• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Cô gái cùng bạn ăn quán lề đường năm ấy, tại sao lại không thể cùng bạn đi đến cuối cuộc đời?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,543
Reaction score
0
Points
36
Cô gái cùng bạn ăn quán lề đường năm ấy, tại sao lại không thể cùng bạn đi đến cuối cuộc đời?

Tối qua tôi tăng ca đến hơn chín giờ, nhìn ánh đèn thành phố lung linh bên ngoài mà cảm giác như mình đang ở một thế giới khác.

Một mình bước đi trên phố với cái bụng rỗng tuếch, ngay cạnh công ty mới mở một tiệm lẩu, giá bình quân cũng phải 500k - 600k mỗi người.

Liếc nhìn tiệm lẩu nghi ngút khói, tôi lại rẽ qua góc phố, bước vào một quán lề đường được quây bằng vải bạt che mưa.
Dưới ánh đèn vàng vọt, vài chiếc bàn thấp và mấy cái ghế nhựa trông thật lạc lõng giữa thành phố phồn hoa này.

Chủ quán là một người dì tầm ngoài năm mươi, đang bận rộn bên nồi nước dùng bốc khói nghi ngút.

Tôi chọn một góc rồi ngồi xuống, điện thoại bỗng sáng lên, là tin nhắn của vợ: "Mấy giờ anh về?". Tôi trả lời: "Về ngay đây".
Rồi tôi nhìn chằm chằm vào cái nồi đang sôi sùng sục kia, bất chợt nhớ đến một người. Một người mà tôi đã mười mấy năm rồi không gặp lại.

Hồi đó chúng tôi cũng hay ăn Ma lạt thang (lẩu ly). Hai đứa ăn chung một phần, thêm hai vắt mì, ăn đến mức no căng bụng mới thôi.
Lần đầu tiên trong đời tôi ăn món này là do cô ấy kéo đi. Lúc đó chúng tôi mới tốt nghiệp, hai đứa bàn nhau rồi quyết định ở lại thành phố này.

Tháng lương đầu tiên còn chưa phát, túi hai đứa chỉ còn lại hơn 800k, phải gồng gánh cho nửa tháng tới.
Có đêm đói đến mức không ngủ nổi, cô ấy lục tung túi áo túi quần, lôi ra được 80k nhăn nhúm: "Đi, em mời anh ăn Ma lạt thang."

Đó là lần đầu tôi ăn món đó. Rau 10k, đậu phụ 10k, mì tôm 15k.
Cô ấy cứ gắp mì từ bát mình sang bát tôi, bảo: "Em không đói, anh ăn nhiều vào."

Đêm đó chúng tôi đi bộ dọc theo con phố rất lâu, ánh đèn đường kéo dài bóng hai đứa trên mặt đất.
Tháng lương đầu tiên cuối cùng cũng phát, tôi được 9 triệu, cô ấy được 8.5 triệu.
Tan làm, hai đứa lao thẳng đến quán cũ, mỗi người cầm một chiếc rổ lớn, bao nhiêu món ngon đều ra sức gắp vào.

Lúc tính tiền, dì chủ quán nói: "Tổng cộng 140k"
Hai đứa nhìn nhau, hơi xót tiền nhưng vẫn nghiến răng trả. Rồi ngồi trên hai chiếc ghế nhựa bên lề đường, ăn đến mồ hôi nhễ nhại.

Cô ấy bảo: "Sau này có tiền rồi, ngày nào tụi mình cũng đi ăn, gọi thật là nhiều thịt luôn."
Tôi nói: "Được, đến lúc đó anh mời, em muốn ăn gì cứ lấy."
Chúng tôi cụng hai chiếc ly nhựa vào nhau, bên trong là loại Coca 10k một chai.

Có một năm mùa đông đặc biệt lạnh, tối ngủ phải đắp tận hai lớp chăn. Một hôm tan làm muộn, hai đứa lại đi ăn Ma lạt thang.
Tôi lạnh đến mức dậm chân liên hồi, tay đút túi áo không dám bỏ ra. Cô ấy tháo chiếc khăn quàng của mình, quấn từng vòng lên cổ tôi: "Anh đeo đi, em chịu lạnh giỏi lắm."
Chiếc khăn còn vương hơi ấm của cô ấy, và cả một mùi hương dịu nhẹ.

Đêm đó cô ấy so vai rụt cổ ngồi giữa làn gió lạnh, tôi bảo cô ấy lấy khăn lại, cô ấy nói: "Không lạnh, thật sự không lạnh mà, em còn một cái nữa."
Sau này tôi mới biết, chiếc khăn đó là do mẹ cô ấy tự tay đan, và cô ấy cũng chỉ có duy nhất một chiếc đó thôi.

Đến năm thứ ba, cuộc sống bắt đầu lộ ra bộ mặt thật sự của nó.
Cô ấy nói cha mẹ già rồi, muốn về quê để ở gần chăm sóc.
Tôi nói thành phố này nhiều cơ hội, muốn ở lại nỗ lực thêm vài năm nữa để cho cô ấy một cuộc sống tốt hơn.
Chúng tôi đã từng cãi vã, từng thương lượng, từng khóc lóc, nhưng cuối cùng chẳng ai thuyết phục được ai.

Đêm trước khi cô ấy đi, chúng tôi lại đi ăn Ma lạt thang. Vẫn là quán lề đường đó, vẫn là hai chiếc ghế nhựa đó.
Cô ấy ngồi đối diện, cúi gằm mặt, cả hai đều không nói gì.

Ăn xong, cô ấy đứng dậy ngẩn ngơ nhìn tôi, trong mắt lấp lánh chút ánh sáng, khẽ mím môi, mãi mới thốt ra được một câu:
"Vậy em đi nhé."
"Ừ."
Cô ấy quay lưng, đi được vài bước rồi lại ngoảnh đầu:
"Anh... giữ gìn sức khỏe nhé."
"Em cũng vậy."

Nhìn bóng lưng cô ấy mất hút nơi đầu ngõ, cảm giác như tim mình bị lấy đi một mảnh lớn, rất trống trải, rất lạnh.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, không có lời từ biệt, cô ấy đã lẳng lặng lên chuyến tàu về quê. Trên bàn để lại một mẩu giấy: "Khăn quàng em để lại cho anh, mùa đông nhớ đeo vào."
Nhìn căn phòng trống hoác, tôi không còn cảm thấy đây là nhà nữa.

Mấy năm đó, ban đầu chúng tôi vẫn liên lạc, thỉnh thoảng gọi điện, nhắn tin.
Về sau cô ấy đăng ảnh cưới lên trang cá nhân, tôi ấn "like", rồi từ đó về sau không liên lạc nữa.

Sau này, tôi cũng có gia đình riêng, cuộc sống cứ thế trôi đi một cách quy củ. Lương ngày càng cao, nơi đi ăn cũng ngày càng sang trọng. Nhưng người ngồi đối diện đều là những người bàn chuyện làm ăn, đối mặt với bàn đầy cao lương mỹ vị, nhưng lại chẳng bao giờ nếm ra được cái hương vị năm xưa.

Mỗi lúc như vậy, tôi lại nhớ đến bát Ma lạt thang đó. Nhớ về người ngồi đối diện hay gắp thịt cho tôi. Nhớ về người tháo khăn quàng cổ ra, quấn từng vòng quanh cổ tôi.
Đôi khi đêm khuya không ngủ được, tôi lại tự hỏi nếu lúc đó cô ấy không đi, kết quả sẽ ra sao? Nếu lúc đó chúng tôi kiên trì thêm chút nữa, thì sẽ thế nào?

Nhưng đời người làm gì có "nếu như".
Dì chủ quán bưng bát Ma lạt thang đã nấu xong lên, nóng hôi hổi.
Tôi nhìn trong bát, nào rau xanh, đậu phụ, mì tôm... tất cả đều là những mảnh ký ức cũ.
Tôi cũng không biết tại sao mình lại chọn những món này, có lẽ là thói quen, có lẽ là vì nhớ cô ấy, có lẽ là...

Tôi cầm đũa, nếm thử một miếng.
Vẫn là hương vị đó.
Một chiếc xe chạy ngang qua, ánh đèn pha lóe lên.
Trong một khoảnh khắc, tôi cứ ngỡ cô ấy đang ngồi đối diện, vẫn quàng chiếc khăn năm nào.

Người từng ngồi bên lề đường ăn Ma lạt thang cùng tôi năm ấy, giờ đã đi đâu rồi?
Tôi không biết nữa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,543
Reaction score
0
Points
36
Mối tình yêu xa của bạn năm ấy, kết quả mãn nguyện không?

Mười năm.

Tháng 10/2016, anh đang đi trekking ở Nepal. Một buổi sáng, anh nhắn cho tôi câu: “Đang ăn sáng thì tự nhiên anh nhớ đến cảnh hai đứa mình cùng ăn sáng ở London.”

Tôi đọc tin nhắn ấy rất lâu nhưng không trả lời. Sau đó, tôi xóa anh khỏi danh sách bạn bè.

Đây không phải lần đầu tiên tôi xóa anh. Suốt mấy năm qua, chúng tôi cứ xóa rồi lại thêm, hết xa nhau rồi lại quay về. Nhưng lần này, tôi không còn do dự nữa.

Mọi chuyện bắt đầu từ mùa hè năm 2006, từ trò chơi online có tên “Mộng Ảo Tây Du”. Anh là người chơi cấp cao, thường đứng trước Hoàng Cung hô: “Sẵn sàng dẫn tân thủ đi bắt ma không công.”

Tôi khi ấy còn chưa đến cấp 60, là người mới chính hiệu, cái gì cũng tò mò muốn hỏi. Trong đội có năm người, chỉ có anh không thấy tôi phiền, tôi hỏi gì anh cũng kiên nhẫn trả lời từng câu một. Sau đó, anh kết bạn với tôi.

Trong game, những người cấp cao vốn chẳng mấy khi để mắt đến mấy đứa chơi cấp thấp. Vậy mà anh lại chủ động thêm bạn bè với tôi. Thế là chúng tôi trở thành “những người xa lạ quen thuộc trên mạng”.

Cuối tuần nào cũng nói chuyện linh tinh, từ trò chơi nói sang cuộc sống, từ cuộc sống nói đến tương lai. Khi ấy anh vẫn còn nhớ người yêu cũ, còn tôi vẫn đang ở bên mối tình đầu của mình. Chúng tôi chỉ trò chuyện qua màn hình, chưa từng gặp mặt nhau.

Sau này tôi chia tay mối tình đầu, chuẩn bị ra nước ngoài. Anh gửi cho tôi một chiếc nhẫn, là phần quà anh nhận được khi tham gia hoạt động trong game, có ý nghĩa kỷ niệm rất đặc biệt. Tôi nhận và lúc ấy cũng chẳng nghĩ gì nhiều.

Năm 2009, tôi viết một trang nhật ký, đặt tên là “Không liên quan đến anh”. Lúc ấy, tôi mới nhận ra mình đã có tình cảm với con người này. Nhưng chúng tôi còn chưa từng gặp nhau.

“Thích anh là chuyện của em, không liên quan đến anh. Em có vui hay không cũng không liên quan đến anh. Người mà mỗi khi cô đơn em luôn nhớ đến, rốt cuộc phải gọi tên thế nào? Dùng im lặng để đặt dấu chấm hết, dùng một màu xám để đối diện với anh, tất cả đều không liên quan đến anh.”

Tháng 5/2010, tôi sang Anh du học. Anh đến một thành phố phía Nam làm việc. Chúng tôi gần như mất liên lạc.

Những ngày sống nơi đất khách cô đơn hơn tôi tưởng. Cuối cùng tôi cũng phải thừa nhận một chuyện, tôi đã thích anh từ rất lâu rồi. Nhưng anh cứ ấp úng mãi, chẳng bao giờ nói rõ chúng tôi rốt cuộc là mối quan hệ gì.

Có một lần sau buổi tụ tập với bạn học, tôi hơi say, ngồi trên nắp bồn cầu bật khóc nức nở. Tôi đang nhớ một người mà ngay cả mối quan hệ này là gì, tôi cũng không thể gọi tên.

Giáng sinh năm 2010, tôi cùng bạn học đi du lịch Pháp và Ý. Trong chuyến đi ấy, tôi xóa tất liên lạc với anh. Mỗi khi đi qua một thành phố, tôi đều tưởng tượng mình đang vứt bỏ những ký ức về anh, từng chút một. Tôi tự nhủ, đến lúc trở về, tôi sẽ bắt đầu lại với chính mình.

Điều trớ trêu là, mỗi khi đến một thành phố, tôi đều mua thêm một tấm bưu thiếp trắng. Giống như đang chờ viết lên đó điều gì, lại giống như chỉ là không nỡ.

Ở một khách sạn tại Milan, tôi nằm trên giường đọc “Đỗ Lạp Lạp thăng chức ký 2”. Đến đoạn Đỗ Lạp Lạp phát hiện Vương Vĩ đã bật điện thoại, cô gửi cho anh một tin nhắn: “Chúc Giáng sinh vui vẻ và chúc mừng năm mới.”

Không biết là do tình tiết trong truyện khiến tôi xúc động, hay vốn dĩ tôi vẫn chưa thể quên, tôi cầm điện thoại lên, gửi cho anh đúng câu ấy: “Chúc Giáng sinh vui vẻ và chúc mừng năm mới.”
Anh trả lời rất nhanh: “Em hủy kết bạn anh rồi à?”

Chuyện đó đã xảy ra hơn mười ngày trước, đến lúc ấy anh mới phát hiện ra. Anh nói, anh đột nhiên nhận ra rằng suốt bao nhiêu năm qua, tôi vẫn luôn ở đó, nên anh muốn trân trọng. Tôi đã nghĩ, có lẽ cuối cùng anh cũng thật sự hiểu thế nào là trân trọng.

Năm 2011, trong thời gian tôi về nước thăm gia đình, chúng tôi chính thức yêu đương.
Sau đó hơn một năm, chúng tôi yêu xa, lệch nhau tám tiếng. Lúc anh thức dậy thì tôi chuẩn bị đi ngủ. Lúc tôi tan học trở về chỗ ở thì anh lại chuẩn bị ngủ.

Năm ấy, tôi giới thiệu cho anh bộ phim “Đem tình yêu tiến hành đến cùng”. Trong phim có một cảnh rất kinh điển: Nam chính đứng bên bờ biển gọi điện cho nữ chính, để cô nghe tiếng biển.

Khi ấy tôi thấy cảnh đó thật lãng mạn. Không ngờ sau này, đầu năm 2012, chúng tôi ngồi trước màn hình, cùng nhau vẽ ra tương lai.

Năm 2012 đi Anh, năm 2013 đi Thái Lan, Nhật Bản. Anh nói muốn nắm tay tôi bảy mươi năm sắp tới. Suốt năm đó, gần như đêm nào anh cũng không tắt đèn khi ngủ. Chiếc iPad sáng suốt cả đêm, cuộc gọi video với tôi cũng nối suốt đêm. Giống như chỉ cần màn hình còn sáng, chúng tôi vẫn chưa thật sự xa nhau.

Có một ngày, tôi gõ hai chữ, do dự một lúc rồi cũng bấm gửi đi: “CY” ("Chồng yêu")
Anh nói: “Đáng lẽ em phải nói từ lâu rồi.”

Tháng 10/2012, anh đưa tôi về gặp bố mẹ, họ không đồng ý tán thành cho hai đứa. Ba ngày sau khi rời khỏi nhà anh, anh không gọi cho tôi lấy một cuộc điện thoại.
“Có những lúc, thứ chúng ta phải khuất phục không phải là tình yêu, mà là tình thân.”

Cứ như vậy, sau thời gian im lặng ở nhà, anh quay lại nơi mình từng làm việc. Một thời gian sau, anh nói anh đã nghĩ kỹ rồi.

Tôi động viên anh đi làm điều mình muốn. Anh nói anh muốn đạp xe đến thành phố tôi ở. Tôi hỏi tại sao, anh nói: “Vì em ở đó.”

Ngày anh đến, tôi nghĩ có lẽ hạnh phúc chính là như thế này. Xoa bóp đôi chân cứng đờ của anh, nghe anh kể những người và những chuyện gặp trên đường, vừa cằn nhằn anh không biết từ cái xó xỉnh nào trở về, vừa giặt những bộ quần áo anh thay ra, nằm trong vòng tay anh mà khóc, anh siết chặt tôi, vỗ nhẹ lên lưng rồi nói: “Muốn khóc thì cứ khóc đi.”

Khi yêu một người sâu đậm, đến cả lòng tự trọng cũng có thể không cần. Tôi không biết mình đã tha thứ cho anh lần nữa như thế nào, chính tôi cũng không nhớ nữa. Nhưng chuyện ấy vẫn giống như một vết nứt, âm thầm gieo vào lòng tôi một khoảng cách. Hai con người đều kiêu hãnh, cứ hết chia tay rồi lại quay về, lúc dựng gai lên thì lại ôm lấy nhau.

Tháng 9/2014, anh đạp xe dọc theo quốc lộ, đi đến đâu anh cũng gửi cho tôi một tấm bưu thiếp. Những tấm bưu thiếp ấy vượt qua biển cả, cuối cùng đến tay tôi.

Mỗi lần nhận được, tôi lại nhớ đến những tấm bưu thiếp trắng mình đã mua trong chuyến du lịch châu Âu năm xưa. Cho đến tận bây giờ, chúng vẫn chưa được viết lên một chữ nào.

Ngày trước khi trở về, anh muốn mua một tấm bưu thiếp thật đẹp cho tôi, nhưng lại xảy ra một sự cố nho nhỏ. Đột nhiên tôi nhận ra một chuyện: Có lẽ thứ tôi quan tâm không phải là người ấy, mà là câu chuyện ấy. Ai là nam chính trong câu chuyện đó cũng đều phải gánh chịu nỗi bất an của tôi, vì sợ chia xa nên lại luôn có một tâm thế muốn chia xa.

Nhưng tôi vẫn nhớ, anh từng cách tôi tám tiếng lệch múi giờ, giúp tôi chỉnh sửa định dạng luận văn, nói: “Đừng lo, có anh ở đây.”

Vì vậy, trong lời cảm ơn của luận văn tốt nghiệp được thư viện lưu giữ, cũng có một người mà tôi đặc biệt cảm ơn. Anh từng đạp xe tới chỉ để gặp tôi. Anh từng nửa đêm đạp xe ra biển, nhắn cho tôi: “Nghe này, tiếng biển đấy.” Giống hệt như trong bộ phim tôi từng giới thiệu cho anh.

Anh thật sự đã làm được. Những tấm bưu thiếp anh gửi, câu anh từng nói: “Sau này anh sẽ đưa em đi đến tận chân trời góc biển.”
Tôi nói: “Em đồng ý.”

Trước Tết năm 2015, bố mẹ anh đến thăm bố mẹ tôi, bàn chuyện kết hôn. Chúng tôi đều muốn kể quả này sẽ được thành toàn, nhưng tương lai lại mịt mờ. Sẽ định cư ở thành phố nào? Ai sẽ từ bỏ công việc của mình? Anh ở miền Trung, tôi ở Thủ Đô.

Bề ngoài, hai bên gia đình đã bàn bạc xong, nhưng trong lòng chúng tôi vẫn chưa ai thật sự đưa ra quyết định cuối cùng.
Một đêm sau khi kỳ nghỉ Tết kết thúc, chúng tôi cãi nhau. Tôi kéo vali rời khỏi chỗ ở của anh, và anh đã không giữ tôi lại.

Một cuối tuần tháng 7/2016, chúng tôi gặp nhau lần cuối. Trên đường đưa tôi ra sân bay hôm ấy, anh nói bố tôi muốn hai đứa làm hòa. Nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu, mọi thứ đã không thể quay trở lại được nữa.

Sau đó một tháng, tôi chìm trong cảm giác thất tình. Hôm ấy tôi lái xe đón một người bạn thân. Trên đường trở về, tôi không ngừng kể với cô ấy từng chuyện, từng chuyện của quá khứ. Hôm ấy trời mưa rất lớn. Hai chúng tôi cứ vòng đi vòng lại quanh ngoại ô.

Tháng 10/2016, anh nhắn cho tôi từ Nepal rằng, lúc ăn sáng, anh nhớ đến cảnh hai chúng tôi cùng ăn sáng ở London. Tôi đọc tin nhắn, không trả lời, sau đó xóa bạn bè với anh.

Mười năm.

Từ lúc gặp anh trong những giấc mơ, cho đến khi mọi thứ trở thành “không liên quan đến anh”, đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể nói rõ thứ mình quan tâm rốt cuộc là câu chuyện ấy hay người ấy.

Nhưng người trong câu chuyện đó, không ai có thể thay thế được.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom