• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạn đã trải qua khoảnh khắc tiếc nuối nào chưa ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,239
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã trải qua khoảnh khắc tiếc nuối nào chưa ?

1.
Thực ra tôi luôn muốn liên lạc với cậu, chỉ là những năm qua tôi sống không được tử tế cho lắm.

2.
Vợ tôi bị trầm cảm nặng suốt 18 năm rồi. Kỳ thi đại học không như ý, sau khi học lại thì cô ấy bị trầm cảm.
Năm nay cô ấy 38 tuổi. Lúc tỉnh táo, cô ấy nói với tôi rằng muốn đi bán hàng rong. Ngày trước khi giúp bố đi mua đồ nhắm, cô ấy cảm thấy nghề đó kiếm được nhiều tiền. Thế là cô ấy nhặt rất nhiều sắt vụn, bảo là gom lại để hàn thành một chiếc xe đẩy.

Hôm nay vừa mới hạ huyệt cho cô ấy xong. Quay về nhà mới thấy đống sắt vụn vẫn còn nằm chất đống ở đó.

3.
Bà ngoại tôi là cánh chim ưng trên bầu trời Leningrad, còn tôi là một kỹ nữ có hai bằng cử nhân.

4.
Một người cha 80 tuổi bị chứng mất trí nhớ tuổi già.
Một ngày nọ, có con chim sẻ đậu ngoài cửa sổ, người cha hỏi "Đó là cái gì?".
Con trai đáp "Con chim sẻ."
Một lúc sau người cha lại hỏi, con trai bắt đầu mất kiên nhẫn "Chim sẻ mà."
Không lâu sau, người cha lại hỏi lần nữa.
Con trai nổi cáu "Đã bảo là chim sẻ rồi, bố có thôi đi không?"
Người cha im lặng ngồi trên xe lăn, không nói thêm lời nào.

Một năm sau, người cha qua đời.
Khi dọn dẹp di vật, người con tìm thấy cuốn nhật ký từ mấy chục năm trước của cha có viết "Con trai lên ba, ngoài cửa sổ có con chim sẻ đậu, nó chỉ ngón tay nhỏ xíu hỏi là cái gì, tôi bảo là chim sẻ. Con trai dùng giọng nói ngây ngô hỏi liên tục, tôi cứ thế trả lời, con hỏi 15 lần, tôi trả lời 15 lần, con trai thật là đáng yêu quá đỗi.”

Đọc đến đây, người con rơi lệ đầy mặt.

5.
Thời kháng chiến có một đôi vợ chồng lạc mất nhau trong loạn lạc.
Mấy chục năm sau khi chiến tranh kết thúc, họ gặp lại nhau.
Bà lão cả đời không gả cho ai. Ông lão thì con cháu đầy nhà.

6.
Tiếng chuông tan học vang lên, tôi giật mình thảng thốt, quay đầu lại nhìn mới nhận ra, mình đến đây để họp phụ huynh cho con.

7.
Quên mất ngày cô ấy công khai người yêu tôi có cảm giác gì, chỉ nhớ có một từ tiếng Anh mà tôi đã tra suốt 4 buổi tối tự học.

10.
Trên cây cầu đi bộ nổi tiếng, một người đàn ông trung niên tiều tụy tựa vào lan can. Một tay cầm chiếc túi in chữ Khoa Phóng xạ, tay kia giơ điện thoại lên “Vợ à, anh đã đến đây giúp em rồi, chúng ta chẳng còn gì nuối tiếc nữa đâu”.

Tôi cứ tưởng ông ấy đang gọi video, liếc nhìn qua một cái, trên màn hình chỉ có duy nhất một tấm ảnh.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,239
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã trải qua khoảnh khắc yếu đuối nào chưa ?

1.
Tôi chợt nhớ ra trước đây mình rõ ràng cũng là một người rất thú vị.

2.
Mấy năm trước khi em gái tôi còn học cấp hai, có lần được nghỉ tôi gọi điện thoại nói chuyện với nó. Nó bảo cuối tuần nó cùng hai đứa bạn cùng lớp đi trung tâm thương mại chơi, các bạn muốn xem phim, nó không có tiền mua vé, thế là hai đứa bạn kia đi vào xem, còn nó ngồi đợi tụi nó ở ngoài rạp chiếu phim suốt hai tiếng đồng hồ.

Lúc đó nó còn chưa có điện thoại, cứ ngồi một mình cô đơn lẻ loi ở đó đợi suốt hai tiếng.
Tôi bảo sao em không nói với chị, chị sẽ chuyển khoản ngay cho em để mua vé phim mà, nó bảo nó cũng không thích xem lắm.

Lúc nó kể chuyện thì tỏ ra rất thản nhiên, nhẹ nhàng như mây gió, còn tôi cúp điện thoại xong thì không kìm được mà khóc nức nở.

3.
Lúc lau người lần cuối cùng cho mẹ.
Tôi ngây người nhìn trân trân vào những vết rạn da trên cái bụng trắng trẻo của mẹ.
Mẹ ngày trước thường hay nói: Lúc sinh con đau lắm đau vừa, đau suốt mấy ngày liền.
Con xin lỗi mẹ ạ.
Con rất muốn sờ thử.
Các họ hàng cứ giục tôi lau nhanh lên. Sắp phải mặc quần áo liệm cho mẹ rồi.
Mẹ của con vất vả rồi.

4.
Sự yếu đuối và kiên cường của con người đều vượt xa sự tưởng tượng của chính mình. Có lúc, tôi có thể yếu đuối đến mức chỉ vì một câu nói mà nước mắt giàn giụa, cũng có lúc, tôi phát hiện ra mình đang cắn răng đi hết một đoạn đường rất dài.

Nguyện cho cuộc đời bạn đi qua những gập ghềnh, phía trước đều là đường bằng phẳng.

5.
Trước đây hồi cấp ba tôi có một người bạn thân,
Gia cảnh cậu ấy nghèo khó, có một lần kiểm tra cậu ấy đã cho tôi chép bài.
Tôi bảo muốn mời cậu ấy uống trà sữa,
Ngày hôm sau liền mời cậu ấy một cốc Chagee.
Cậu ấy bảo cậu ấy chưa bao giờ được uống cốc trà sữa nào đắt tiền như thế này. Cậu ấy nói sẽ mang về cho em gái cùng uống.

Sau này lên đại học chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Rồi cậu ấy bị bệnh ung thư qua đời. Tôi đến nhà cậu ấy. Em gái cậu ấy bảo chị ấy thích viết nhật ký vào trang cá nhân (để chế độ riêng tư) rồi lưu lại.

Trong đó có một dòng là "Hôm nay phát lương, mình đi ngang qua tiệm trà sữa đó, nhớ đến cốc trà sữa mà 4 năm trước Vương đã mời mình uống, mình quyết định xa xỉ một lần. Thất bại rồi, cốc rẻ nhất cũng bằng tiền lương làm việc vài tiếng của mình. Sự xa xỉ quả nhiên không hợp với mình."

Sau này..
Hộp đựng tro cốt của cậu ấy chính là cái cốc trà sữa đó.
Cảm giác này, biết nói thế nào đây...

6.
Lướt trúng một video, trong nồi đang luộc một con cua còn sống, còn có cả mấy bắp ngô nữa. Con cua vẫn chưa ch3t, đang ăn ngô.
Bên dưới bình luận có một người nói "Để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện buồn nhé, loài cua không có dây thần kinh cảm giác đau nhưng không có nghĩa là nó không cảm nhận được cơ thể đang có gì đó bất ổn. Khi nó ở trong nồi và dần bị nấu chín, nó cảm thấy vô cùng khó chịu. Khó chịu thì phải làm sao đây? Vậy thì ăn chút gì đó vậy, trong tiềm thức của nó, cơ thể không thoải mái thì chỉ cần ăn chút gì đó là sẽ khỏe lại thôi."

7.
Lúc chơi game ghép đội trúng hai đứa học sinh cấp hai, nghe tụi nó líu lo ríu rít chia sẻ chuyện ở trường học:
Đứa này đứa kia tỏ tình với đứa con gái lớp bên cạnh.
Đứa này đứa kia kiếm được đáp án bài tập hè.
Giáo viên chủ nhiệm đáng ghét đến mức nào.
Ngày mai đến nhà đứa nào bắt nhờ Wi-Fi để cùng chơi game.
Tôi lặng lẽ lắng nghe,
Chợt nhận ra,
Mình đã là một người lớn tẻ nhạt rồi.

8.
Trên chiếc áo khoác phát hiện ra mấy sợi lông mèo màu trắng, nó đã không còn nữa từ bốn năm trước rồi.

9.
Nếu bạn đã đọc đến đây rồi, đừng đọc tiếp nữa, hãy nghĩ về chuyện gì đó vui vẻ đi, ngày mai lại là một ngày mới rồi, mặt trời vẫn sẽ mọc thôi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,239
Reaction score
0
Points
36
Có một loại tiếc nuối khiến cả đời quằn quại thế đấy!

17 tuổi, tốt nghiệp cấp ba.

Trong phiếu đăng ký nguyện vọng đại học, bạn điền vào: Đại học Y học Cổ truyền Sơn Đông – chuyên ngành Trung y học.
“Trường này cũng có tiếng lắm đấy.”
Bố bạn ngồi xổm trước bậc cửa hút thu.ốc, tàn thu.ốc rơi xuống nền xi măng.
Ngày giấy báo trúng tuyển đến, mẹ vừa lau tay vào tạp dề vừa nói: “Ngành y tốt mà, càng có tuổi càng có giá.”
Bạn không nói gì. Chỉ nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Trung y học (hệ 5 năm)”, ngẩn người.
Móng tay vô thức cào lên mặt giấy, để lại những vết hình lưỡi liềm.

19 tuổi.
Trong giờ học Ôn bệnh học, thầy giáo đang phân tích bài thu.ốc Liên Mai Thang.
Bạn lờ mờ trong đầu, chữ được chữ không. Lần đầu tiên trong buổi họp lớp, bạn nghe đến những từ như thi nghiên cứu sinh và đào tạo nội trú.
Ánh sáng từ máy chiếu hắt lên cái đầu bóng loáng của thầy cố vấn học tập. Ông nói: “Đây là con đường mà sau này các em ai cũng phải đi.”
Đột nhiên bạn cảm thấy mịt mờ về tương lai. Dường như mới giây trước thôi bạn còn vừa bước chân vào đại học.
Hai giọt nước mắt lăn qua lăn lại trong hốc mắt. Chiếc điện thoại bị bạn mở khóa rồi tắt màn hình hết lần này đến lần khác.

21 tuổi.
Năm giờ sáng trong phòng tự học. Bạn nhìn cuốn “Ghi chép của học sinh giỏi” mà thất thần. Những vòng tròn và nét gạch đỏ kín đặc trên sách làm mắt đau nhói.
Trên mạng xã hội, bạn học cấp ba đang khoe nhận được offer từ Big Four.
Bỗng nhiên bạn ném chiếc bánh nướng đã nguội ngắt vào đống giấy nháp. Thề rằng mình nhất định phải đỗ chương trình thạc sĩ chuyên ngành Nội khoa Trung y của Bệnh viện Đông Trực Môn thuộc Đại học Trung y Bắc Kinh.
Người bạn cùng phòng được bảo lưu nghiên cứu sinh trở về sau một đêm thức trắng, bàn xem kỳ nghỉ sẽ đi chơi đâu.
Bạn lặng lẽ đóng máy tính lại. Tiếp tục cày cuốn bài tập tổng hợp Trung y đã kín đặc những dấu tích.

22 tuổi.
Ngày công bố kết quả thi nghiên cứu sinh. Trong phòng giảng dạy của bệnh viện Trung y tỉnh, bạn làm mới trang web tới 17 lần.
Cuốn đề thi Nội khoa Trung y đã bị lật đến sờn mép. Cuối cùng bạn nhét tập ghi chép chẩn đoán vào túi hồ sơ tuyển dụng của một phòng khám vô danh.
Điều chỉnh nguyện vọng thất bại. Tại hội chợ việc làm, nhân viên tuyển dụng ném CV của bạn vào máy hủy giấy: “Trung y à? Xin lỗi, bên tôi chỉ tuyển nghiên cứu sinh và tiến sĩ Tây y.”
Người xem mắt do gia đình giới thiệu nhắn WeChat hỏi: “Anh mua nhà ở Thanh Đảo chưa?”
Bạn nhìn số dư trong tài khoản ngân hàng rồi trả lời: “Vẫn đang xem.”

25 tuổi.
Bạn làm nhân viên hợp đồng tại một bệnh viện cộng đồng theo diện phục vụ chỉ định.
Không nhớ nổi đã bao nhiêu lần từ chối cơ hội đi đào tạo nội trú. Lãnh đạo bệnh viện nói với bạn: “Cậu còn trẻ, đừng quá viển vông.”
Một cô điều dưỡng tốt nghiệp trung cấp trong khoa hỏi: “Sinh viên Đại học Trung y Sơn Đông cũng về xã trấn làm việc à?”
Bạn chỉ cười, không nói gì.
Tết về quê xem mắt. Con gái của một giáo viên trong huyện nghe nói bạn làm ở bệnh viện nhưng không có biên chế. Chưa uống hết chén trà đã kiếm cớ rời đi.
Mẹ bạn thở dài trong bếp: “Biết vậy ngày xưa cho con học trường cảnh sát rồi.”

28 tuổi.
Cuối cùng bạn thi đỗ vào bệnh viện Trung y huyện quê nhà. Ông đồng nghiệp Vương cùng khoa ném cho bạn một chồng hồ sơ bệnh án thật dày: “Cậu học Trung y Sơn Đông đúng không? Sắp xếp đống hồ sơ này giúp tôi rồi tiện đi khám buồng luôn.”
Bạn nhìn những kết quả xét nghiệm quen thuộc đó.
Đột nhiên nhớ tới năm 3 đại học, khi mình chưa từng hiểu nổi cách phân tích điện tâm đồ.

30 tuổi.
Trong một buổi xem mắt, bạn gặp một cô gái học điều dưỡng cùng trường. Cô kể rằng từng nhìn thấy bạn ở hành lang thư viện, vừa ăn cơm vừa ôm cuốn giáo trình bệnh lý.
Bạn gãi đầu ngượng ngùng: “Hồi đó tôi nghĩ xem thêm vài lần biết đâu lúc thi đoán trúng thêm một câu.”

31 tuổi.
Hai người kết hôn trong một nhà hàng nhỏ ở khu phố cũ.
Trong tiệc cưới, vị trưởng khoa lớn tuổi nâng ly trêu: “Sau này vợ chồng cãi nhau thì một người kê đơn, một người bốc thu.ốc, đúng là chuyên môn tương xứng.”
Khi uống rượu giao bôi, bạn ngửi thấy trên người cô mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.
Đột nhiên nhớ ra. Mùi hương ấy giống hệt mùa xuân năm nào trong phòng thực hành.

35 tuổi.
Buổi họp lớp bàn chuyện nhà học khu. Người bạn từng ở cùng ký túc xá khoác vai bạn: “Làm bệnh viện huyện chắc mua được mấy căn nhà rồi nhỉ?”
Bạn nhìn ảnh con gái trên màn hình điện thoại, chỉ đáp lại bằng một nụ cười.
Về đến nhà, vợ đang than thở: “Đến hạn đóng học phí lớp múa của con rồi.”

40 tuổi.
Con gái lấy cuốn Dược học Trung y của bạn làm bảng kê để vẽ tranh. Bạn đang định nổi nóng, nhưng chợt phát hiện những tên thuốc từng khiến mình đau đầu giờ đây lại thân thuộc đến lạ.
Trên TV đang phát tin một viện trưởng mới nhậm chức tại bệnh viện hạng ba tuyến đầu.
Đó chính là cậu em khóa dưới cùng khoa năm xưa.

45 tuổi.
Đêm thất bại trong kỳ xét chức danh Phó chủ nhiệm. Bạn ngồi trong phòng trực lật đi lật lại bài báo SCI bị từ chối đăng. Bỗng điện thoại reo. Là giáo viên chủ nhiệm của con gái:
“Trong bài văn, cháu viết rằng bố luôn cứu người ở bệnh viện, nhưng chưa từng tham gia một buổi họp phụ huynh nào.”

50 tuổi.
Ngày con gái nhận kết quả thi đại học. Nó nói: “Bố, con muốn học y.”
Lần đầu tiên bạn đập bàn. Chiếc tách trà rơi xuống đất vỡ tan.
“Con có biết bây giờ bệnh viện tuyến đầu tuyển dụng phải có bằng tiến sĩ mới là mức sàn không?”
Vợ vừa dọn những mảnh sứ vỡ vừa trách: “Con thích học gì thì học, anh nổi điên làm gì?”
Bạn há miệng định đáp lại, cuối cùng chỉ nói: “Học y khổ lắm.”
Đêm đó, bạn lén đăng nhập vào trang web của trường. Xem đi xem lại chương trình đào tạo đại học 17 lần.

55 tuổi.
Dọn phòng sách, bạn tìm thấy cuốn Nội khoa Trung y. Giữa các trang sách kẹp một mảnh giấy. Là lời nhắn của cô em khóa dưới cùng khoa năm ấy: “Hôm nay không thấy anh đến thư viện.”
Lúc này bạn mới nhớ ra, suốt năm năm đại học, bạn còn không đủ can đảm để hỏi tên cô ấy.

60 tuổi.
Con gái ngất trong phòng phẫu thuật khi đang đào tạo nội trú tại bệnh viện trực thuộc.
Bạn lao vào phòng bệnh. Trên cổ tay nó vẫn còn đeo chiếc vòng màu xanh có dòng chữ: “Thực tập sinh.”

70 tuổi.
Trong buổi họp mặt cựu sinh viên, bạn nhìn tòa nhà nghiên cứu lâm sàng mới xây. Các bác sĩ trẻ đang than thở về chương trình đào tạo kiểu mới.
Bạn định kể về những ngày tháng phải học thuộc Thương hàn luận năm xưa. Nhưng ánh mắt lại vô tình chạm phải tấm bảng tên có dòng chữ: “Học giả Thái Sơn.”
Nó khiến mắt bạn đau nhói.

80 tuổi.
Trong tiếng tít tít của máy theo dõi sự nhịp tim, bạn nhìn thấy chính mình năm 19 tuổi đang chạy như bay trên khuôn viên trường. Cậu thiếu niên ôm cuốn Kim Quỹ Yếu Lược chạy đến lớp học sáng sớm. Khí phách ngút trời.
Trong thư viện, có người đang dọn bàn tự học. Cuốn Chẩn đoán học của bạn bị ném vào khu vực đồ thất lạc. Dòng chữ viết bằng bút máy trên trang đầu đã phai màu nhưng vẫn còn nhận ra được.
Ngoài cửa sổ, hoa hải đường nở rực rỡ. Giống hệt những mùa xuân mà năm ấy bạn đã bỏ lỡ.
Bạn biết sinh mệnh của mình sắp đi đến hồi kết.
Bạn không hề sợ hãi. Chỉ đột nhiên tự hỏi: “Rốt cuộc mình đã ch.ết từ lúc nào?”
Bạn nhớ lại khoảnh khắc năm 17 tuổi điền nguyện vọng. Hóa ra, từ lúc ấy, bạn đã “ch.ết” rồi.
...
Người ta truyền miệng nhau, ba giây trước khi ch.ết, não bộ sẽ tua lại toàn bộ cuộc đời như đèn kéo quân.
Một giây.
Hai giây.
...
Hai giây trôi qua.

Bạn vô cảm nhìn những ký ức lướt qua trong hai giây ấy. Đến giây thứ ba, bạn bỗng bật cười. Bởi vì ký ức quay về năm 19 tuổi. Bạn nhìn thấy một cậu trai hút hộp sữa, đeo ba lô chạy ngang hồ nước trong trường.

Cậu ngước nhìn về phía thư viện. Dường như ở đó có thứ gì đó vô cùng quan trọng. Nhưng bạn không sao nhớ nổi là gì.
Trong giây cuối cùng, bạn cố gắng nhớ lại. Đôi mắt đục ngầu chảy xuống những giọt nước mắt hối hận.

Nếu năm đó mình không chọn ngành Trung y, liệu cuộc đời có khác đi không?

Xung quanh bắt đầu vang lên tiếng khóc. Bạn dần không còn nghe rõ nữa.

Âm thanh cuối cùng lọt vào tai là tiếng một đám thiếu niên 17-18 tuổi đang gào lên:
“Má nó! Sao phải học thuộc nhiều thế này chứ!”
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,239
Reaction score
0
Points
36
Điều mà bạn hối hận nhất trên đời này là gì?

Vào một buổi tối, chị gái tôi bỗng nhiên vào phòng tôi mà chẳng báo trước. Chị ấy nằm bò ngay bên cạnh nhìn tôi chơi game, nhìn rất lâu, rồi chị đi ra ngoài, và n h ả y xuống từ cửa sổ ban công.

Giá như lúc đó tôi không chơi game thì tốt biết mấy. Như vậy tôi đã có thể nhìn chị thêm một chút, biết đâu tôi còn có thể chọc cho chị vui lên; chị mà vui thì đã không bỏ đi rồi.

Tối hôm đó sau khi ăn cơm xong, chị dọn dẹp phòng mình, vừa dọn vừa lải nhải với tôi, bảo là mặt tôi dạo này nổi mụn rồi, con trai thì cũng phải biết chăm sóc da chứ. Chị còn đưa cho tôi mấy miếng mặt nạ với mấy lọ mỹ phẩm. Mấy thứ này nếu là trước đây á, tôi mà dám chạm vào một cái thôi là tôi b ẻ tay ngay. Lúc đó tôi mới học lớp 8, đầu óc chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ đòi chị nạp tiền mua trang phục game cho, nhưng mà chị lại cho thật.
"Nạp xong rồi là phải làm bài tập đấy nhé!"
"Rõ thưa chị yêuu!"

Tôi thường kể cho chị nghe mấy chuyện hoang đường ở trường, rồi lại cằn nhằn chuyện bài tập làm mãi không hết. Giờ cứ nghĩ đến là nước mắt lại chảy ra, không cách nào kìm lại được.

Chị học rất giỏi, còn tôi thì học dốt. Bố mẹ cứ mắng tôi suốt, nào là không chịu làm bài, suốt ngày cắm mặt vào điện thoại, điểm số thì lẹt đẹt. Tôi chỉ im lặng, chính tôi cũng chẳng biết mình bị làm sao nữa, chỉ là học không vào đầu, thật sự học không vào. Tôi biết bố mẹ vất vả, tôi nên biết điều một chút để họ đỡ phải lo nghĩ, nhưng tôi thực sự học không vào, bất lực kinh khủng.

Mỗi lần như thế, chị lại toe toét cười bảo: "Đến đây em trai, có bài nào khó à? Để chị dạy cho!" rồi đẩy tôi vào phòng. Không biết có phải vì tiếng cười của chị làm dịu đi cơn giận của bố mẹ không, hay là vì chị sắp thi đại học nên bố mẹ không dám mắng.

Trong lòng tôi, chị là người giỏi giang nhất, chị chính là kiểu "con nhà người ta" trong truyền thuyết. Học giỏi này, không bao giờ chủ động đòi tiền này, biết nấu cơm cho tôi ăn, khéo tay biết gấp khủng long giấy, có thể dọn dẹp nhà cửa sạch bong kin kít, cởi mở, lịch sự và có rất nhiều người bạn tốt, và đặc biệt lúc nào chị cũng dắt tôi đi chơi cùng.

Thế nhưng, họ hàng trong nhà lại toàn chê chị quá im lặng, lầm lì, chẳng chịu giao tiếp, lại còn hậu đậu không biết làm gì. Bố mẹ cũng nói chị như vậy. Có một lần trước mặt bao nhiêu người họ hàng, mẹ trợn trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi hỏi chị tại sao không chịu tỏ ra cởi mở hơn một chút, vừa nói vừa dùng ngón tay ấn mạnh vào trán chị. Chị chỉ cười trừ cho qua chuyện.

Mỗi lần có họ hàng đến chơi nhà, tôi chẳng bao giờ dám ngồi cạnh bố mẹ. Nhưng chị thì dám, chị rất biết giữ thể diện cho bố mẹ.

Chị cứ ăn thịt mỡ là nôn, cứ nhìn thấy đậu bắp là chạy mất dép. Có một lần hai chị em theo bố đến nhà bạn ăn cơm, chủ nhà gắp cho tôi và chị mỗi người một miếng móng giò, chị gật đầu nhận lấy. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in vị của miếng móng giò năm đó, cái cảm giác béo ngậy, nhơn nhớt vỡ òa trong khoang miệng. Tôi ngậm trong miệng nửa ngày trời, nuốt không vô mà cũng chẳng dám nhổ ra, vì bố đang nhìn chằm chằm vào tôi.

Đột nhiên, chị làm rơi đũa xuống đất, bảo tôi cúi xuống nhặt. Ở dưới gầm bàn, chị dùng một tờ giấy bịt miệng tôi lại, tôi liền tranh thủ nhổ miếng móng giò ra. Chị đợi cho đến khi ăn sạch cơm trong bát rồi mới đụng tới miếng móng giò kia. Chị ăn một cách ngon lành như thể thích lắm, thỉnh thoảng còn đáp lời khi chủ nhà hỏi chuyện. Tôi cũng chẳng biết làm sao mà chị có thể nuốt trôi được nữa.

"Nó còn nhỏ như vậy, mình phải giúp nó thế nào đây, đến cả bản thân mình còn ốc không mang nổi mình ốc."
Đây là dòng chữ tôi vô tình đọc được ở góc cuốn sách tiếng Anh của chị.

Tôi thu dọn di vật của chị, lật xem từng cuốn sách một, thỉnh thoảng lại có mấy "vật phẩm" rơi ra ngoài. Một chiếc lá ép khô, một mẩu giấy nhỏ chép mấy câu văn self-help, một tấm bưu thiếp viết tên ngôi trường đại học mơ ước, một bảng điểm có vẽ hình những ngôi sao... Tôi gỡ hết những mẩu tâm sự vụn vặt chị viết trong sách giáo khoa ra, gom cùng những món đồ rơi ra kia, cẩn thận cất vào một chiếc hộp.

Tôi nhớ chị có mấy cuốn sổ tay rất đẹp, ngày trước chị luôn cấm tiệt không cho tôi đụng vào, nhưng bây giờ tôi tìm mãi mà không thấy, chắc là đã bị chị tự tay đốt đi rồi. Những tâm tư của chị, tôi chẳng thể nào biết được, và nỗi buồn của chị, tôi cũng vĩnh viễn chẳng còn cơ hội để sẻ chia.

Chị ơi, chị về mắng em vài câu được không...
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom