• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạn đã từng bùng nổ cảm xúc vào khoảnh khắc nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,292
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã từng bùng nổ cảm xúc vào khoảnh khắc nào?

Khi tôi quen vợ tôi, nhà cô ấy không có yêu cầu gì khác, chỉ cần nhà tôi mua một căn nhà trả trước hết tiền, không cần đứng tên vợ tôi, xách vali vào ở là được.
Điều kiện cá nhân và gia đình của vợ tôi đều rất tốt, tình cảm giữa chúng tôi cũng rất tốt, gia đình tôi cũng rất công nhận cô ấy. Vì vậy khi đó bố mẹ tôi đã dốc hết gia sản để mua nhà cưới trả trước hết tiền.

Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị bàn chuyện cưới xin, bố tôi đột nhiên đổ bệnh, mà vừa đổ là giai đoạn cuối.
Tôi đã tìm rất nhiều tài liệu, kể cả xạ trị proton – ion nặng, chỉ mong thử cho bố tôi một tia hy vọng.
Lý trí thì biết rõ đã là giai đoạn cuối, có cố thế nào cũng không kéo dài được bao lâu.
Nhưng về mặt tình cảm, tôi không thể chấp nhận, vẫn mong cái 1/10.000 kia sẽ rơi vào bố tôi, để tôi còn được tận hiếu thêm vài năm.
Nhưng mọi phương án điều trị đều chỉ về một vấn đề: nhà tôi không có tiền.

Bố tôi biết rõ bệnh tình của mình, ông không muốn gia đình vì chữa bệnh cho ông mà khuynh gia bại sản.
Một mặt tôi còn cần tiền cưới vợ, mặt khác mẹ tôi không có việc làm, cũng cần tiền dưỡng già.
Hơn nữa, số tiền trong nhà căn bản không đủ cho proton–ion nặng: một liệu trình 300–400 nghìn tệ, bảo hiểm y tế không chi trả, ông cũng không có bảo hiểm thương mại.

Vì vậy, cách duy nhất là bán nhà.
Nhà tôi có hai căn: một căn nhà mới chuẩn bị để cưới, bán được hơn 600 nghìn tệ; một căn nhà cũ đang ở, cùng lắm bán được 200 nghìn tệ.
Tôi cắn răng nói với vợ tôi rằng tôi muốn bán nhà cưới để cứu bố. Trước đó tôi đã chuẩn bị rất nhiều phương án, như hứa chắc chắn sẽ kiếm lại một căn nhà cưới trả hết tiền, hoặc ở rể nhà cô ấy, v.v.

Những “bản thiết kế tương lai” đó chính tôi còn không dám tin, nhưng vẫn chuẩn bị sẵn lời lẽ để lừa cô gái ngốc của mình.

Tôi tham lam: vừa muốn tận hiếu, vừa không muốn mất tình yêu. Nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy, có lẽ cô ấy sắp không còn là vợ tôi nữa.
Tôi còn chưa kịp nói xong, cô ấy đã đồng ý.
Cô ấy nói: Tiền không quan trọng bằng người. Nhà cô ấy yêu cầu nhà cưới chỉ để xem thành ý của nhà tôi, bây giờ đã thấy rồi; nhà cưới bán đi cũng không sao, nhà cô ấy lo nhà cưới, nhà cô ấy có tiền, nuôi tôi cũng được. Bảo tôi đừng lo hậu phương, cứ dốc sức chữa bệnh cho bố, thiếu tiền cô ấy cho tôi mượn.

Khoảnh khắc đó tôi sụp đổ hoàn toàn. Tôi đã vay mượn người thân bạn bè mấy ngày liền, mà nói thật tiền đâu có dễ vay.

Tôi không ngờ cô ấy chẳng cần bàn với gia đình, tự mình đồng ý ngay. Suốt thời gian đó, mọi quyết định trong bệnh viện đều do một mình tôi gánh, tôi không có ai để dựa vào.

Tôi tự khoác cho mình cái áo gọi là “kiên cường”, tưởng mình chịu nổi, nhưng thật ra bên trong đã nát như bùn, nằm bệt dưới đất không vớt lên nổi.

Tôi ôm cô ấy khóc giữa đường, khóc đến mức mất ý thức. Khi ấy, tôi coi cô ấy là chỗ dựa duy nhất, và trên thực tế, cô ấy đúng là chỗ dựa duy nhất của tôi trong quãng thời gian đó.

Sau này, tôi bán hết tất cả nhà cửa, bố tôi vẫn ra đi. Nhưng tất cả những gì có thể làm, tôi đều đã cố gắng làm, tôi không hối tiếc. Với tư cách một người con, tôi đã trọn chữ hiếu.

Giờ đây, giữa đêm khuya, tôi ngồi bên vợ và con gái đang ngủ say, rơi nước mắt gõ những dòng này.
Vợ à, cảm ơn em. Và anh yêu em rất nhiều.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,292
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất khi bạn mang thai ?

1.
Chồng đi làm về thấy tôi đang nằm trên giường, nhẹ nhàng vỗ tôi một cái rồi hỏi "Em không khỏe à?" Tôi ngẩng đầu lên, khóc tu tu "Em muốn ăn quá! Nhưng mà em lại chẳng muốn ăn cái gì cả!" Cả thai kỳ tôi ăn uống giống như người tu hành vậy, không có cảm giác thèm ăn.

Đi vệ sinh phát hiện ra máu nhiều, hoảng hốt đi cấp cứu, kiểm tra ra là song thai. Lo lắng cực độ, tôi chỉ muốn sinh con thứ hai, tôi không muốn sinh ba đâu! Sau đó hai vợ chồng ngồi khóc ở sảnh cấp cứu mà không biết bác sĩ đã rời đi từ lúc nào. Rồi sau đó được chẩn đoán có nguy cơ dọa sảy thai do nhau thai bám thấp, phải nằm viện giữ thai một tuần, về nhà nằm bẹp thêm hơn một tháng.

Lúc siêu âm 4D được thông báo là song thai một túi ối một màng đệm (loại có nguy cơ cao nhất), đồng thời hai em bé đều bị thông liên thất ở các mức độ khác nhau. Có thể tự lành, cũng có thể cần phẫu thuật, nhưng không phải loại quá nghiêm trọng.

Sáu tháng sau khi chào đời, các bé đi khám sức khỏe, tim phát triển tốt, hoàn toàn không có vấn đề gì, mọi sự bình an, đủ nếp đủ tẻ, biết ơn tất cả.

2.
Cũng không hẳn là suy sụp, nhưng ký ức vẫn còn rất mới. Giờ nghĩ lại thấy mình thật kỳ quặc.

Hồi mang thai cực kỳ thèm ăn Sâm đất, chồng tôi mua hai quả để ở nhà rồi đi làm. Tối tôi dậy tìm để ăn, gọt vỏ ra nhìn một cái thì là khoai lang!
Lúc đó tôi khóc luôn, gọi điện cho chồng chất vấn "Tại sao không mua sâm đất cho em? Sâm đất đáng bao nhiêu tiền chứ? Sao anh lại không mua cho em!"

Chồng tôi kiên nhẫn dỗ dành, và có lúc còn nghi ngờ là chính mình mua nhầm. Sau đó qua lời kể đứt quãng của tôi, anh ấy mới hiểu ra là tôi lấy nhầm. Sâm đất để trên bàn, còn tôi thì lấy ở trong bếp ra.

Nghe xong tôi càng suy sụp hơn "Tại sao sâm đất với khoai lang lại trông giống nhau thế cơ chứ!!!"

3.
Vợ tôi lúc mang thai cực kỳ nhanh nhẹn, thích đi chơi, sức lực dùng mãi không hết, mỗi bữa ăn gấp 2-3 lần ngày thường. Hơn nữa cực kỳ thèm thịt, thịt gì cũng ăn, trừ những loại người già bảo không được ăn thì đều ăn hết.

Lúc thai hơn 20 tuần, có một ngày tôi nghỉ, ở nhà với cô ấy, nói là trưa ăn cơm xong đi ngủ rồi chiều đưa đi dạo phố. Nghe thấy được đi chơi cô ấy vui lắm. Mẹ vợ tôi bắt đầu chuẩn bị bữa trưa, vì đã bàn là tối ra ngoài ăn món ngon rồi nên mẹ vợ chỉ chuẩn bị mấy món cơm gia đình đơn giản, khác biệt duy nhất là không có thịt.

Mọi thứ chuẩn bị xong, vợ tôi ăn trước vì nhanh đói. Kết quả là càng ăn mặt càng biến sắc, rồi đột nhiên bùng nổ "Sao toàn là rau thế này? Không có thịt à?"

Là kiểu gào thét mang theo sự tủi thân ấy!
Tuy không khóc nhưng thực sự rất tức giận. Tôi và mẹ vợ lập tức xin lỗi và vội vàng đi chuẩn bị thịt.

Giây phút vợ tôi ăn được miếng thịt, sắc mặt lập tức thay đổi từ âm u sang nắng ráo.

Nói thật, lúc đó tôi thực sự bị dọa sợ luôn. Kiểu gào thét đó...

4.
Vì một bát mì tôm.
Lúc mang thai tôi bị nghén rất nặng, ngày nào cũng nôn, không có cảm giác thèm ăn, cái gì cũng không nuốt nổi. Rồi có một ngày về nhà ngoại, mẹ hỏi tôi muốn ăn gì, tôi bỗng dưng thèm ăn mì tôm, mà lại là vị mì bò kho ngày thường tôi ghét nhất.

Em trai tôi vừa nghe tôi muốn ăn đồ ăn là chạy ngay ra tiệm mua. Mua về xong mẹ hỏi tôi làm thế nào, tôi bảo "Cứ cho gói gia vị vào, đổ nước sôi ngâm một lát là được, không cần nấu, không cần thêm bất cứ thứ gì cả!"

Sau đó mẹ tôi vào bếp bận rộn một hồi. Lúc bưng bát mì ra, tôi nhìn một cái: gói gia vị mẹ chẳng cho vào, mà cho dầu muối mẹ hay dùng nấu ăn, lại còn là mì nấu chín, thêm một quả trứng (lúc đó tôi ghét nhất là trứng, ngửi thấy là nôn).

Tôi nổi trận lôi đình "Con đã nói là ngâm một lát là được rồi, mẹ làm thế này làm gì!"

Mẹ tôi bảo "Mẹ sợ con ăn mấy gói gia vị đó không tốt cho sức khỏe, ảnh hưởng đến con nhỏ. Mẹ làm thế này mới lành mạnh, con mau ăn đi!"

Thế là chắc do hormone thai kỳ lên cao, tôi khóc nức nở, lảm nhảm nói "Mẹ cứ chẳng bao giờ nghe con cả, cái gì cũng không nghe con. Con đã không ăn được rồi, khó khăn lắm mới thèm ăn một thứ mà mẹ còn không làm theo ý con, quá đáng quá!"

Bây giờ nghĩ lại thấy đó là chuyện nhỏ, nhưng lúc đó thực sự cảm thấy như trời sập đến nơi~

5.
Chồng tôi ăn vụng.
Anh ấy lén lút sau lưng tôi đi ăn mì căn nướng.

Kết quả bị tôi ngửi thấy mùi ở khóe miệng.
Tôi khóc ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ.

"Sao anh có thể làm thế? Sao có thể trong lúc em đang nghén ở nhà, muốn ăn cái mì căn nướng mà không ăn nổi, nhìn là muốn nôn, vậy mà anh lại lén đi ăn!"
Làm anh ấy dở khóc dở cười.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,292
Reaction score
0
Points
36
Có sự việc nào khi xảy ra khiến bạn nghẹn ngào chưa ?

Hồi mới cưới, có một lần tôi cãi nhau với vợ.
Khi đó, tôi tỏ ra rất mất kiên nhẫn, rồi cứ thế lạnh nhạt với cô ấy suốt một ngày một đêm.
Đến trưa hôm sau, vậy mà cô ấy vẫn nấu cơm cho tôi. Sau đó, nhân lúc tôi đang ngủ trưa, cô ấy một mình chạy đến nghĩa trang.

Giống như cậu bé trong bản tin kia, nửa đêm chạy ra nghĩa trang để thăm mẹ.
Bố mẹ vợ tôi đều đã qua đời trước khi chúng tôi kết hôn.

Đến khi tôi tìm được cô ấy ở nghĩa trang, từ xa nhìn thấy cô ấy ngồi thẫn thờ trước bia mộ của bố mẹ mình, tôi mới lần đầu tiên thật sự hiểu được câu “không còn bố mẹ nữa” rốt cuộc có nghĩa là gì.

Trước đó, tôi cứ tưởng mình hiểu cô ấy.
Nhưng thật ra, tôi căn bản chẳng hiểu gì cả.

Thông thường, một người phụ nữ nếu sống ở nhà chồng mà thấy tủi thân, khó chịu, có lẽ vẫn còn có thể về nhà mẹ đẻ, tìm mẹ để tâm sự.
Nhưng vợ tôi thì không còn nhà mẹ đẻ nữa.
Nhà của cô ấy, chỉ còn là nơi có tôi.

Tôi chính là chỗ dựa duy nhất của cô ấy, là trụ cột duy nhất của cô ấy.
Nếu ngay cả chỗ dựa này cũng mang theo gai nhọn, hoặc chỉ đem lại cho cô ấy cảm giác lạnh lẽo…
Thì cô ấy còn có thể tìm ai nữa đây?

Từ đó về sau, dù giữa hai chúng tôi vẫn có những lúc bất đồng và cãi vã, tôi cũng không bao giờ dùng chiến tranh lạnh với cô ấy nữa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,292
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã từng bùng nổ cảm xúc vào khoảnh khắc nào?

Năm 2013, anh trai, chị dâu, chị gái, anh rể và mẹ chồng của chị gái tôi – năm người họ cùng nhau đi về quê thì gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng, không một ai sống sót.

Bố chồng của chị gái tôi đã qua đời từ trước đó. Sau vụ tai nạn, khi chuyện hậu sự còn chưa giải quyết xong thì bố vợ của anh trai tôi lại bị xuất huyết não đột ngột.
Bố mẹ tôi đành dắt díu đứa cháu gái lớn, cháu trai và hai đứa cháu gái sinh đôi về lại vùng quê.

Kẻ gây tai nạn mới ra tù được một năm và lái xe trong tình trạng say xỉn. Phía gia đình hắn chỉ bồi thường chưa đến 700 triệu. Đã vậy, em gái của mẹ chồng chị gái tôi còn đến nhà tôi làm loạn, đòi chia và lấy đi 200 triệu
.
Lúc bấy giờ, cháu gái lớn của tôi 11 tuổi, cháu trai 3 tuổi, còn hai đứa cháu sinh đôi mới lên 5. Bố mẹ tôi thì đã quá già, lại chịu cú sốc quá đau buồn nên không còn đủ sức để chăm sóc cho bốn đứa trẻ.

Năm đó tôi 26 tuổi, vừa xuất ngũ được một năm. Tôi quyết định từ bỏ công việc được nhà nước sắp xếp để trở về quê nhà. Tôi nhận lại những mảnh đất mà người khác không thèm làm, cộng thêm vài mẫu đất của gia đình, gom được tổng cộng 15 mẫu vườn cây ăn quả. Mỗi ngày, ngoài việc phụ bố mẹ chăm nom mấy đứa cháu, tôi chỉ thui thủi ngoài vườn, gần như sống cô lập với thế giới bên ngoài.

May mắn là đứa cháu gái lớn rất hiểu chuyện, những ngày nghỉ học nó đều chủ động giúp tôi chăm sóc các em.

Đầu năm 2014, tôi làm đơn xin tham gia chương trình thí điểm chính sách nông nghiệp, xin chuyển nhượng thêm hơn 90 mẫu đất nữa. Thời điểm đó, rất nhiều người trong làng bỏ quê lên phố làm thuê, bỏ hoang vườn tược. Tôi tìm cách liên lạc với từng người một để hỏi thuê lại đất, gom góp mãi cũng đủ 110 mẫu.

Để xin được nguồn quỹ hỗ trợ, tôi đã phải tốn hơn 200tr để đi quà cáp quan hệ. Mà nguồn tiền đó lại bị giám sát rất chặt, mỗi khoản chi tiêu đều phải trải qua kiểm toán vô cùng nghiêm ngặt.

Lúc ấy, tôi dồn toàn bộ tâm sức vào vườn anh đào (cherry) ngoài trời với quy mô hơn 70 mẫu, một nửa là cây giống mới trồng. Nếu không có gì bất trắc, đến năm 2016 là bắt đầu có lãi.

Thế nhưng đến năm 2015, nạn dòi đục quả bùng phát. Năm đó, anh đào trồng ngoài trời ở địa phương chúng tôi bị rụng hàng loạt. Những năm trước, giá thu mua 40k một cân đều bị ép xuống mức giá rẻ mạt của các nhà máy sản xuất nước giải khát và xưởng rượu trái cây để họ chở đi làm nguyên liệu.

Ngày chị gái và anh trai ra đi, tôi không hề rơi một giọt nước mắt nào. Không phải vì tình cảm của tôi nông cạn, tình cốt nhục của chúng tôi sâu đậm lắm. Chỉ là tôi không dám khóc. Tôi sợ rằng nếu mình khóc, vỏ bọc mạnh mẽ mà tôi cố gồng lên sẽ sụp đổ. Bố mẹ tôi không chịu đựng nổi nữa, mà tôi ngã xuống thì bốn đứa trẻ coi như xong đời.

Năm xảy ra thiên tai đó, ban ngày tôi vẫn phải nhìn xe của nhà máy nước ngọt và xưởng rượu đến chở những xe anh đào rụng từ vườn của các nhà khác đi. Để rồi đến nửa đêm, một mình đối diện với mấy chục mẫu cây giống trên trang trại của mình, tôi mới dám bật khóc nức nở.

Mùa thu năm 2015, tôi muốn làm hồ sơ xin một dự án mới nhưng bị từ chối. Ngày nào tôi cũng chạy đến văn phòng Tái thiết Nông thôn, ngồi lỳ ở đó cả ngày. Mấy vị lãnh đạo đi đâu tôi cũng bám theo đó, vừa cười vừa nói những lời tốt đẹp. Mỗi lần họ đi qua, tôi chỉ ước mình có thể lao ra phía trước để quét dọn sạch sẽ con đường cho họ đi.

Sau hai tháng kiên trì bám trụ, cuối cùng tôi cũng nhận được lời hứa sẽ có dự án cho mình vào năm 2016. Mặc dù bây giờ Ban Tái thiết Nông thôn đã giải thể, nhưng mối quan hệ của tôi với các vị lãnh đạo năm đó vẫn rất tốt, họ đối xử với tôi như những người chú trong nhà cho đến tận bây giờ (hoàn toàn không có bất kỳ giao dịch tiền bạc đen tối nào).

Năm 2016, tôi thầu dự án xây dựng 4 nhà kính trồng việt quất. Công việc trong nhà kính không quá nặng nhọc nhưng lại quá nhiều việc vặt. Một mình tôi làm không xuể, ngày nào cũng ước có thể bật đèn làm xuyên đêm trong nhà kính.

May mắn là mấy người đồng đội cũ ở trên thành phố cứ đến ngày nghỉ lại lặn lội xuống giúp tôi, thậm chí họ còn dắt theo cả gia đình xuống phụ một tay.
Mấy đứa cháu trai cháu gái của tôi cũng từ đó mà nhận các đồng đội của tôi làm bố đỡ đầu.

Năm đó là năm khó khăn nhất, và cũng chính trong năm này, đứa cháu gái lớn ngoan ngoãn của tôi đã xảy ra chuyện. Vấn đề là ở chỗ nó quá hiểu chuyện, bị bắt nạt ở trường nhưng vì sợ tôi và ông bà lo lắng nên cứ cắn răng chịu đựng không lời oán thán.

Nhưng đến khi bản thân nó không thể chịu đựng nổi nữa, nó mới chạy trốn đến trước mộ của chị gái và anh rể tôi để khóc một mình.

Biết chuyện, tôi đến tìm giáo viên và yêu cầu phụ huynh của mấy đứa trẻ bắt nạt cháu tôi đến trường để hòa giải. Trong số đó có một phụ huynh là dân xã hội ở địa phương, một kẻ lưu manh chính hiệu. Gã nghênh ngang bảo con gã đánh cháu tôi là đáng đời, thấy tôi không phục, gã còn định xông vào đánh luôn cả tôi.

Ngay tại văn phòng giáo viên, máu nóng trong tôi bốc lên đầu. Giữa lúc mọi người còn đang ngơ ngác, gã lưu manh kia đã bị tôi đánh cho thừa sống thiếu chết, phải trốn vào góc bàn dưới chân tường. Gã vừa kéo chiếc ghế chắn trước mặt vừa run rẩy hét lớn: "Mày làm cái gì thế? Có gì thì từ từ nói chứ!"

Nhà trường gọi cảnh sát, tôi bị tạm giữ ở đồn hơn một ngày một đêm. May mắn thay, một cảnh sát trong đồn có mối quan hệ rất tốt với đồng đội cũ của tôi nên đã mật báo cho cậu ấy. Mà anh trai của người đồng đội này lại là Thị trưởng. Trưa ngày hôm sau tôi được bảo lãnh ra ngoài, bồi thường cho gã kia 10tr là xong chuyện.

Nhưng cũng nhờ trận lôi đình đó, trước mặt tất cả các phụ huynh của những đứa trẻ bắt nạt hôm ấy, từ đó về sau không một ai ở trường dám động vào cháu gái tôi nữa.

Năm 2017, hệ thống nhà kính bắt đầu cho thu hoạch và mang lại lợi nhuận. Cuối cùng tôi cũng có thể cho mấy đứa trẻ một cuộc sống tốt hơn. Không còn phải lên mạng săn quần áo giá rẻ cho chúng, cũng không còn phải ăn rau củ giảm giá qua ngày nữa.

Cùng năm đó, tôi tiếp tục xin vốn dự án, dựng thêm 5 cái nhà kính nữa, chặt bỏ toàn bộ số anh đào còn lại để tập trung phát triển việt quất ngoài trời.

Năm 2018), 4 nhà kính đầu tiên bước vào thời kỳ rộ quả, 5 nhà kính xây sau và khu việt quất ngoài trời cũng bắt đầu sinh lời. Có tiền dư dả, tôi mới có thể dắt mấy đứa cháu ra ngoài ăn ngon, đi chơi đây đó.

Cũng trong năm này, sau khi được các chuyên gia của Cục Nông nghiệp Thành phố đánh giá, trang trại của tôi được đề xuất lên cấp tỉnh như một mô hình kiểu mẫu của địa phương.

Sau khi Sở Nông nghiệp tỉnh xuống khảo sát và thẩm định thực tế, trang trại của tôi đã được chọn làm đơn vị thí điểm nghiên cứu nông nghiệp của tỉnh. Tôi không chỉ nhận được kinh phí để mở rộng quy mô, được bố trí một đội ngũ kỹ sư đều là sinh viên tốt nghiệp từ Học viện Nông nghiệp, mà còn có chuyên gia theo sát hỗ trợ bất cứ lúc nào. Trang trại từ đó cũng được chuyển đổi mô hình thành một công ty nông nghiệp.

Mặc dù tôi không còn toàn quyền độc lập quyết định mọi việc ở trang trại như trước, nhưng bù lại thu nhập rất cao, bản thân tôi cũng không còn phải đầu tắt mặt tối, mệt mỏi như xưa. Tôi đã có nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh chăm sóc mấy đứa trẻ.

Năm 2019, tôi được bình chọn là Tài năng trẻ nông nghiệp xuất sắc của tỉnh, quy mô trang trại một lần nữa được mở rộng lên tới 770 mẫu.

Năm 2020, đứa cháu gái lớn của tôi thi đỗ vào Đại học. Kỳ nghỉ hè năm đó, cả gia đình tôi đã cùng nhau đi du lịch suốt nửa tháng trời.

Sau khi trở về, cảm giác như cục nghẹn u uất đè nén trong lòng bao năm qua cuối cùng cũng được giải tỏa, tôi ra trước mộ của anh trai, chị dâu và anh rể, quỳ sụp xuống khóc một trận ngon lành giữa buổi trưa nắng.

Đó là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt họ. Anh trai và chị gái – những người yêu thương tôi nhất từ thuở nhỏ ra đi, giống như lấy đi nửa mạng sống của tôi vậy, nhưng suốt bao năm qua tôi thật sự không dám rơi một giọt nước mắt nào trước mộ họ.

Tôi chỉ sợ, nếu mình khóc, tôi sẽ lại biến thành đứa trẻ chưa chịu lớn trong mắt họ, thành một kẻ yếu đuối không thể gánh vác nổi gia đình này.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom