• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Bạn đã vô tình làm được chuyện tốt nào chưa?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,564
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã vô tình làm được chuyện tốt nào chưa?

1.

Nhiều năm trước, ở một nhà ga, tôi gặp một thanh niên mắc chứng tự kỷ.

Lúc đó, cậu ấy đột nhiên lao tới, giật lấy con hổ gấu bông nhỏ treo trên ba lô của tôi. Cậu ấy cao hơn, cũng khỏe hơn tôi. Bị lao tới bất ngờ như vậy khiến tôi giật mình.

Nhìn con hổ bị giật khỏi ba lô, tôi vừa định nổi cơn tam bành thì thấy cậu ta cầm nó nhìn chăm chú, gần như không chớp mắt. Thì ra cậu thanh niên này có điều gì đó khác thường.

Nghĩ lại thì đó chỉ là món đồ hơn chục tệ, thôi bỏ qua vậy. Hơn nữa, nhìn bộ dạng ấy, nếu tôi giành lấy lại mà làm cậu ta kích động thì chắc gì đã đánh lại được. Thế là tôi tháo luôn chiếc móc treo còn lại đưa cho cậu ấy.

Phải một lúc lâu sau, cậu ấy mới nhận lấy. Tôi hỏi gì cũng không trả lời. Muốn đi thì lại sợ cậu bị lạc mất người nhà. Cậu ấy cứ nhìn chằm chằm con hổ, chẳng có phản ứng nào khác.

Tôi đang định đi tìm nhân viên nhà ga thì thấy một cô trung niên hớt hải chạy tới. Vừa nhìn thấy món đồ trong tay cậu ấy, cô liền vỗ một cái lên đầu. Rồi mạnh tay giật lại con hổ, quay sang xin lỗi tôi liên tục.

Thấy chỗ treo đã bị đứt, cô nhất quyết đòi đền tiền. Cô không ngừng nói xin lỗi, còn giữ đầu cậu con trai bắt xin lỗi tôi. Nhưng ánh mắt cậu chỉ chuyển động theo con hổ trong tay cô, hoàn toàn không lên tiếng.

Tôi nói: "Không sao đâu ạ, cứ để em giữ nó đi."
Nhưng cô vẫn liên tục xin lỗi. Tôi thấy ngại vô cùng. Muốn đi nhưng cô lại khăng khăng đòi trả tiền, vừa lục ví vừa giải thích: "Con trai cô bị tự kỷ, lại đang ở tuổi dậy thì, khá hiếu động, rất thích động vật nhưng không phân biệt được thật hay giả..."

Đúng lúc đó, cậu nhìn tôi rồi bất ngờ nói: "Chị tặng em hả? Cảm ơn chị."
Tôi đáp: "Không có gì. Nhưng lần sau không được làm vậy nữa nhé. Muốn thứ gì thì phải hỏi trước xem người khác có đồng ý cho mình không nha."

Cậu chàng khẽ "Dạ" một tiếng. Rồi thò tay vào túi lấy ra một hạt đậu phộng đưa cho tôi. Ngập ngừng một lát, cậu lại lấy thêm một hạt nữa. Đặt cả hai hạt vào lòng bàn tay tôi. Sau đó đưa tay về phía mẹ để xin lại con hổ.

Người mẹ như sững lại. Tay đưa con hổ, cô vẫn nhìn chằm chằm vào con trai mình.

Tôi cầm hai hạt đậu phộng, chuẩn bị quay đi. Thuận miệng nói: "Cô à, cô đã dạy cậu ấy rất tốt đấy. Cậu ấy còn biết dùng đồ vật để trao đổi nữa mà. Vậy xem như chúng cháu trao đổi với nhau nhé, cô không cần trả tiền đâu."

Cô bỗng òa khóc. Khóc đến mức không thở nổi. Mọi người xung quanh đều nhìn chúng tôi. Tôi nghĩ hay là bảo cậu bé an ủi mẹ một chút. Nhưng cậu chỉ ngơ ngác nhìn qua một cái. Tôi huých nhẹ cậu, không phản ứng. Huých mạnh hơn chút nữa, cậu còn quay sang trừng mắt nhìn tôi.

Với vốn sống ít ỏi của mình, tôi không thể nào hiểu hết tâm trạng của người mẹ lúc đó. Chỉ nhớ rằng trước khi chia tay, cô đã nói: "Cô có thể ôm cháu một cái được không?"

Tôi gật đầu. Sau đó cô nói: "Hôm nay cô định đưa con trai ra sông Hoàng Hà (ý là đi 44 hả ta huhu). Nhưng bây giờ nghĩ lại... cô thấy mình có thể tiếp tục sống được rồi."

Chính vì đó chỉ là một hành động vô tình, nên với tôi nó rất dễ dàng. Chỉ là một khoảnh khắc, một chút sức lực bỏ ra trong chốc lát mà thôi.
Nhưng về sau, khi công việc giúp tôi tiếp xúc với nhiều người tự kỷ và gia đình của họ hơn, tôi mới hiểu:

Cuộc sống của họ thực sự quá khó khăn. Đối với họ, đó là sự kiên trì hết ngày này qua ngày khác. Là những lần liên tục dao động giữa hy vọng và thất vọng. Có khi một giây trước, đứa trẻ còn ôm bạn thật chặt. Một giây sau, nhìn thấy bạn bị thương mà chẳng hề có phản ứng gì. Bạn không thể chắc chắn cảm nhận được tình yêu của chúng. Càng khó có thể hiểu được suy nghĩ của nhau.

Điều duy nhất có được chỉ là những nguồn sức mạnh rất nhỏ bé trong cuộc sống thường ngày: Là tiếng ngáy khe khẽ lúc chúng ngủ. Là một lần hiếm hoi chúng chia sẻ thứ gì đó với bạn. Là một nụ cười bất chợt khi ngẩng đầu lên. Là một câu "cảm ơn" hay "xin lỗi" được nói ra sau rất nhiều cố gắng.

Những điều mà đa số chúng ta xem là bình thường, hiển nhiên. Lại chính là những điều mà người thân của người tự kỷ phải không ngừng tìm kiếm để có thêm lý do tiếp tục sống. Xin dành sự kính trọng chân thành cho họ!

2.
Một buổi tối nọ, tôi đi dạo một mình mua ít đồ ăn vặt. Đi qua một con hẻm nhỏ, có tòa nhà 2 tầng bỏ không, bình thường nơi này rất ít người ra vào, tôi cũng không biết nó được dùng để làm gì.

Nhưng hôm đó, từ bên trong vọng ra tiếng khóc của một người phụ nữ. Tiếng khóc yếu ớt, xen lẫn vài câu đầy oán hận. Tôi dừng chân lắng nghe. Ngoài tiếng khóc, còn có cả tiếng vải bị xé rách.

Rồi từ trong vọng ra giọng của hai người đàn ông:
- "Bịt miệng nó lại, nhanh lên, nhanh lên!"
- "Còn dám kêu nữa, tao đánh ch.ết mày!"
Ngay sau đó là một tiếng tát rất mạnh. Rồi chỉ còn tiếng nức nở nghẹn ngào của người phụ nữ.

Tôi cảm thấy tình huống này rất giống một hiện trường phạm tội nên đã gọi báo cảnh sát.
Khoảng 5 phút sau, hai cảnh sát đến gặp tôi. Tôi chỉ vị trí tòa nhà và tóm tắt những gì mình nghe được, đồng thời nhấn mạnh: "Có thể là cư.ỡng hi.ếp, nhưng tôi không chắc."

Hai cảnh sát gật đầu rồi đi lên lầu. Không lâu sau, tôi nghe thấy tiếng quát lớn từ bên trong:
- "Ra đây!"
- "Đang làm gì đó?"
- "Ngồi xuống!"
Sau đó, một người phụ nữ quần áo xộc xệch bước ra. Cô dùng chiếc áo sơ mi đã rách nát che cơ thể, một tay ôm gò má đỏ ửng, rồi vội vã chui vào xe cảnh sát.

Một lúc sau, lại có thêm hai cảnh sát khác đến nơi và lên lầu. Họ cùng đưa hai người đàn ông xuống. Quần áo của họ được cầm trên tay. Trông như họ đã bị còng tay.

Vài ngày sau, trang tài khoản của cảnh sát địa phương đăng một bản tin: Hai nghi phạm gây ra nhiều vụ cưỡ.ng hi.ếp và gi.ết người liên tỉnh đã bị bắt giữ. Địa điểm gây án gần nhất chính là tòa nhà 2 tầng mà tôi đã đi ngang qua hôm đó.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,564
Reaction score
0
Points
36
Điều tuyệt vời nhất mà bạn từng làm là gì?

Nhiều năm trước, khi mới bước chân vào xã hội, có một ngày nghỉ tôi ra siêu thị mua dầu gội thì gặp một cô gái đang đứng xếp hàng thanh toán trước mặt mình.

Cô ấy cao khoảng hơn mét rưỡi, gầy đến mức hơi còng lưng, mặc một chiếc váy liền màu đen rất ngắn.

Đến lượt thanh toán, cô ấy lại không đủ tiền mua cả băng vệ sinh. Thấy vẻ mặt lúng túng của cô ấy, dù bản thân tôi lúc đó cũng chẳng dư dả gì, vẫn lấy thêm ít tiền lẻ đưa cho thu ngân.

Cô ấy liên tục cảm ơn, còn đuổi theo tôi ra tận cửa. Lúc ấy tôi mới nhìn rõ gương mặt, cảm giác cô ấy còn nhỏ hơn tôi vài tuổi.
Ánh mắt cô ấy đầy biết ơn, nhưng không giấu nổi vẻ u sầu trên mặt. Cô ấy nói tối kiếm được tiền sẽ trả lại cho tôi vào ngày mai, nhưng tôi bảo không cần, có đáng bao nhiêu đâu.

Lúc đó tôi xách hai túi đồ sinh hoạt, cô ấy lập tức muốn giúp tôi cầm bớt. Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Cô ấy nói quê mình cũng ở cùng quê tôi.
Khi chưa đầy 17 tuổi, cô bị bạn trai lấy danh nghĩa “chồng sắp cưới” đưa từ một vùng nông thôn ra ngoài làm việc.

Cha mẹ cô nhận sính lễ 300tr từ phía nhà trai. Tên khốn đó nói sẽ đưa cô vào nhà máy làm việc, nhưng thực chất lại lừa cô đến làm ở một tiệm massage “không đứng đắn”.
Hắn tịch thu hết chứng minh thư, điện thoại và thẻ ngân hàng của cô.

Hôm đó cô đang đến kỳ kinh nguyệt, vậy mà hắn vẫn ép cô “đi làm”.
Buổi trưa vắng khách, hắn ra ngoài mua cơm nên cô mới tranh thủ chạy đến siêu thị mua đồ.

Hôm ấy tôi cũng đi siêu thị một mình. Nghe câu chuyện của cô ấy, tôi vừa sốc vừa thương cảm, liền bảo sẽ đưa cô đến cơ quan chức năng gần đó ngay. Nhưng cô ấy nói vô ích thôi.
Tôi càng sửng sốt hơn.

Tôi hỏi: Vậy sao em không bỏ chạy?
Cô ấy đáp: Em không có tiền.

Mẹ cô vừa mất được nửa năm, mà tin ấy cũng là do chính tên khốn kia truyền lại cho cô. Càng nghe tiếp, tôi càng tức giận.
Cuối cùng, tôi nghiến răng gọi taxi, đưa cô đến một bến xe xa hơn, mua cho cô một vé xe khách đường dài về thẳng thành phố quê nhà. May sao chiều hôm đó có chuyến.
Tôi còn đưa thêm cho cô 300k tiền mặt.

Trước khi lên xe, tôi dặn:
“Nếu về nhà, đừng sợ. Hãy kể hết những gì tên đó đã làm với em cho gia đình biết.
Nếu người nhà còn yêu thương em, họ sẽ báo cảnh sát và đòi lại công bằng từ phía nhà trai.
Nếu họ khuyên em nhắm mắt cho qua rồi tiếp tục gả cho tên khốn ấy, thì em hãy cầm sổ hộ khẩu đi làm lại giấy tờ, rồi đến một thành phố lớn nào đó cũng được, đừng liên lạc với họ nữa.
Sau này tìm một người đàn ông tử tế, lấy chồng xa cũng chẳng sao.”

Cô ấy vừa khóc vừa gật đầu rồi lên xe.
Chỉ đến khi nhìn thấy chiếc xe thực sự rời bến, tôi mới yên tâm bắt xe buýt trở về ký túc xá.
Hy vọng cô ấy sẽ luôn khỏe mạnh và hạnh phúc…

Xin đừng gọi tôi là anh hùng, tôi thật sự không dám nhận. Đổi lại là bất kỳ ai, chắc cũng sẽ giúp cô ấy thôi.

Trước năm 20 tuổi, tôi từng nhiều lần gặp nguy hiểm, nhưng đều được những người xa lạ không quen biết ra tay giúp đỡ. Tôi luôn cảm thấy ông trời đã âm thầm che chở để mình trưởng thành.

Vì thế tôi biết ơn cuộc sống và yêu cuộc sống này. Gặp chuyện trong khả năng của mình, tôi sẽ cố gắng giúp một cách tỉnh táo.

Tôi chưa từng thấy bản thân ghê gớm gì cả. Chỉ đơn giản là một cô gái hơn 20 tuổi, còn non nớt với đời, tiện tay giúp đỡ một cô bé 16 tuổi rưỡi khác mà thôi.

Có lẽ cũng xem như vừa gan dạ vừa cẩn thận, bởi vì từ siêu thị đến tiệm massage ấy chỉ cách nhau khoảng 300 mét đường chim bay!

Thực ra câu chuyện giữa tôi và cô ấy còn có phần tiếp theo, chỉ là tôi chưa viết hết, sợ mọi người không kiên nhẫn đọc những dòng ghi chép dài dòng của tôi thôi, hehe…

Hôm đó, từ lúc rời siêu thị đến khi ngồi lên taxi, chúng tôi chỉ trò chuyện khoảng nửa tiếng.
Tôi hỏi: Tại sao em không tìm người khác giúp đỡ?
Cô ấy đáp: Những người đàn ông kia sau khi nghe xong chỉ thở dài. Thấy em còn nhỏ, họ trả thêm chút tiền rồi rời đi.
Tên khốn đó sẽ lập tức lục soát người cô ấy, không cho giấu tiền, cũng chẳng để lại cho cô ấy đồng nào.

Cô ấy cũng từng gặp người tốt bụng, có người đã tố cáo tiệm của họ sử dụng trẻ vị thành niên… nhưng chẳng có tác dụng gì, ngược lại cô còn bị đánh.

Tên cặn bã bóp cổ đe dọa cô, nói rằng chỉ cần cô bỏ trốn hoặc biến mất, hắn sẽ lập tức về quê cô trước, xử lý cả nhà cô.
Hắn còn sẽ đi khắp nơi rêu rao chuyện cô từng làm ở tiệm massage…

Không có tiền hay không có lộ phí chỉ là chuyện nhỏ. Tinh thần của cô ấy lúc đó gần như đã bị người khác khống chế rồi.
Giọng điệu khi nói chuyện giống như đã chấp nhận số phận, chẳng còn hy vọng gì với tương lai nữa.

Nghe đến đó tôi càng tức giận, máu nóng bốc lên.
Sau khi nghe hoàn cảnh gia đình của cô ấy, tôi chỉ nghĩ:
Nếu mình không kéo cô ấy một tay, thật không dám tưởng tượng tương lai cô ấy sẽ ra sao.
Sau khi học xong tiểu học, cô ấy không được đi học nữa, ở nhà nuôi lợn, cắt cỏ, làm việc đồng áng.
Dù có một người anh trai, nhưng anh ta lại là một người… khó nói.
Cha cô ấy thì tính tình hiền lành, mềm yếu.
Nghe xong, tôi thấy rất đau lòng cho cả gia đình họ.

Lúc ấy chính cuộc sống của tôi cũng rối tinh rối mù, vậy mà còn lên mặt làm “cô giáo”, phân tích cho cô ấy nghe về những kết cục có thể xảy ra nếu bỏ trốn và nếu không bỏ trốn…
Có lẽ nhờ vậy mà cuối cùng cô ấy mới yên tâm đi cùng tôi đến bến xe.
Thực ra cô ấy rất thông minh, trí nhớ rất tốt, chỉ là hoàn cảnh quá tệ, học ít, tính cách lại hơi mềm yếu nên không biết phản kháng.

Suốt dọc đường, câu cô ấy nói nhiều nhất là:
“Chị ơi, số chúng ta khổ quá…”
Mỗi lần cô ấy nói như vậy, tôi đều sửa lại.

Trước khi lên xe khách, tôi đưa cho cô ấy 300k, còn mua thêm cả một túi lớn gồm bánh mì, khăn giấy và nước khoáng. Tôi cũng viết số điện thoại và tài khoản mxh của mình cho cô ấy.

Vừa về đến nhà, cô ấy đã mượn điện thoại của hàng xóm để báo bình an cho tôi, rồi kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra sau đó.
Cả gia đình cô ấy đều bàng hoàng.
Mọi người trước đó đều tưởng rằng cô đi làm xa rồi mắc bệnh lao phổi rất nặng.
Khi biết được sự thật, cha cô ấy - một người đàn ông trưởng thành - đã tức đến mức bật khóc. Ông bà nội cũng vì quá sốc mà đổ bệnh.

Tôi khuyên cô ấy báo cảnh sát trước, nhưng người nhà lại muốn đi đòi lại công bằng trước. Tôi cũng hiểu, bởi họ vẫn còn nhiều điều phải lo lắng.
Tên cặn bã kia mới 19 tuổi. Bố mẹ hắn sợ con trai phải ngồi tù nên định dùng tiền để dàn xếp riêng.

Phía gia đình cô gái thì lại sợ sau này cô khó lấy chồng, cũng sợ lời đàm tiếu của dân làng, nên cuối cùng đành gật đầu đồng ý.
Về chuyện họ được bồi thường bao nhiêu tiền, tôi không hỏi, cũng không nên hỏi. Đó là chuyện riêng của gia đình họ.

Tôi khuyên cô ấy đi bệnh viện kiểm tra toàn diện.
May mắn là cô ấy thực sự rất có phúc, kết quả đều không có vấn đề gì.
Sau đó, cô cùng con gái của một người họ hàng trong nhà đến làm việc ở một thành phố phía Bắc.

Hai tháng sau, cô ấy mua được điện thoại. Chúng tôi chủ yếu liên lạc qua mxh.
Thông thường cô ấy sẽ là người nhắn trước, rồi tôi mới trả lời.

Tôi cũng thường xuyên động viên cô ấy, và thật may là cô ấy không phải kiểu người quá nhạy cảm, tự dằn vặt bản thân. Cô dần dần lấy lại tinh thần và học cách nhìn về phía trước.
Hồi đó tôi không thích gọi video với bất kỳ ai.
Nhưng chỉ cần cô ấy gọi đến, nếu có thời gian tôi sẽ lập tức bắt máy.
Có những đêm hai chị em nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ.

Điều khiến tôi tiếc nuối nhất là trong những lần trò chuyện, cô ấy kể rằng trong tiệm lúc đó còn có một bé gái 15 tuổi đến từ vùng khác.
Em ấy cũng bị bạn trai lừa đến đó làm việc.
Đến giờ vẫn không biết em ấy ra sao…

Cô ấy coi tôi như người thân.
Chuyện gì cũng kể cho tôi nghe, chuyện gì cũng hỏi ý kiến tôi.
Thậm chí còn nói tôi là thần tượng của cô ấy, việc gì cũng muốn học theo tôi…

Tôi nói: Đừng học theo chị, chị lười lắm đấy. Không thích rửa bát, tính khí lại nóng nảy, ăn khoai lang xong còn hay đánh rắm nữa.
Nghe vậy, cô ấy cười phá lên.

Năm 19 tuổi, cô ấy kết hôn.
Chồng cô là một chàng trai quen trong nhà máy, lớn hơn cô vài tuổi, cũng xuất thân từ nông thôn. Họ tổ chức tiệc cưới đơn giản ở quê nhà của nhà trai.
Cô ấy mời tôi đến dự.

Tôi nói không xin nghỉ được nên không thể đi, nhưng thật ra tôi cảm thấy mình không nên đến, như vậy không thích hợp.

Tôi định chuyển cho cô ấy 1tr coi như chút lòng thành, nhưng cô ấy nhất quyết không nhận, cũng không cho tôi số tài khoản.

Hai ngày trước đám cưới, tôi khuyên cô ấy hãy xóa liên lạc với tôi, sau này sống thật tốt, quên tôi đi, và cũng quên hết những chuyện đau khổ trước đây.
Nhưng cô ấy không đồng ý.

Tôi còn dặn: Sau này dù vợ chồng có yêu thương nhau đến đâu, cũng đừng kể những chuyện năm xưa nhé. Anh ấy đối xử tốt với em thì em hãy đối xử tốt lại với anh ấy. Còn nếu anh ấy đối xử không tốt… thì lén để dành thêm chút quỹ đen nhé, ha ha ha!

Sau cuộc trò chuyện hôm đó, cô ấy không xóa tôi, nhưng tôi lại tự cài chế độ “ẩn với riêng cô ấy”.
Về sau tôi cũng rất ít lên mxh nữa.

Đến năm 2019, sáng sớm có người gửi lời mời kết bạn cho tôi.
Lúc đó sdt của tôi liên kết với mxh nên người khác có thể tìm thấy.

Tôi hỏi hai lần: Bạn là ai vậy?
Bên kia đều không trả lời.
Đến lần thứ ba gửi lời mời, tôi đang định chặn thì nhìn thấy tên của cô ấy, lập tức đồng ý ngay.

Chúng tôi trò chuyện đơn giản một lúc, và tôi thật lòng vui cho cô ấy.
Hai vợ chồng cô ấy đã mua được nhà, mua được xe ở thành phố.
Họ có hai đứa con rất đáng yêu, ngoan ngoãn và học hành cũng rất tốt.
Chồng cô ấy đối xử với cô rất tốt. Hiện tại cô ở nhà làm nội trợ, toàn tâm chăm sóc các con, trông vô cùng hạnh phúc.
Cô ấy luôn muốn gửi quà cho tôi, nhưng tôi đều từ chối khéo.

Năm ngoái, chúng tôi lại liên lạc với nhau.
Cô ấy than rằng hai đứa nhỏ quá nghịch, đến mức cô đã có tóc bạc rồi…
Nói chuyện một hồi, cô ấy lại đòi gửi đồ cho tôi.
Lần này tôi không từ chối nổi, đành cho cô ấy địa chỉ.
Sau đó, cô ấy gửi cho tôi cả một thùng lớn, bên trong đủ loại đồ ăn: đặc sản địa phương, bánh kẹo, trái cây, còn có cả thịt kho tự tay cô làm.
Đều rất ngon.
Ha ha ha ha ha…

Cho nên mọi người đừng lo nhé.
Bây giờ cô ấy sống rất, rất tốt.

Ở nông thôn cũng có những bậc cha mẹ yêu thương con cái, và cũng có những người không yêu thương con mình.
Ngày trước ở nhiều vùng quê còn tồn tại tư tưởng trọng nam khinh nữ. Chỉ cần nhà trai đã đưa sính lễ, trong suy nghĩ của họ, cô gái gần như đã được xem là người của nhà trai. Chờ đến khi đủ tuổi thì sẽ đăng ký kết hôn.
Không ai ngờ lại gặp phải một tên cặn bã như vậy.
Nông thôn có mặt tốt: không khí trong lành, con người chất phác.
Nhưng cũng có mặt xấu: bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, nể quyền thế.
Nếu một gia đình không có tiền bạc, không có năng lực, không có người có học thức cao, cũng chẳng có họ hàng hay bạn bè có quyền có thế, mà cha mẹ lại quá hiền lành, mềm yếu…
Thì rất dễ trở thành mục tiêu của những kẻ mang ý đồ xấu.
Những trường hợp con cái bị hại vì chuyện hôn nhân như vậy… thực sự không hề ít.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,564
Reaction score
0
Points
36
Có chuyện tốt nào đã làm mà bạn vẫn nhớ tới giờ không?

Khoảng 4-5 năm trước, dịp Tết Đoan Ngọ, nửa đêm tôi nhận được điện thoại của một khách hàng. Ông ấy nói con gái mình muốn nhảy lầu.

Ông là bố đơn thân, vợ mất vì băng huyết khi sinh con. Từ đó đến nay ông không tái hôn, một mình nuôi con gái khôn lớn. Cô bé chính là báu vật quý nhất của ông.

Tôi bật dậy, mặc quần áo, cầm chìa khóa xe rồi lao ra ngoài. Bố mẹ tôi tỉnh giấc, giật mình hỏi tôi đi đâu. Tôi đáp: "Con gái khách hàng của con muốn nhảy lầu, con phải qua đó."

Đến nơi, cô bé đã ngồi trên bệ cửa sổ từ rất lâu rồi, vừa ngồi vừa nói chuyện với bố.
Khi ấy em mới học đại học năm nhất. Em bị bạn trai thao túng tâm lý, cậu này luôn lấy chuyện em lớn lên trong gia đình đơn thân ra để công kích. Mỗi lần hai đứa xảy ra mâu thuẫn, cậu đều nói kiểu như: "Em được bố đơn thân nuôi lớn nên mới như thế này, như thế kia."

Lâu dần, em bắt đầu tin rằng bản thân mình có vấn đề, không xứng đáng được yêu thương.
Ông bố khách hàng này rất bận, kiếm được rất nhiều tiền, nhưng cũng rất quan tâm đến con gái, không phải kiểu chỉ biết làm việc mà bỏ mặc con. Con ông học giỏi, học ở trường tốt, ngoại hình cũng xinh xắn, chỉ có điều trong chuyện tình cảm lại vô cùng tự ti.

Tôi lớn hơn em chục tuổi, nhưng bình thường vẫn thường xuyên trò chuyện, quan hệ rất tốt. Em đặc biệt tin tưởng tôi. Vừa thấy tôi đến, em hỏi: "Chị ơi, tại sao anh ấy lại chia tay em? Tại sao lại thích người khác? Có phải em rất tệ không?"

Lúc đó tôi muốn khóc lắm rồi, nhưng dặn lòng không thể nói kiểu: "Lỗi là ở cậu ta, em rất tốt, em xứng đáng được yêu." Bởi tôi tin rằng những lời ấy em đã nghe quá nhiều rồi. Bố em chắc cũng đã nói không biết bao nhiêu lần. Tôi nói thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Tôi chỉ hỏi: "Em ngồi đó làm gì vậy? Chị còn chưa biết chuyện gì mà em đã ngồi đó rồi. Em định hù chị chết khiếp à? Em kể cho chị nghe trước xem đã xảy ra chuyện gì."
Em do dự một lát rồi nói: "Em không nghĩ ra cách nào khác ngoài chết cả."
Tôi đáp: "Em chết rồi thì cậu ta sẽ yêu em sao? Chi bằng nghe chị. Chị có nhiều cách lắm. Em kể cho chị nghe trước đã."
Sau vài phút vừa dỗ dành vừa thuyết phục, cuối cùng em cũng rút chân từ ngoài cửa sổ vào. Tuy vẫn ngồi sát cửa sổ nhưng đã bình tĩnh hơn.

Tôi hỏi: "Em có muốn bố biết những chuyện này không? Nếu không muốn thì chị bảo bác ấy ra ngoài trước. Nhưng em cũng không được ngồi sát cửa sổ nữa nhé, không thì lỡ có chuyện gì chị phải đi tù mất."
Em cười nhạt rồi bước xuống. Em nói với bố: "Bố đi đi. Con muốn ở riêng với chị một lúc. Bố cứ khóa cửa sổ lại cũng được, con ổn hơn nhiều rồi."
Nghe con gái nói vậy, cả người ông như thở phào nhẹ nhõm. Ông vịn vào khung cửa rồi bật khóc thành tiếng.

Sau đó em chậm rãi kể cho tôi nghe. Bạn trai chẳng chịu học hành, làm ăn gì ấy, sau thời gian dài thao túng tâm lý em thì lại ngoại tình. Chính chuyện ngoại tình ấy đã trở thành cọng rơm cuối cùng, khuếch đại vô hạn sự tự ti và nghi ngờ bản thân của em. Em nói mình không thể tiếp tục đi học bình thường nữa.

Tôi bảo: "Thế thì đến công ty với chị. Cứ ngồi cạnh chị là được, không cần làm gì cả. Chị bảo bố em làm thủ tục bảo lưu kết quả học. Không muốn học thì tạm thời dừng lại, có gì ghê gớm đâu."
Em nói mình không thể ngừng nghĩ đến chuyện đó. Tôi bảo: "Thì cứ nghĩ đi. Đó là phản ứng rất bình thường. Bị phản bội mà không đau lòng mới là chuyện lạ. Con người cũng cần thời gian để bước ra khỏi vùng đau ấy mà."
Em lại hỏi: "Em chẳng muốn làm gì cả, phải làm sao?"
Tôi đáp: "Tại sao em cứ bắt mình phải làm gì đó? Không làm gì cả cũng được mà. Em cứ ngồi ngẩn người cũng không sao."
Khuyên nhủ mãi, cuối cùng em đồng ý mỗi ngày đến công ty cùng tôi, tạm thời không đi học.

Rồi bắt đầu quãng thời gian rất dài em đi làm cùng tôi. Lúc tôi bận thì em lặng lẽ ngồi nghịch điện thoại. Lúc tôi rảnh, hai chị em cùng lướt diễn đàn, vẽ tranh, chơi game.

Khoảng nửa năm trôi qua như vậy. Ban đầu em giống hệt chú chim cút nhỏ, không nói chuyện với ai, chỉ lặng lẽ đi theo sau tôi. Sau này những khách hàng khác gặp em bắt đầu chủ động bắt chuyện. Có cả những người đồng trang lứa hướng ngoại ríu rít nói chuyện với em.
Dần dần, em bắt đầu biết cười, không còn bám lấy tôi nữa. Cũng bắt đầu trò chuyện với những khách hàng khác và con cái của họ.

Hơn một năm sau, em quay trở lại trường học. Hiện giờ em đang học thạc sĩ tại một trường rất tốt ở Úc. Em không yêu ai cả. Sống khỏe mạnh và vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.
Em thường xuyên gửi quà về cho tôi. Có khi tự tay làm những món đồ trang trí bằng hoa khô rồi gửi tặng. Em cũng thường nói rất nhớ chúng tôi, cứ nghỉ là lại về thăm.
Bạn trai cũ chưa từng liên lạc với em. Em cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện trả thù.

Hiện thực vốn là như vậy. Đâu phải lúc nào cũng có những câu chuyện báo thù sảng khoái như trong tiểu thuyết. Chỉ cần em có thể buông bỏ quá khứ, với tôi em đã là một cô gái tuyệt vời nhất rồi. Mọi chuyện trước đây đều không còn đáng để nhắc lại nữa. Em ngày càng cảm nhận rõ mình được yêu thương, được chúc phúc. Ngày càng thấy bố mình thật vĩ đại. Cũng tin rằng mẹ trên trời vẫn luôn dõi theo và chúc phúc cho mình.

Em giữ cảm giác ấy trong tim, dần trở nên mạnh mẽ hơn. Nếu sau này lại gặp một kẻ thích thao túng tâm lý, tôi tin em sẽ đủ tự tin để thẳng thừng bảo hắn cút đi.

Bố em mỗi năm đều mua tặng tôi một món trang sức hàng hiệu để cảm ơn. Đối với ông, không có gì quan trọng hơn sinh mạng của con gái. Và ông biết ơn vì đêm hôm ấy, tôi đã không chút do dự chạy đến nhà, giữ người quan trọng nhất của ông ở lại thế giới này.

Ngay cả sếp tôi cũng từng nói: "Thôi thì cứ yên tâm nhận quà đi. Ông ấy đâu thiếu chút tiền đó, mà em hoàn toàn xứng đáng."
Viết đến đây, tôi chỉ mong mọi đứa trẻ trên thế giới đều có thể học cách yêu thương chính mình.

---
Note: Tôi không phải nhân viên kinh doanh, mà chỉ làm ở bộ phận vận hành. Ông ấy tìm đến tôi là vì con gái bình thường tâm sự với tôi rất nhiều, con bé tin tưởng tôi. Bất kể là đơn hàng, tiền hoa hồng hay khách hàng giới thiệu thêm, tất cả đều không có lợi ích trực tiếp nào liên quan đến tôi cả.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,564
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã vô tình làm được chuyện tốt nào chưa?

Ở công ty tôi có một nhân viên vệ sinh khá đặc biệt. Đó là một người đàn ông trung niên đã ly hôn, một mình nuôi con và còn bị khuyết tật nhẹ.

Vì vấn đề sức khỏe, anh ấy đi lên xuống cầu thang không tiện nên thời gian làm việc thường dài gấp đôi những nhân viên vệ sinh khác. Người khác khoảng 10 giờ đã có thể làm xong việc, về nhà nấu cơm, ăn cơm rồi chờ đến chiều đi làm. Còn anh ấy phải làm đến 11 giờ 30.

Hơn nữa, vì vấn đề sức khỏe, anh ấy cũng không thể về nhà. Nhưng công ty lại không bố trí cho bên quản lý tòa nhà một phòng nghỉ riêng, cho nên mỗi lần làm xong việc ông ấy đều lên cầu thang tầng thượng ăn cơm nguội. Công ty quản lý tòa nhà sợ ông ấy làm việc chậm sẽ khiến cty tôi không hài lòng, ảnh hưởng đến việc gia hạn hợp đồng, nên cân nhắc thay người. Người anh này tìm đến bộ phận hậu cần, nhờ lãnh đạo công ty tôithương tình, nói với công ty quản lý tòa nhà đừng cắt mất nguồn thu nhập của anh.

Thực ra, mặc dù cơ thể anh có khiếm khuyết, nhưng anh làm việc rất chăm chỉ, lần nào cũng dọn dẹp vệ sinh sạch sẽ. Tính tình cũng rất cởi mở, lúc nào cũng tươi cười. Đứa nhỏ nhà anh ấy cũng rất ngoan, rất đáng yêu.

Vì cuối tuần anh ấy thường hay dẫn con đi làm cùng, tôi còn nhớ đó là một ngày thứ bảy, ngày hôm đó rất nóng, hành lang rất oi bức, đứa nhỏ đó nói với bố nó là muốn uống Coca.

Có lẽ vì lý do công việc nên bố nó đã từ chối, vừa hay ngày hôm đó tôi tăng ca, ở trong văn phòng nghe thấy cuộc trò chuyện của hai bố con, tôi bèn lấy từ văn phòng ra một chai Coca đưa cho đứa trẻ, đồng thời đề xuất nếu không chê thì có thể để đứa trẻ ở trong văn phòng tôi, đợi làm xong việc rồi đón đi, tránh cho đứa trẻ nóng quá mà chịu khổ.

Nhưng anh ấy rất cứng cỏi, nói không thể làm phiền đến công việc của tôi, kiên quyết tự mình dẫn theo. Đồng thời bảo đứa trẻ liên tục cảm ơn tôi, học tập tôi, chăm chỉ đọc sách, sau này cũng vào đơn vị nhà nước làm việc.

Có lẽ đứa trẻ không thường xuyên được uống Coca, nó cầm chai Coca đó mãi mà không uống.
Tôi hỏi :”Sao con không uống thế?”
Nó nói: “Một chai Coca cần 12 nghìn, nhưng bố phải cúi người 30 lần, nhặt 30 cái chai mới kiếm được tiền mua nó. Vì vậy con muốn đợi bố làm xong việc rồi hai bố con cùng uống.”

Nghe những lời này, tôi vô cùng xúc động.
Sau đó tôi lại lấy thêm hai chai từ văn phòng đưa cho đứa trẻ và nói với nó: “Đừng lo, con cứ uống đi, ở đây còn hai chai nữa.”

Chiều hôm đó, lúc anh ấy tan làm, tôi nhìn thấy đứa trẻ đó ôm ba chai Coca chưa mở nắp...

Từ đó về sau, bất cứ khi nào văn phòng còn dư suất ăn tăng ca hoặc phát một số món ăn vặt nhỏ, tôi đều để dành phần của mình cho anh ấy, để anh mang về cho con ăn.

Đồ ăn tăng ca không ăn hết thì cuối cùng cũng phải vứt đi.
Đối với một người không thích ăn vặt như tôi thì những đồ ăn vặt đó để lâu cũng hỏng, vậy tại sao không đưa chúng cho người cần hơn?
Huống chi đây chỉ là một việc rất nhỏ, tiện tay là làm được.

Có lẽ bạn cho rằng một số thứ rất bình thường, nhưng trong mắt người khác lại không phải như vậy.

Bạn cho rằng chúng không quý giá, nhưng trong mắt người khác chúng lại rất quý giá.

Vì vậy, đừng dễ dàng để lộ cảm giác hơn người của mình trước mặt người khác, bởi cuộc sống vốn đã không công bằng với họ rồi.

Nói thật, những nỗ lực mà họ bỏ ra không hề ít hơn bạn, chỉ là có lẽ bạn may mắn hơn họ mà thôi.
Cứ lấy đứa trẻ đó làm ví dụ, ở độ tuổi của nó, có mấy ai có thể ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn nó chứ?
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom