- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,952
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Dấu hiệu nào cho thấy một mối quan hệ đã đi đến hồi kết?
1.
Cũng giống như sinh mệnh con người, sẽ có giai đoạn “hồi quang phản chiếu”. Khi duyên phận sắp hết, sẽ có một khoảng thời gian bỗng nhiên rất ấm áp.
2.
Mệt mỏi. Nói chuyện thấy mệt, ở cạnh nhau thấy mệt, nghĩ đến tất cả những chuyện liên quan đến người đó đều thấy mệt mỏi. Sau đó là mặc kệ.
Một ván game đã chơi nát thì đương nhiên chỉ có thể chơi lại từ đầu. Nhưng đời thực không có chuyện làm lại, chỉ có lời chào tạm biệt.
Tôi luôn cảm thấy cách nói duyên phận đã tận giống như việc dùng hết sức lực để vắt khô một chiếc khăn, tay bị siết đến phát đau, cơ bắp cũng mỏi nhừ run rẩy, rồi bạn nhìn chiếc khăn, có khi nó rơi một giọt nước, có khi chẳng có động tĩnh gì.
Duyên phận đã tận chính là bàn tay tôi vẫn còn đang đau lắm, tôi tuyệt đối không thể để bản thân sơ ý làm ướt nó lần nữa để rồi lại phải vắt.
Lớn ngần này rồi, những người bạn dù là nói lời chia tay tử tế hay là tan rã trong không vui, thì chẳng có "gương vỡ" nào "lại lành" được cả, vì ngượng ngùng.
Nhìn thấy khuôn mặt họ là nhớ lại cảm giác giày vò trước đây, chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.
3.
Bạn cảm thấy giữa hai người có một vực thẳm, bạn rất lo lắng, rất dùng sức muốn bước qua, vực đó cũng chẳng phải rộng lớn gì cho, nhưng anh ta không bước tới, bạn cũng chẳng thể bước qua. Lúc đó bạn vẫn còn nghĩ cách làm sao để sang được bờ bên kia.
Nhưng đột nhiên một ngày, bạn nhận ra khoảng cách này với bạn là khó vượt qua, nhưng với người kia lại dễ như trở bàn tay.
Bạn nhận ra tất cả những gì trước đó đều là vô ích, bạn không muốn mở lời nữa, chỉ im lặng. Bạn không còn nghĩ cách làm sao để bước qua vực thẳm đó nữa, nó rộng hay hẹp cũng chẳng liên quan gì đến bạn nữa rồi. Bạn thậm chí chẳng buồn dành thời gian để nghĩ về vực thẳm đó và người ở phía bên kia, cũng không còn nhớ rõ vì sao trước đây nhất định phải cố gắng đến phía bên kia.
4.
Sau khi một chuyện gì đó xảy ra, bạn đã tha thứ cho người ấy, vẫn cùng nhau đến tiệm ăn đó như mọi khi, ngồi vào vị trí cũ. Gọi vài món yêu thích, sau đó bạn vẫn luôn giữ im lặng còn người ấy bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, dỗ dành bạn vui, nhưng bạn thế nào cũng không hứng khởi lên được, lờ mờ cảm thấy không có cảm giác thèm ăn.
Đợi thức ăn lên đủ, người ấy gắp món bạn thích nhất đút cho bạn, nhưng điều này thậm chí còn khiến bạn hơi buồn nôn. Những món ăn vốn dĩ thơm ngon giờ đây nhạt nhẽo vô vị, bạn không nghĩ gì nhiều.
Nhưng sau này bạn phát hiện ra rất nhiều lần đều như vậy, nên vài tiếng trước khi gặp mặt bạn cố tình không ăn cơm nhưng kết quả vẫn thế, bạn ăn ngày càng ít và ngày càng không muốn ở bên cạnh ăn cơm cùng người ấy nữa.
Kế hoạch của hai người luôn bị những chuyện không đâu làm xáo trộn, rất khó để cùng nhau hoàn thành một việc gì đó. Hai người đi chùa cầu phúc, treo dải băng đỏ nhưng lại không cầu nguyện, trong lòng bạn luôn cảm thấy bất an. Hai người trò chuyện bắt đầu không cùng tần số, nói chuyện rất mệt mỏi vì không hiểu được ý của đối phương, dẫn đến mất kiên nhẫn và bắt đầu giảm tần suất trò chuyện.
Bạn phát hiện ra bản thân từng rất hay giận dỗi nay tính tình ngày càng tốt hơn, người ấy nửa đêm ra ngoài uống rượu, một ngày hút rất nhiều thuốc bạn cũng chẳng muốn quản nữa. Bạn cũng không còn kiểm tra khi người ấy đi tụ tập vì lo lắng có người khác giới khác. Cũng không còn quấn quýt bên người ấy gửi tin nhắn mỗi ngày, rất nhiều chuyện bạn không còn so đo tính toán nữa.
Bạn nhìn chăm chằm vào mắt người ấy, bỗng thấy không còn đẹp nữa, thậm chí thấy bình thường và xa lạ. Ở cạnh họ khiến bạn thấy ngột ngạt khó chịu, vòng tay họ không còn cảm giác an toàn, mùi hương trên người họ bạn cũng không còn cảm nhận được.
Bạn không còn tin tưởng người ấy nữa, cũng không còn nghi ngờ họ nữa, bởi vì đáp án trong lòng bạn là "Không". Rõ ràng từng rất mong đợi cùng đi chơi, cùng đi ăn, rõ ràng có những chủ đề nói hoài không hết, rõ ràng luôn có những sự trùng hợp khiến hai người gặp nhau, rõ ràng rất quan tâm người ấy, rõ ràng rất dựa dẫm vào vòng tay ấy. Trong lòng bạn có dự cảm rất mạnh mẽ, bạn hiểu rõ hai người không còn tương lai nữa. Duyên phận đã tan, bạn đã cố gắng hết sức rồi.
5.
Dù là vợ chồng, bạn bè, cha mẹ con cái, anh chị em hay bất kỳ mối quan hệ nào khác, khi bạn nghĩ đến người này mà có cảm giác thờ ơ, tê liệt, không còn gợn sóng cảm xúc nào, cảm thấy mọi chuyện của người này chẳng liên quan gì đến mình nữa, không có yêu, không có đau khổ, không có hận, ngay cả cảm giác chán ghét cũng không còn tồn tại, vậy thì xét về mặt tình cảm, duyên phận của bạn với người này đã kết thúc rồi.
Cho dù quan hệ huyết thống ràng buộc hai người lại với nhau, nhưng khi trong lòng bạn đã hoàn toàn tê liệt khi nghĩ đến người đó, thì về mặt nội tâm, bạn đã loại họ ra khỏi cuộc sống của mình. Cảm giác đó giống như nhớ về một người vừa quen vừa lạ từng lướt qua nhau trong đời, họ chỉ là một danh xưng ở một thời điểm nào đó trong quá khứ, hoặc là một mã số quan hệ nhân vật trong cuộc sống thực tại của bạn.
Quá khứ là nuối tiếc hay đau khổ đều không còn quan trọng nữa, nếu có kiếp sau, bạn vĩnh viễn không muốn có bất kỳ giao điểm nào với họ.
1.
Cũng giống như sinh mệnh con người, sẽ có giai đoạn “hồi quang phản chiếu”. Khi duyên phận sắp hết, sẽ có một khoảng thời gian bỗng nhiên rất ấm áp.
2.
Mệt mỏi. Nói chuyện thấy mệt, ở cạnh nhau thấy mệt, nghĩ đến tất cả những chuyện liên quan đến người đó đều thấy mệt mỏi. Sau đó là mặc kệ.
Một ván game đã chơi nát thì đương nhiên chỉ có thể chơi lại từ đầu. Nhưng đời thực không có chuyện làm lại, chỉ có lời chào tạm biệt.
Tôi luôn cảm thấy cách nói duyên phận đã tận giống như việc dùng hết sức lực để vắt khô một chiếc khăn, tay bị siết đến phát đau, cơ bắp cũng mỏi nhừ run rẩy, rồi bạn nhìn chiếc khăn, có khi nó rơi một giọt nước, có khi chẳng có động tĩnh gì.
Duyên phận đã tận chính là bàn tay tôi vẫn còn đang đau lắm, tôi tuyệt đối không thể để bản thân sơ ý làm ướt nó lần nữa để rồi lại phải vắt.
Lớn ngần này rồi, những người bạn dù là nói lời chia tay tử tế hay là tan rã trong không vui, thì chẳng có "gương vỡ" nào "lại lành" được cả, vì ngượng ngùng.
Nhìn thấy khuôn mặt họ là nhớ lại cảm giác giày vò trước đây, chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.
3.
Bạn cảm thấy giữa hai người có một vực thẳm, bạn rất lo lắng, rất dùng sức muốn bước qua, vực đó cũng chẳng phải rộng lớn gì cho, nhưng anh ta không bước tới, bạn cũng chẳng thể bước qua. Lúc đó bạn vẫn còn nghĩ cách làm sao để sang được bờ bên kia.
Nhưng đột nhiên một ngày, bạn nhận ra khoảng cách này với bạn là khó vượt qua, nhưng với người kia lại dễ như trở bàn tay.
Bạn nhận ra tất cả những gì trước đó đều là vô ích, bạn không muốn mở lời nữa, chỉ im lặng. Bạn không còn nghĩ cách làm sao để bước qua vực thẳm đó nữa, nó rộng hay hẹp cũng chẳng liên quan gì đến bạn nữa rồi. Bạn thậm chí chẳng buồn dành thời gian để nghĩ về vực thẳm đó và người ở phía bên kia, cũng không còn nhớ rõ vì sao trước đây nhất định phải cố gắng đến phía bên kia.
4.
Sau khi một chuyện gì đó xảy ra, bạn đã tha thứ cho người ấy, vẫn cùng nhau đến tiệm ăn đó như mọi khi, ngồi vào vị trí cũ. Gọi vài món yêu thích, sau đó bạn vẫn luôn giữ im lặng còn người ấy bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, dỗ dành bạn vui, nhưng bạn thế nào cũng không hứng khởi lên được, lờ mờ cảm thấy không có cảm giác thèm ăn.
Đợi thức ăn lên đủ, người ấy gắp món bạn thích nhất đút cho bạn, nhưng điều này thậm chí còn khiến bạn hơi buồn nôn. Những món ăn vốn dĩ thơm ngon giờ đây nhạt nhẽo vô vị, bạn không nghĩ gì nhiều.
Nhưng sau này bạn phát hiện ra rất nhiều lần đều như vậy, nên vài tiếng trước khi gặp mặt bạn cố tình không ăn cơm nhưng kết quả vẫn thế, bạn ăn ngày càng ít và ngày càng không muốn ở bên cạnh ăn cơm cùng người ấy nữa.
Kế hoạch của hai người luôn bị những chuyện không đâu làm xáo trộn, rất khó để cùng nhau hoàn thành một việc gì đó. Hai người đi chùa cầu phúc, treo dải băng đỏ nhưng lại không cầu nguyện, trong lòng bạn luôn cảm thấy bất an. Hai người trò chuyện bắt đầu không cùng tần số, nói chuyện rất mệt mỏi vì không hiểu được ý của đối phương, dẫn đến mất kiên nhẫn và bắt đầu giảm tần suất trò chuyện.
Bạn phát hiện ra bản thân từng rất hay giận dỗi nay tính tình ngày càng tốt hơn, người ấy nửa đêm ra ngoài uống rượu, một ngày hút rất nhiều thuốc bạn cũng chẳng muốn quản nữa. Bạn cũng không còn kiểm tra khi người ấy đi tụ tập vì lo lắng có người khác giới khác. Cũng không còn quấn quýt bên người ấy gửi tin nhắn mỗi ngày, rất nhiều chuyện bạn không còn so đo tính toán nữa.
Bạn nhìn chăm chằm vào mắt người ấy, bỗng thấy không còn đẹp nữa, thậm chí thấy bình thường và xa lạ. Ở cạnh họ khiến bạn thấy ngột ngạt khó chịu, vòng tay họ không còn cảm giác an toàn, mùi hương trên người họ bạn cũng không còn cảm nhận được.
Bạn không còn tin tưởng người ấy nữa, cũng không còn nghi ngờ họ nữa, bởi vì đáp án trong lòng bạn là "Không". Rõ ràng từng rất mong đợi cùng đi chơi, cùng đi ăn, rõ ràng có những chủ đề nói hoài không hết, rõ ràng luôn có những sự trùng hợp khiến hai người gặp nhau, rõ ràng rất quan tâm người ấy, rõ ràng rất dựa dẫm vào vòng tay ấy. Trong lòng bạn có dự cảm rất mạnh mẽ, bạn hiểu rõ hai người không còn tương lai nữa. Duyên phận đã tan, bạn đã cố gắng hết sức rồi.
5.
Dù là vợ chồng, bạn bè, cha mẹ con cái, anh chị em hay bất kỳ mối quan hệ nào khác, khi bạn nghĩ đến người này mà có cảm giác thờ ơ, tê liệt, không còn gợn sóng cảm xúc nào, cảm thấy mọi chuyện của người này chẳng liên quan gì đến mình nữa, không có yêu, không có đau khổ, không có hận, ngay cả cảm giác chán ghét cũng không còn tồn tại, vậy thì xét về mặt tình cảm, duyên phận của bạn với người này đã kết thúc rồi.
Cho dù quan hệ huyết thống ràng buộc hai người lại với nhau, nhưng khi trong lòng bạn đã hoàn toàn tê liệt khi nghĩ đến người đó, thì về mặt nội tâm, bạn đã loại họ ra khỏi cuộc sống của mình. Cảm giác đó giống như nhớ về một người vừa quen vừa lạ từng lướt qua nhau trong đời, họ chỉ là một danh xưng ở một thời điểm nào đó trong quá khứ, hoặc là một mã số quan hệ nhân vật trong cuộc sống thực tại của bạn.
Quá khứ là nuối tiếc hay đau khổ đều không còn quan trọng nữa, nếu có kiếp sau, bạn vĩnh viễn không muốn có bất kỳ giao điểm nào với họ.

