• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Cuộc đời của một người bình thường trông ra sao nhỉ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,357
Reaction score
0
Points
36
Cuộc đời của một người bình thường trông ra sao nhỉ?

Cả đời này tôi không có màn lội ngược dòng ngoạn mục, cũng chẳng lấy chồng giàu sang. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn sống được qua từng ngày.

Khi còn trẻ, tôi luôn nghĩ cuộc đời sẽ đột nhiên tốt đẹp hơn ở một cột mốc nào đó. Ví dụ như sau khi đậu đại học, sau khi có việc làm, sau khi kết hôn, hoặc sau khi sinh con.

Đến sau này tôi mới hiểu, cuộc sống sẽ không bất ngờ nở hoa vì một cột mốc nào. Nó chỉ khiến mình vất vả hơn ở một cách khác.

Chỉ là con người sống lâu rồi thì không còn chờ đợi phép màu nữa. Cũng học được cách vẫn nấu chín bữa cơm, phơi khô quần áo và từng chút sống qua ngày mai trong những ngày chẳng có phép màu nào xuất hiện.

Tôi tên là Lâm Thu. Một cái tên rất bình thường, cũng giống hệt con người tôi.

Hồi nhỏ, trong lớp luôn có những cô bạn khiến người khác chỉ nhìn một lần là nhớ. Họ xinh xắn, học giỏi, giọng nói trong trẻo. Mỗi lần đứng trên bục giảng đọc bài văn, cả lớp đều im phăng phắc lắng nghe.

Còn tôi thì không. Tôi ngồi ở dãy bàn thứ ba cạnh cửa sổ. Mỗi lần cô giáo điểm danh, tôi luôn phải khựng lại vài giây mới nhận ra đang gọi mình.

Học lực bình thường, ngoại hình bình thường, tính cách cũng thường thường. Không tệ đến mức khiến người khác ghét, cũng chẳng nổi bật để được yêu quý. Tôi giống như tờ giấy nháp nằm lặng lẽ ở góc bàn học, khi ai cần thì cầm lên viết vài nét, không cần nữa thì cứ nằm đó, chẳng ai để ý.

Bố mẹ không phải không yêu tôi, chỉ là gia đình không khá giả nên tình yêu của họ luôn rất thực tế. Họ quan tâm tôi có ăn no không, học hành có tiến bộ không, sau này có tìm được một công việc ổn định hay không. Còn tôi có vui không, có ước mơ gì, muốn sống cuộc đời như thế nào... họ chưa từng hỏi. Mà tôi cũng chưa từng nói.

Vì từ rất sớm, tôi đã hiểu rằng với một đứa trẻ lớn lên trong gia đình bình thường, nói đến ước mơ là điều quá xa xỉ. Chỉ cần bớt để bố mẹ phải lo lắng đã được xem là ngoan rồi.

Năm thi đại học, thành tích của tôi không quá tốt cũng không quá tệ. Không đỗ vào trường danh tiếng, cũng chẳng trượt. Tôi học một trường đại học bình thường, chuyên ngành cũng chẳng phải ngành hot.

Ngày giấy báo nhập học được gửi về nhà, mẹ tôi vui lắm. Bà cầm tờ giấy ngắm rất lâu rồi cười nói: "Ít ra cũng là sinh viên đại học."

Lúc đó, tôi cũng từng nghĩ cuộc đời mình cuối cùng sẽ khác đi. Tôi tưởng rằng lên đại học rồi mình sẽ xinh đẹp hơn, tự tin hơn, sẽ gặp được người thật lòng thích mình, sẽ có một thời thanh xuân giống trong phim truyền hình.

Nhưng đại học chẳng kỳ diệu đến vậy. Tôi vẫn chỉ là cô gái bình thường. Trong ký túc xá có bạn biết trang điểm, có bạn chơi guitar rất hay, có bạn nói tiếng Anh lưu loát, có bạn gia đình khá giả, cuối tuần bắt taxi qua quận 1 ăn uống cà phê.

Còn tôi ngày nào cũng phải tính toán tiền sinh hoạt. Buổi sáng ăn hai cái bánh bao hay chỉ một cái, có nên mua trà sữa không, có đi liên hoan cùng câu lạc bộ không... chuyện gì cũng phải cân nhắc.

Tôi cũng từng yêu một lần, rất ngắn. Bạn trai là bạn cùng lớp. Khi theo đuổi tôi, cậu ấy bảo tôi trầm tính, đáng tin, rất hợp để cưới về làm vợ. Lúc ấy tôi không hiểu. "Hợp để lấy làm vợ" nghe thì có vẻ là lời khen, nhưng cũng giống như một sự lựa chọn sau cùng.

Rồi cậu ấy gặp một cô gái xinh đẹp và hoạt bát hơn. Ngày chia tay, cậu áy náy nói: "Em rất tốt, chỉ là anh không tốt."

Tôi gật đầu, không khóc. Không phải không đau lòng, chỉ là từ nhỏ tôi đã quen với cảm giác mình không phải là người được lựa chọn. Đến khi bị bỏ lại phía sau cũng chẳng còn thấy quá bất ngờ.

Năm tốt nghiệp, tôi nộp vô số hồ sơ xin việc. Nộp từ sáng đến tối, nộp đến mức sau này nhìn thấy trạng thái "đã xem nhưng không phản hồi" trên các app tuyển dụng, lòng cũng chẳng còn chút gợn sóng.

Cuối cùng tôi vào làm nhân viên hành chính cho một công ty. Lương không cao nhưng ổn định. Làm từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối, cuối tuần được nghỉ, văn phòng có máy lạnh. Bố mẹ rất hài lòng. Họ hàng cũng nói: "Con gái mà, có công việc ổn định là được rồi."

Khi ấy tôi 22 tuổi, trong lòng vẫn còn chút không cam tâm. Nhưng chính tôi cũng không biết mình không cam tâm điều gì. Tôi không có tài năng xuất chúng, không có dũng khí đánh cược tất cả, cũng chẳng có ai đứng sau sẵn sàng đỡ lấy nếu mình thất bại.

Thế nên, dù còn nhiều tiếc nuối, mỗi ngày tôi vẫn đúng giờ chấm công. In tài liệu, sắp xếp báo cáo, đặt phòng họp, gửi thông báo, mua văn phòng phẩm. Có lúc sếp giao việc không rõ ràng, mọi người lại chạy đến hỏi, tôi cũng ngại từ chối. Thành ra việc của người khác, dần dần cũng biến thành việc của mình.

Khi còn trẻ, tôi luôn nghĩ làm nhiều một chút thì chẳng thiệt. Chịu được khổ là có phúc. Người chăm chỉ rồi sẽ được hưởng quả ngọt. Sau này tôi mới biết, người chăm chỉ chỉ được giao thêm nhiều việc hơn.

26 tuổi, tôi bắt đầu đi xem mắt. Không phải vì đột nhiên muốn kết hôn, mà vì bố mẹ thấy tôi đến tuổi rồi. Bạn bè lần lượt đăng ảnh cưới. Mạng xã hội tràn ngập váy cưới, hoa tươi, nhẫn kim cương, biển xanh và những lời thề nguyện.

Mẹ tôi sốt ruột nói: "Con gái lớn tuổi rồi sẽ khó lấy chồng."
Tôi hỏi: "Bao nhiêu tuổi thì gọi là lớn ạ?"
Bà im lặng một lúc rồi đáp: "Dù sao cũng không nên trễ quá."
Đối tượng xem mắt của tôi tên Chu Viễn. Anh ấy tử tế, công việc ổn định, bố mẹ đều khỏe mạnh, có một căn hộ hai phòng ngủ nhưng vẫn còn trả góp. Lần đầu gặp, anh mặc áo sơ mi trắng, ngồi đối diện tôi với vẻ hơi ngượng ngùng. Chúng tôi nói chuyện về công việc, bố mẹ, khoản vay mua nhà và chuyện sau này có muốn sinh con hay không.
Không có rung động, nhưng cũng chẳng có ác cảm. Trên đường đưa tôi về, anh hỏi: "Em thấy anh là người thế nào?"
Tôi nghĩ một lúc rồi trả lời: "Rất chín chắn."
Anh cười: "Em cũng vậy."

Thế là chúng tôi tiếp tục gặp nhau, bắt đầu từ hai chữ "chín chắn". Sau nửa năm, hai bên gia đình đều giục cưới. Anh không cầu hôn tôi bằng buổi lễ hoành tráng. Chỉ vào một ngày mưa, anh khẽ nghiêng chiếc ô về phía tôi rồi nói: "Hay là mình đi đăng ký kết hôn nhé?"

Tôi nhìn bờ vai bên kia của anh đã ướt, bỗng thấy như vậy cũng được. Không phải ai cũng có thể lấy người mình yêu. Có người kết hôn vì phù hợp. Có người kết hôn vì tuổi tác. Có người kết hôn để bố mẹ yên lòng. Còn tôi, tôi lấy một người chưa từng khiến mình cảm thấy bất an.

Ngày cưới, tôi không khóc. Hôn lễ tổ chức ở một khách sạn bình thường. Thảm đỏ, cổng hoa nhựa, loa phát đi phát lại bản nhạc cưới quen thuộc. MC hỏi Chu Viễn có nguyện yêu tôi cả đời không. Anh đáp: "Có."

Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng. Tôi nhìn gương mặt anh mà trong lòng không có cảm giác ngọt ngào như mình từng tưởng tượng. Tôi chỉ nghĩ, từ nay chúng tôi đã là một gia đình. Gia đình nghĩa là cùng nhau trả tiền điện nước, cùng gánh khoản vay mua nhà, nửa đêm có người đưa mình vào bệnh viện khi ốm đau, cãi nhau rồi cũng không thể dễ dàng quay lưng bỏ đi.

Sau khi kết hôn, cuộc sống chẳng hề nhẹ nhàng hơn. Căn hộ hai phòng ngủ không lớn, phòng khách nhỏ, ban công cũng hẹp. Hai vợ chồng mỗi ngày chen chúc trên tàu điện đi làm. Ai dậy trước thì đun nước, ai về trước thì tiện đường mua đồ nấu.

Có những lúc rất dịu dàng, cũng có những ngày chỉ còn im lặng. Anh sẽ để dành cho tôi một bóng đèn sáng khi tôi tăng ca về muộn, nhưng cũng sẽ cau có chỉ vì bị tôi nhắc chuyện vứt tất lung tung.

Tôi thương anh đi làm vất vả, cũng có lúc nhìn đồng lương vừa lĩnh đã phải đem đi trả tiền nhà, lòng bỗng thấy ngột ngạt. Cuộc sống không biến chúng tôi thành đôi vợ chồng oán hận nhau, cũng chẳng biến chúng tôi thành cặp đôi hoàn hảo. Chúng tôi chỉ là hai người bình thường, vừa dựa vào nhau mà sống, vừa vô tình bào mòn nhau qua năm tháng.

30 tuổi, tôi sinh con gái. Ai cũng bảo có con rồi mọi thứ sẽ tốt lên.
Nhưng khi con ra đời, tôi mới biết cuộc sống không hề dễ dàng hơn, chỉ là những khó khăn trở nên cụ thể hơn mà thôi.

Sữa, tã, tiêm phòng, chàm sữa, sốt, thức khuya, phục hồi sau sinh, quay lại công việc... Mỗi chuyện giống như một viên đá nhỏ, không quá nặng, nhưng ngày nào cũng đè lên người, lâu dần khiến người ta cúi gập xuống gù cả lưng.

Cả đời này, tôi không có màn đổi đời ngoạn mục, cũng chẳng lấy chồng giàu sang. Tôi chưa từng thắng số phận, nhưng cũng chưa từng bị số phận đánh gục.

Tôi chỉ giống như một hạt bụi, bị gió cuốn lên rồi lại rơi xuống. Sẽ chẳng ai nhớ tôi từng bay qua những nơi nào. Nhưng chính tôi biết, mình đã từng rất cố gắng để sống.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom