỗi chiều dắt chó xuống dưới đi dạo, tiện thể đứng trước cửa nói chuyện với bác bảo vệ vài câu.

Chẳng có thứ gì trong đó vĩ đại cả. Nhưng gom tất cả lại, tự nhiên cuộc sống lại trở nên rất ổn.

Bây giờ nếu có người hỏi tôi: “Rốt cuộc sống để làm gì?”, có lẽ tôi sẽ không vội trả lời nữa.
Ngày trước tôi cứ nghĩ câu hỏi này chắc chắn phải có một đáp án đúng, chỉ là tôi chưa tìm ra. Bây giờ tôi lại thấy, có khi nó vốn chẳng phải một câu hỏi có đáp án. Nó giống một thứ phải sống đủ lâu rồi mới từ từ mọc ra trong chính mình.

Hôm nay mình ăn một bữa cơm với ai.
Hôm nay mình thật sự làm tốt một việc nhỏ.
Hôm nay vì một lần thất bại mà hiểu thêm được một người.
Hôm nay mình bỗng nhận ra bố mẹ đã già đi một chút.
Hôm nay mình có một cuộc nói chuyện rất vui với một người bạn.

Những chuyện này nhìn riêng thì chẳng có gì ghê gớm. Nhưng cứ từng chút từng chút một, chúng nối lại thành cuộc sống. Và nhờ thế, cuộc sống không còn nhẹ bẫng như một thứ chẳng biết đang trôi về đâu.

Ít nhất đến bây giờ, tôi đã không còn quá cố chấp với việc phải tìm ra một câu trả lời duy nhất cho chuyện “sống để làm gì”.
Tôi chỉ sợ một chuyện khác.

Có một ngày, tôi cứ sống hết ngày này sang ngày khác như đang sao chép lại cùng một ngày: Đi làm, ăn cơm, lướt điện thoại, ngủ.
Rồi lại tự nhủ: “Không sao, sau này rồi mình sẽ hiểu cuộc đời có ý nghĩa gì.”

Nếu thật sự có một ngày như thế... có lẽ đó mới là điều tôi sợ nhất.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom