• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Cuộc đời của một người bình thường trông ra sao nhỉ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,544
Reaction score
0
Points
36
Cuộc đời của một người bình thường trông ra sao nhỉ?

Cả đời này tôi không có màn lội ngược dòng ngoạn mục, cũng chẳng lấy chồng giàu sang. Nhưng cuối cùng, tôi vẫn sống được qua từng ngày.

Khi còn trẻ, tôi luôn nghĩ cuộc đời sẽ đột nhiên tốt đẹp hơn ở một cột mốc nào đó. Ví dụ như sau khi đậu đại học, sau khi có việc làm, sau khi kết hôn, hoặc sau khi sinh con.

Đến sau này tôi mới hiểu, cuộc sống sẽ không bất ngờ nở hoa vì một cột mốc nào. Nó chỉ khiến mình vất vả hơn ở một cách khác.

Chỉ là con người sống lâu rồi thì không còn chờ đợi phép màu nữa. Cũng học được cách vẫn nấu chín bữa cơm, phơi khô quần áo và từng chút sống qua ngày mai trong những ngày chẳng có phép màu nào xuất hiện.

Tôi tên là Lâm Thu. Một cái tên rất bình thường, cũng giống hệt con người tôi.

Hồi nhỏ, trong lớp luôn có những cô bạn khiến người khác chỉ nhìn một lần là nhớ. Họ xinh xắn, học giỏi, giọng nói trong trẻo. Mỗi lần đứng trên bục giảng đọc bài văn, cả lớp đều im phăng phắc lắng nghe.

Còn tôi thì không. Tôi ngồi ở dãy bàn thứ ba cạnh cửa sổ. Mỗi lần cô giáo điểm danh, tôi luôn phải khựng lại vài giây mới nhận ra đang gọi mình.

Học lực bình thường, ngoại hình bình thường, tính cách cũng thường thường. Không tệ đến mức khiến người khác ghét, cũng chẳng nổi bật để được yêu quý. Tôi giống như tờ giấy nháp nằm lặng lẽ ở góc bàn học, khi ai cần thì cầm lên viết vài nét, không cần nữa thì cứ nằm đó, chẳng ai để ý.

Bố mẹ không phải không yêu tôi, chỉ là gia đình không khá giả nên tình yêu của họ luôn rất thực tế. Họ quan tâm tôi có ăn no không, học hành có tiến bộ không, sau này có tìm được một công việc ổn định hay không. Còn tôi có vui không, có ước mơ gì, muốn sống cuộc đời như thế nào... họ chưa từng hỏi. Mà tôi cũng chưa từng nói.

Vì từ rất sớm, tôi đã hiểu rằng với một đứa trẻ lớn lên trong gia đình bình thường, nói đến ước mơ là điều quá xa xỉ. Chỉ cần bớt để bố mẹ phải lo lắng đã được xem là ngoan rồi.

Năm thi đại học, thành tích của tôi không quá tốt cũng không quá tệ. Không đỗ vào trường danh tiếng, cũng chẳng trượt. Tôi học một trường đại học bình thường, chuyên ngành cũng chẳng phải ngành hot.

Ngày giấy báo nhập học được gửi về nhà, mẹ tôi vui lắm. Bà cầm tờ giấy ngắm rất lâu rồi cười nói: "Ít ra cũng là sinh viên đại học."

Lúc đó, tôi cũng từng nghĩ cuộc đời mình cuối cùng sẽ khác đi. Tôi tưởng rằng lên đại học rồi mình sẽ xinh đẹp hơn, tự tin hơn, sẽ gặp được người thật lòng thích mình, sẽ có một thời thanh xuân giống trong phim truyền hình.

Nhưng đại học chẳng kỳ diệu đến vậy. Tôi vẫn chỉ là cô gái bình thường. Trong ký túc xá có bạn biết trang điểm, có bạn chơi guitar rất hay, có bạn nói tiếng Anh lưu loát, có bạn gia đình khá giả, cuối tuần bắt taxi qua quận 1 ăn uống cà phê.

Còn tôi ngày nào cũng phải tính toán tiền sinh hoạt. Buổi sáng ăn hai cái bánh bao hay chỉ một cái, có nên mua trà sữa không, có đi liên hoan cùng câu lạc bộ không... chuyện gì cũng phải cân nhắc.

Tôi cũng từng yêu một lần, rất ngắn. Bạn trai là bạn cùng lớp. Khi theo đuổi tôi, cậu ấy bảo tôi trầm tính, đáng tin, rất hợp để cưới về làm vợ. Lúc ấy tôi không hiểu. "Hợp để lấy làm vợ" nghe thì có vẻ là lời khen, nhưng cũng giống như một sự lựa chọn sau cùng.

Rồi cậu ấy gặp một cô gái xinh đẹp và hoạt bát hơn. Ngày chia tay, cậu áy náy nói: "Em rất tốt, chỉ là anh không tốt."

Tôi gật đầu, không khóc. Không phải không đau lòng, chỉ là từ nhỏ tôi đã quen với cảm giác mình không phải là người được lựa chọn. Đến khi bị bỏ lại phía sau cũng chẳng còn thấy quá bất ngờ.

Năm tốt nghiệp, tôi nộp vô số hồ sơ xin việc. Nộp từ sáng đến tối, nộp đến mức sau này nhìn thấy trạng thái "đã xem nhưng không phản hồi" trên các app tuyển dụng, lòng cũng chẳng còn chút gợn sóng.

Cuối cùng tôi vào làm nhân viên hành chính cho một công ty. Lương không cao nhưng ổn định. Làm từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối, cuối tuần được nghỉ, văn phòng có máy lạnh. Bố mẹ rất hài lòng. Họ hàng cũng nói: "Con gái mà, có công việc ổn định là được rồi."

Khi ấy tôi 22 tuổi, trong lòng vẫn còn chút không cam tâm. Nhưng chính tôi cũng không biết mình không cam tâm điều gì. Tôi không có tài năng xuất chúng, không có dũng khí đánh cược tất cả, cũng chẳng có ai đứng sau sẵn sàng đỡ lấy nếu mình thất bại.

Thế nên, dù còn nhiều tiếc nuối, mỗi ngày tôi vẫn đúng giờ chấm công. In tài liệu, sắp xếp báo cáo, đặt phòng họp, gửi thông báo, mua văn phòng phẩm. Có lúc sếp giao việc không rõ ràng, mọi người lại chạy đến hỏi, tôi cũng ngại từ chối. Thành ra việc của người khác, dần dần cũng biến thành việc của mình.

Khi còn trẻ, tôi luôn nghĩ làm nhiều một chút thì chẳng thiệt. Chịu được khổ là có phúc. Người chăm chỉ rồi sẽ được hưởng quả ngọt. Sau này tôi mới biết, người chăm chỉ chỉ được giao thêm nhiều việc hơn.

26 tuổi, tôi bắt đầu đi xem mắt. Không phải vì đột nhiên muốn kết hôn, mà vì bố mẹ thấy tôi đến tuổi rồi. Bạn bè lần lượt đăng ảnh cưới. Mạng xã hội tràn ngập váy cưới, hoa tươi, nhẫn kim cương, biển xanh và những lời thề nguyện.

Mẹ tôi sốt ruột nói: "Con gái lớn tuổi rồi sẽ khó lấy chồng."
Tôi hỏi: "Bao nhiêu tuổi thì gọi là lớn ạ?"
Bà im lặng một lúc rồi đáp: "Dù sao cũng không nên trễ quá."
Đối tượng xem mắt của tôi tên Chu Viễn. Anh ấy tử tế, công việc ổn định, bố mẹ đều khỏe mạnh, có một căn hộ hai phòng ngủ nhưng vẫn còn trả góp. Lần đầu gặp, anh mặc áo sơ mi trắng, ngồi đối diện tôi với vẻ hơi ngượng ngùng. Chúng tôi nói chuyện về công việc, bố mẹ, khoản vay mua nhà và chuyện sau này có muốn sinh con hay không.
Không có rung động, nhưng cũng chẳng có ác cảm. Trên đường đưa tôi về, anh hỏi: "Em thấy anh là người thế nào?"
Tôi nghĩ một lúc rồi trả lời: "Rất chín chắn."
Anh cười: "Em cũng vậy."

Thế là chúng tôi tiếp tục gặp nhau, bắt đầu từ hai chữ "chín chắn". Sau nửa năm, hai bên gia đình đều giục cưới. Anh không cầu hôn tôi bằng buổi lễ hoành tráng. Chỉ vào một ngày mưa, anh khẽ nghiêng chiếc ô về phía tôi rồi nói: "Hay là mình đi đăng ký kết hôn nhé?"

Tôi nhìn bờ vai bên kia của anh đã ướt, bỗng thấy như vậy cũng được. Không phải ai cũng có thể lấy người mình yêu. Có người kết hôn vì phù hợp. Có người kết hôn vì tuổi tác. Có người kết hôn để bố mẹ yên lòng. Còn tôi, tôi lấy một người chưa từng khiến mình cảm thấy bất an.

Ngày cưới, tôi không khóc. Hôn lễ tổ chức ở một khách sạn bình thường. Thảm đỏ, cổng hoa nhựa, loa phát đi phát lại bản nhạc cưới quen thuộc. MC hỏi Chu Viễn có nguyện yêu tôi cả đời không. Anh đáp: "Có."

Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng. Tôi nhìn gương mặt anh mà trong lòng không có cảm giác ngọt ngào như mình từng tưởng tượng. Tôi chỉ nghĩ, từ nay chúng tôi đã là một gia đình. Gia đình nghĩa là cùng nhau trả tiền điện nước, cùng gánh khoản vay mua nhà, nửa đêm có người đưa mình vào bệnh viện khi ốm đau, cãi nhau rồi cũng không thể dễ dàng quay lưng bỏ đi.

Sau khi kết hôn, cuộc sống chẳng hề nhẹ nhàng hơn. Căn hộ hai phòng ngủ không lớn, phòng khách nhỏ, ban công cũng hẹp. Hai vợ chồng mỗi ngày chen chúc trên tàu điện đi làm. Ai dậy trước thì đun nước, ai về trước thì tiện đường mua đồ nấu.

Có những lúc rất dịu dàng, cũng có những ngày chỉ còn im lặng. Anh sẽ để dành cho tôi một bóng đèn sáng khi tôi tăng ca về muộn, nhưng cũng sẽ cau có chỉ vì bị tôi nhắc chuyện vứt tất lung tung.

Tôi thương anh đi làm vất vả, cũng có lúc nhìn đồng lương vừa lĩnh đã phải đem đi trả tiền nhà, lòng bỗng thấy ngột ngạt. Cuộc sống không biến chúng tôi thành đôi vợ chồng oán hận nhau, cũng chẳng biến chúng tôi thành cặp đôi hoàn hảo. Chúng tôi chỉ là hai người bình thường, vừa dựa vào nhau mà sống, vừa vô tình bào mòn nhau qua năm tháng.

30 tuổi, tôi sinh con gái. Ai cũng bảo có con rồi mọi thứ sẽ tốt lên.
Nhưng khi con ra đời, tôi mới biết cuộc sống không hề dễ dàng hơn, chỉ là những khó khăn trở nên cụ thể hơn mà thôi.

Sữa, tã, tiêm phòng, chàm sữa, sốt, thức khuya, phục hồi sau sinh, quay lại công việc... Mỗi chuyện giống như một viên đá nhỏ, không quá nặng, nhưng ngày nào cũng đè lên người, lâu dần khiến người ta cúi gập xuống gù cả lưng.

Cả đời này, tôi không có màn đổi đời ngoạn mục, cũng chẳng lấy chồng giàu sang. Tôi chưa từng thắng số phận, nhưng cũng chưa từng bị số phận đánh gục.

Tôi chỉ giống như một hạt bụi, bị gió cuốn lên rồi lại rơi xuống. Sẽ chẳng ai nhớ tôi từng bay qua những nơi nào. Nhưng chính tôi biết, mình đã từng rất cố gắng để sống.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,544
Reaction score
0
Points
36
Là một người bình thường làm sao để sống một đời hạnh phúc?

Điều kiện tiên quyết tôi đang nói đến những cô gái bình thường.
1.
Hãy dốc hết sức để chăm sóc cơ thể mình. Bất kể thể chất bẩm sinh ra sao, hãy ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ điều độ, chăm chỉ vận động, rèn luyện để bản thân khỏe mạnh, cường tráng.
Có một công việc với mức lương vài chục triệu, đủ để tự nuôi sống bản thân là được.

Khi còn đi học, đừng quá lao vào cuộc đua thành tích. Cứ lên lớp, nghe giảng và học hành nghiêm túc là đủ. Khi đi làm cũng đừng lao vào cuộc cạnh tranh vô tận.

Sếp vẽ bánh thì cứ cười cho qua. Người bình thường chỉ cần làm tốt phần việc của mình là được rồi.

2.
Đừng mơ rằng mình nhất định phải vào các trường top đầu hay kiếm lương tiền tỷ một năm, đó không phải điều mà ai cũng cần phải theo đuổi.

Về các mối quan hệ, dù là tình thân, tình bạn hay tình yêu, hãy hiểu rõ một điều: mọi người chỉ đồng hành cùng nhau một đoạn đường trong cuộc đời, đừng quá chấp niệm. Có duyên thì ở bên nhau, vui vẻ với nhau. Hết duyên thì cuối cùng cũng sẽ rời xa. Chuyện đó cũng chẳng sao cả.

Tình bạn thường ít khiến con người tổn thương hơn. Điều mà nhiều cô gái khó vượt qua nhất thường là tình thân và tình yêu.

Với tình thân, hãy hoàn thành trách nhiệm của mình, nhưng đừng kỳ vọng quá nhiều vào cha mẹ. Câu nói "cha mẹ trên đời đều vô tư nhất" thực ra chỉ là lời nói để dỗ trẻ con.

Bản chất con người không tự nhiên thay đổi chỉ vì họ trở thành cha mẹ. Có được một gia đình yêu thương hòa thuận là may mắn, không có cũng là điều rất bình thường.

Tình yêu thì tùy duyên.
Đừng quá tính toán. Có lẽ điều bình đẳng nhất mà một người bình thường có thể tận hưởng chính là cảm giác rung động trước một ai đó. Khi duyên đến thì hãy hết lòng đón nhận, tận hưởng trọn vẹn. Khi duyên tan thì từ từ buông xuống. Gặp gỡ rồi chia ly cũng tự nhiên như mây nổi mây tan.

Yêu bằng cả trái tim cũng chẳng có gì xấu.
Cuộc đời vốn là để trải nghiệm, mà trải nghiệm yêu đương thật sự rất đẹp. Đừng cố chấp phủ nhận nó, không điều gì có thể thay thế được cảm giác ấy. Nhưng có một điều phải nhớ: gặp phải một gã tồi không phải lỗi của con gái, nhưng nếu lần nào cũng gặp kiểu người như vậy thì bản thân cũng nên nhìn lại chính mình.

Huống hồ, cảm giác rung động mãnh liệt ấy chỉ tồn tại trong những năm tháng tuổi trẻ. Lớn tuổi rồi, trái tim cũng chẳng còn dễ rung động nữa. Vì vậy, hãy trân trọng quãng thời gian mình vẫn còn biết bồi hồi, xao xuyến.

Muốn kết hôn, sinh con cũng chẳng có gì sai.
Đừng để những quan điểm trên mạng tẩy não mình. Khi trong lòng còn có mong muốn ấy thì cứ đi làm. Thật ra cuộc đời này, chỉ cần bản thân không quá chấp niệm, thì sống cũng không khó đến thế.
Sống một cuộc đời bình thường, vui vẻ, khỏe mạnh, bình an, như vậy đã rất tốt rồi.

3.
Cuối cùng, đừng cố chấp cho rằng hạnh phúc chỉ có một khuôn mẫu duy nhất.
Với người bình thường, cuộc sống vốn đầy những phiền toái và va vấp. Điều khác biệt chỉ là: để tâm trạng của mình bị hoàn cảnh chi phối, hay để tâm mình dẫn dắt cách nhìn về hoàn cảnh. Đó là lựa chọn mà mỗi người đều có thể tự quyết định.

Đời người cũng chỉ vài chục năm. Đừng tự nhốt mình trong những khuôn mẫu về giới tính.
Dù xã hội có thế nào, điều quan trọng là hãy tôn trọng bản thân trước hết như một con người, chứ đừng lúc nào cũng nhấn mạnh mình là nam hay là nữ.

Cuộc sống có muôn hình vạn trạng. Bản chất của đời người là ai cũng phải chịu khổ, nhưng điều chúng ta có thể làm là tìm niềm vui giữa những nỗi khổ ấy.

4.
"Biển rộng mặc cá tung tăng, trời cao mặc chim bay lượn." Mong rằng mỗi người, dù đang sống trong chiếc lồng mang tên cuộc đời, vẫn có được một tâm hồn tự do.

Nói "đừng cuốn vào cuộc đua học hành" không có nghĩa là nằm yên mặc kệ. Không chạy đua không đồng nghĩa với buông xuôi. Ý là hãy học tập theo nhịp độ của chính mình, giữ một tâm lý lành mạnh, đừng lấy người khác hay những tiêu chuẩn của xã hội làm thước đo cho bản thân.

Ngoài ra, những cô gái học ở các trường top đầu hay đang làm việc ở thành phố lớn với thu nhập vài tỷ mỗi năm, xin hãy nhìn nhận đúng vị trí của mình: các bạn không còn thuộc nhóm "cô gái bình thường" nữa.

"Bình thường" là đại đa số, là khoảng 70–80% những con người đang sống dưới đỉnh kim tự tháp của xã hội. Và "bình thường" chưa bao giờ là một từ mang ý nghĩa hạ thấp hay coi thường
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,544
Reaction score
0
Points
36
Một người bình thường đang cố gắng trông ra sao nhỉ?

Trước đây tôi nghĩ ý nghĩa cuộc đời là không ngừng cố gắng. Sau này tôi nhận ra: biết sống mới là điều quan trọng.

Từ năm 18 đến 23 tuổi, tôi là kiểu người luôn liều mạng cố gắng. Trí thông minh không quá nổi bật khiến tôi sớm hiểu rằng: chim ngốc phải bay trước. Vì vậy, mỗi ngày tôi đều như được tiêm đầy năng lượng, thời cấp ba đi sớm về muộn, khi học buồn ngủ thì đứng lên nghe giảng.

Có một lần, sáng mùng 1 Tết tôi thức dậy làm bài tập, bị bố nhìn thấy. Bố tôi nhắc nhở “Con hôm nay đừng học nhiều quá, nếu có hãy khai bút thôi, hãy nghỉ ngơi, tận hưởng ngày Tết đi, đừng học hành quá sức như thế.”

Lên đại học, tôi từng tự ti, cũng từng có khoảng thời gian lãng phí. Nhưng sự quyết tâm ấy vẫn luôn âm ỉ trong lòng.

Đến năm hai đại học, tôi bắt đầu lại cuộc sống bận rộn: sáng đi sớm tối về muộn. Ngoại trừ một ngày chủ nhật, thời gian còn lại hoặc là ở thư viện học tập, hoặc ra ngoài tham gia hoạt động thực tiễn, các cuộc thi. Cuối cùng, tôi cũng có một cú “lội ngược dòng” và được tuyển thẳng vào chương trình cao học.

Cho đến trước khi học cao học, tôi luôn tin rằng: trong cuộc đời, chỉ cần cố gắng thì nhất định sẽ ngày càng tốt hơn. Nếu không ép bản thân nỗ lực, không liều mạng tiến về phía trước, thì đó chính là lãng phí thời gian.

Nhưng bắt đầu học cao học đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ ban đầu của tôi. Đó là lần đầu tiên thế giới quan của tôi được tái định hình.

Người hướng dẫn không hiểu rõ về nghiên cứu khoa học, những định hướng mơ hồ, những nghiên cứu sinh tiến sĩ cố gắng đến mức rụng tóc nhưng vẫn không thể tốt nghiệp, những người bạn cùng trường vì không thể nghĩ thông suốt mà từ bỏ cả cuộc sống…

Đến năm hai cao học, lần đầu tiên tôi tự hỏi bản thân: Ý nghĩa của cuộc đời là gì?
Tôi rơi vào lo lắng và hoang mang, khoảng thời gian đó mất ngủ trở thành chuyện thường ngày.

Sau đó, tôi từ bỏ khái niệm “lãng phí thời gian”. Tôi bắt đầu chủ động để những việc tưởng như vô nghĩa bước vào cuộc sống của mình: học nấu ăn, làm đồ thủ công, thử kinh doanh nhỏ, rời khỏi khuôn viên trường để đi du lịch…

Tôi ngạc nhiên nhận ra rằng những điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến tiến trình cuộc đời tôi. Luận văn vẫn có thể hoàn thành, công việc vẫn có thể tìm được, nhưng nội tâm lại trở nên phong phú hơn rất nhiều.

Đó là một cảm giác rất gần gũi với cuộc sống. Dần dần, tôi hiểu ra rằng: cuộc đời vốn không có một ý nghĩa cố định.

Ý nghĩa của cuộc sống không phải là thành công vang dội theo quan niệm của số đông, không phải nhất định phải kết hôn sinh con, cũng không phải thi công chức hay vào biên chế.

Cũng không phải là chạy theo cuộc đời của người khác rồi nhận ra sự tồn tại của mình chẳng có ý nghĩa.
Không phải như vậy.


Sau khi đi làm, tôi cuối cùng cũng tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình: sống tốt cho ngày hôm nay, không quá lo nghĩ về ngày mai, cũng không mãi hoài niệm về ngày hôm qua.

“Sống tốt hôm nay” không có nghĩa là phải ăn ngon, uống ngon, mặc đẹp mới được xem là hạnh phúc. Cũng không phải chỉ khi nghỉ việc đi du lịch, tìm kiếm cái gọi là “chốn hoang dã” mới gọi là tận hưởng cuộc sống.

“Tốt” là một tính từ theo chiều ngang, không phải sự so sánh theo chiều dọc. Chỉ cần chính bạn cảm thấy hôm nay vui vẻ, thì bạn đã sống trọn vẹn ngày hôm nay.

Luôn có những người trên mạng truyền tải sự lo lắng, tiếc nuối vì bản thân không thể không ngừng tiến lên phía trước.

Nhưng tại sao con người nhất định phải đi lên cao hơn?
Con người có thể đi theo nhiều hướng khác nhau.
Không chỉ đi theo nhiều hướng, mà còn có thể đi chậm rãi.

Giống như dòng nước nhỏ chảy lâu ngày có thể xuyên qua đá, hãy tận hưởng những phong cảnh khác nhau, những niềm vui và nỗi buồn khác nhau trên hành trình cuộc đời.

Cuối cùng, tiền bạc và vật chất không ai có thể mang theo khi rời khỏi thế giới này. Điều còn lại chỉ là những khoảnh khắc hạnh phúc từng trải qua, như một cuộn phim quay chậm phát lại trước mắt.

Khi ấy, bạn mới có thể nói rằng: cuộc đời này không uổng phí.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,544
Reaction score
0
Points
36
Cuộc đời của một người bình thường trông ra sao nhỉ?

Giữa vạn câu "Nếu cuộc đời không rực rỡ...", tôi và con đã chọn sống theo cách này!

Cuối tuần trước, tôi vẫn nhớ rất rõ ba bữa ăn của bé con nhà mình.

Buổi sáng, hai mẹ con ngủ nướng hơn thường ngày. Sau đó tôi đưa con đến thư viện. Trên đường đi có một quán bánh cuốn quen thuộc, thế là ghé vào gọi một phần bánh cuốn tôm tươi, thêm ly sữa đậu nành.

Cậu nhóc bụ bẫm ăn xong xoa cái bụng nhỏ, mãn nguyện nói: “Đã quá mẹ ơi, mới sáng mà con đã được một bữa thật đã.”
Tôi cười phá lên. “Thế mà gọi là đã rồi à?”
Con đáp ngay: “Dạ ngon mà!”

Ở thư viện, con đọc thỏa thích đủ loại sách Plants vs. Zombies. Đọc chán chê xong lại mượn hơn chục cuốn mang về, bảo rằng sẽ cuộn tròn trên ghế sofa đọc, chắc sẽ vui lắm.

Đến trưa, tôi hỏi: “Con muốn ăn gì?”
Con nói muốn ăn lẩu băng chuyền.
Thế là đi thôi. Đến quầy gia vị, cậu nhóc hí hửng làm theo đúng hướng dẫn, cẩn thận pha cho mình một bát "thạch rau câu thần tiên": Hai muỗng thạch, một muỗng vụn sơn tra, một muỗng nho khô, một muỗng cơm rượu ngọt, thêm hai lần bơm siro đường nâu.

Con xúc một thìa lên ăn, vẻ mặt sung sướng vô cùng.
“Wow... ngon tuyệt luôn, đúng là mỹ vị nhân gian!”
Tôi lại bật cười. “Thế mà đã là mỹ vị nhân gian rồi à?”
Con gật đầu lia lịa. “Ngon lắm ạ! Đúng là thạch rau câu của thần tiên!”

Khi nồi lẩu được bưng lên, con bắt đầu phân chia đồ ăn: “Thịt bò này ngon lắm, mẹ một phần, con một phần nhé. Nấm nhung hươu này mẹ thích ăn này. Mẹ ơi, mẹ thử thịt gà này không?”

Ăn xong, hai mẹ con về nhà nghỉ ngơi một lúc, rồi chiều lại ra công viên gần nhà chơi.
Cậu bé chạy nhảy khắp các trò, chơi cái nào cũng rất hăng. Chỉ tiếc là có một chiếc xích đu phải xếp hàng quá đông, con lười đợi nên hai mẹ con quyết định về nhà.

Tối đến, tôi lại hỏi: “Ăn gì đây nhỉ?”
Con đáp: “Con muốn ăn mì nước gà hầm mực khô mẹ nấu.”
Đùi gà mua ở Sam's Club, mực khô mua ở Hema, mì sợi dai, còn cách làm sao cho thịt gà thơm hơn là tôi học được trên mạng. Sau rất nhiều lần nấu, điều chỉnh từng chút một, cuối cùng mới ra được hương vị ưng ý nhất.

Cậu con trai đáng yêu của tôi vừa ăn mì vừa đọc sách, là mấy cuốn Plants vs. Zombies vừa mượn về đấy. Tôi cũng chẳng nhắc nhở gì, mặc con thích làm sao thì làm. Còn mình thì nằm dài nghỉ ngơi, chườm nóng cái lưng đau, tiện tay lướt điện thoại.

Tôi hỏi: “Ngon không?”
Con cười tít mắt: “Ngon cực kỳ! Nước lèo ngọt quá! Đúng cái vị quen thuộc ạ, nóng hổi, mùa đông ăn hợp nhất luôn!”
Đó chỉ là một ngày vô cùng bình thường của một gia đình bình thường.

Nếu nhìn theo góc độ thực dụng, cả ngày hôm ấy chẳng làm gì ngoài ăn uống, không kiếm được đồng nào, cũng chẳng tạo ra giá trị gì.

Nhưng tôi lại thấy như vậy rất vui, ít nhất đó là một ngày khá thú vị.

Tôi từng đọc một bài viết của một bà mẹ, chị ấy than thở cuộc đời vốn chẳng có mấy ý nghĩa, điều duy nhất có ý nghĩa chỉ là được ăn no mỗi bữa.

Lúc ấy tôi vừa thấy buồn cười, vừa thấy quá đúng. Sau khi trải qua quá nhiều chuyện không như ý, tôi cũng không khỏi tự hỏi: Rốt cuộc ai mới có quyền định nghĩa ý nghĩa cuộc đời của chúng ta?
Là bố mẹ?
Là bạn đời?
Là đồng nghiệp?
Là những người xa lạ?
Hay là những tiêu chuẩn thành công mà xã hội vẫn công nhận?

Có lẽ chẳng ai cả. Nếu ý nghĩa tồn tại của bạn trong mắt họ chỉ là một chiếc máy ATM, một công cụ sinh con, một người giúp việc miễn phí, một người hiền lành để ai cũng có thể bắt nạt, hay một cái thùng rác chuyên chứa đựng cảm xúc tiêu cực của người khác...

Liệu bạn có thật lòng chấp nhận cách họ định nghĩa mình không?
Có lẽ chỉ rất ít người may mắn mới có người thật lòng quan tâm đến họ. Còn phần lớn chúng ta, cuối cùng vẫn chỉ có thể tự học cách yêu lấy chính mình.

Nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng thực tế là rất ít người quan tâm bạn sống hay chết. Điều họ quan tâm hơn là bạn có thể mang lại giá trị gì cho họ. Thậm chí, dù bạn đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không đạt được kỳ vọng của họ, thì sự ghét bỏ và ác ý cũng chẳng buồn che giấu nữa.

Điều thú vị là, rất nhiều người chỉ khi cảm thấy bản thân chẳng còn chút giá trị nào, khi nhận ra những thứ mình từng liều mạng theo đuổi hóa ra đều hư ảo, lại bỗng thấy nhẹ nhõm. Bởi vì họ nghĩ: "Nếu các người đã đối xử với tôi như vậy, thì tốt thôi, tôi cũng không cần tự diễn thêm nữa."

Chỉ cần chăm sóc bản thân là đủ. Không còn cố chiều lòng ai, không còn cố làm vừa lòng tất cả. Linh hồn khi ấy mới thật sự quay về với cơ thể mình. Gỡ bỏ những kỳ vọng của người khác.

"Sống được ngày nào hay ngày ấy." Thế cũng tốt. Không còn theo đuổi những câu chuyện lớn lao. Chỉ mong mỗi lựa chọn nhỏ bé của hiện tại đều nghiêng về phía khiến bản thân vui vẻ hơn một chút.

Điều tôi có thể dành cho con trai chỉ là từng chút yêu thương trong khả năng của mình. Tôi không đủ điều kiện đưa con đi khắp nơi thưởng thức sơn hào hải vị, nhưng con vẫn được ăn những món ngon quanh nhà. Tôi cũng không tạo áp lực học hành cho con, không bắt con nhất định phải được bao nhiêu điểm hay đứng thứ mấy.

Có lẽ sau này tôi cũng sẽ lo lắng, nhưng bây giờ con vẫn còn nhỏ. Chưa đến lúc phải sốt ruột, chuyện của tương lai thì để tương lai tính. Khi áp lực vẫn chưa quá lớn, cứ để con được chơi nhiều thêm một chút.

Có vẻ hơi thiếu chí tiến thủ, nhưng tâm thế hiện giờ của tôi khá kỳ lạ. Người ta hay nói: "Nhìn lên không bằng ai, nhìn xuống không ai bằng mình." Còn tôi thì tự biến nó thành: "So trên bì dưới, mình đều đã đủ đầy."

Tôi từng gặp những đứa trẻ mắc chứng tự kỷ mức độ trung bình và nặng, cha mẹ cố gắng đến đâu cũng gần như vô vọng. Chính họ vốn là những người rất xuất sắc, nhưng vì con mà từ bỏ quá nhiều.

Tôi cũng gặp không ít sinh viên trường giỏi: Có bạn vừa vào đại học đã nhảy lầu vì thất tình, có bạn mắc trầm cảm khiến bố mẹ phải luôn túc trực bên cạnh, có người chỉ vì một câu nói rất bình thường mà nổi giận, nói năng mất kiểm soát, cũng có người thất nghiệp nhiều năm, mãi không tìm thấy mục tiêu sống.

Cái gọi là "đều đã đủ đầy" ở đây không phải là vì mình ưu việt hơn ai. Đó chỉ là một cách sống biết đủ. Là chủ động nhắc nhở bản thân hãy nhìn nhiều hơn vào những gì mình đang có, vào những điều tốt đẹp vẫn còn hiện hữu.

Còn những thứ thật sự không thể có được... thì thôi, buông bỏ cũng được.

Ai cũng đang phải sống rất vất vả, không chỉ riêng chúng ta. Hãy học cách chấp nhận, hãy tận hưởng trải nghiệm của cuộc sống. Đời người vốn vô thường như thế đấy.

Chỉ khi lòng mình bình yên, ta mới có thể tự trao cho từng khoảnh khắc nhỏ bé trong cuộc đời một ý nghĩa tích cực, thuộc về riêng mình.

Cuối cùng, chúc bạn mỗi ngày mỗi bữa ăn đều cảm thấy thật ngon miệng và mãn nguyện.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom