• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Dấu hiệu nào cho thấy một mối quan hệ đã đi đến hồi kết?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,163
Reaction score
0
Points
36
Dấu hiệu nào cho thấy một mối quan hệ đã đi đến hồi kết?

1.
Cũng giống như sinh mệnh con người, sẽ có giai đoạn “hồi quang phản chiếu”. Khi duyên phận sắp hết, sẽ có một khoảng thời gian bỗng nhiên rất ấm áp.

2.
Mệt mỏi. Nói chuyện thấy mệt, ở cạnh nhau thấy mệt, nghĩ đến tất cả những chuyện liên quan đến người đó đều thấy mệt mỏi. Sau đó là mặc kệ.

Một ván game đã chơi nát thì đương nhiên chỉ có thể chơi lại từ đầu. Nhưng đời thực không có chuyện làm lại, chỉ có lời chào tạm biệt.

Tôi luôn cảm thấy cách nói duyên phận đã tận giống như việc dùng hết sức lực để vắt khô một chiếc khăn, tay bị siết đến phát đau, cơ bắp cũng mỏi nhừ run rẩy, rồi bạn nhìn chiếc khăn, có khi nó rơi một giọt nước, có khi chẳng có động tĩnh gì.

Duyên phận đã tận chính là bàn tay tôi vẫn còn đang đau lắm, tôi tuyệt đối không thể để bản thân sơ ý làm ướt nó lần nữa để rồi lại phải vắt.

Lớn ngần này rồi, những người bạn dù là nói lời chia tay tử tế hay là tan rã trong không vui, thì chẳng có "gương vỡ" nào "lại lành" được cả, vì ngượng ngùng.

Nhìn thấy khuôn mặt họ là nhớ lại cảm giác giày vò trước đây, chỉ muốn tránh càng xa càng tốt.

3.
Bạn cảm thấy giữa hai người có một vực thẳm, bạn rất lo lắng, rất dùng sức muốn bước qua, vực đó cũng chẳng phải rộng lớn gì cho, nhưng anh ta không bước tới, bạn cũng chẳng thể bước qua. Lúc đó bạn vẫn còn nghĩ cách làm sao để sang được bờ bên kia.

Nhưng đột nhiên một ngày, bạn nhận ra khoảng cách này với bạn là khó vượt qua, nhưng với người kia lại dễ như trở bàn tay.

Bạn nhận ra tất cả những gì trước đó đều là vô ích, bạn không muốn mở lời nữa, chỉ im lặng. Bạn không còn nghĩ cách làm sao để bước qua vực thẳm đó nữa, nó rộng hay hẹp cũng chẳng liên quan gì đến bạn nữa rồi. Bạn thậm chí chẳng buồn dành thời gian để nghĩ về vực thẳm đó và người ở phía bên kia, cũng không còn nhớ rõ vì sao trước đây nhất định phải cố gắng đến phía bên kia.

4.
Sau khi một chuyện gì đó xảy ra, bạn đã tha thứ cho người ấy, vẫn cùng nhau đến tiệm ăn đó như mọi khi, ngồi vào vị trí cũ. Gọi vài món yêu thích, sau đó bạn vẫn luôn giữ im lặng còn người ấy bắt đầu tìm chủ đề trò chuyện, dỗ dành bạn vui, nhưng bạn thế nào cũng không hứng khởi lên được, lờ mờ cảm thấy không có cảm giác thèm ăn.

Đợi thức ăn lên đủ, người ấy gắp món bạn thích nhất đút cho bạn, nhưng điều này thậm chí còn khiến bạn hơi buồn nôn. Những món ăn vốn dĩ thơm ngon giờ đây nhạt nhẽo vô vị, bạn không nghĩ gì nhiều.

Nhưng sau này bạn phát hiện ra rất nhiều lần đều như vậy, nên vài tiếng trước khi gặp mặt bạn cố tình không ăn cơm nhưng kết quả vẫn thế, bạn ăn ngày càng ít và ngày càng không muốn ở bên cạnh ăn cơm cùng người ấy nữa.

Kế hoạch của hai người luôn bị những chuyện không đâu làm xáo trộn, rất khó để cùng nhau hoàn thành một việc gì đó. Hai người đi chùa cầu phúc, treo dải băng đỏ nhưng lại không cầu nguyện, trong lòng bạn luôn cảm thấy bất an. Hai người trò chuyện bắt đầu không cùng tần số, nói chuyện rất mệt mỏi vì không hiểu được ý của đối phương, dẫn đến mất kiên nhẫn và bắt đầu giảm tần suất trò chuyện.

Bạn phát hiện ra bản thân từng rất hay giận dỗi nay tính tình ngày càng tốt hơn, người ấy nửa đêm ra ngoài uống rượu, một ngày hút rất nhiều thuốc bạn cũng chẳng muốn quản nữa. Bạn cũng không còn kiểm tra khi người ấy đi tụ tập vì lo lắng có người khác giới khác. Cũng không còn quấn quýt bên người ấy gửi tin nhắn mỗi ngày, rất nhiều chuyện bạn không còn so đo tính toán nữa.

Bạn nhìn chăm chằm vào mắt người ấy, bỗng thấy không còn đẹp nữa, thậm chí thấy bình thường và xa lạ. Ở cạnh họ khiến bạn thấy ngột ngạt khó chịu, vòng tay họ không còn cảm giác an toàn, mùi hương trên người họ bạn cũng không còn cảm nhận được.

Bạn không còn tin tưởng người ấy nữa, cũng không còn nghi ngờ họ nữa, bởi vì đáp án trong lòng bạn là "Không". Rõ ràng từng rất mong đợi cùng đi chơi, cùng đi ăn, rõ ràng có những chủ đề nói hoài không hết, rõ ràng luôn có những sự trùng hợp khiến hai người gặp nhau, rõ ràng rất quan tâm người ấy, rõ ràng rất dựa dẫm vào vòng tay ấy. Trong lòng bạn có dự cảm rất mạnh mẽ, bạn hiểu rõ hai người không còn tương lai nữa. Duyên phận đã tan, bạn đã cố gắng hết sức rồi.

5.
Dù là vợ chồng, bạn bè, cha mẹ con cái, anh chị em hay bất kỳ mối quan hệ nào khác, khi bạn nghĩ đến người này mà có cảm giác thờ ơ, tê liệt, không còn gợn sóng cảm xúc nào, cảm thấy mọi chuyện của người này chẳng liên quan gì đến mình nữa, không có yêu, không có đau khổ, không có hận, ngay cả cảm giác chán ghét cũng không còn tồn tại, vậy thì xét về mặt tình cảm, duyên phận của bạn với người này đã kết thúc rồi.

Cho dù quan hệ huyết thống ràng buộc hai người lại với nhau, nhưng khi trong lòng bạn đã hoàn toàn tê liệt khi nghĩ đến người đó, thì về mặt nội tâm, bạn đã loại họ ra khỏi cuộc sống của mình. Cảm giác đó giống như nhớ về một người vừa quen vừa lạ từng lướt qua nhau trong đời, họ chỉ là một danh xưng ở một thời điểm nào đó trong quá khứ, hoặc là một mã số quan hệ nhân vật trong cuộc sống thực tại của bạn.

Quá khứ là nuối tiếc hay đau khổ đều không còn quan trọng nữa, nếu có kiếp sau, bạn vĩnh viễn không muốn có bất kỳ giao điểm nào với họ.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,163
Reaction score
0
Points
36
Có người chồng vô tâm là loại trải nghiệm gì?

Kết hôn 8 năm, tôi có một đứa con trai.
Trước khi kết hôn, tôi là kiểu con gái rất mơ mộng về tình yêu, tin rằng nhất định phải cưới người mình yêu.
Tình cờ gặp chồng rồi cưới.

Trong mắt người ngoài, anh ấy đối xử với tôi rất tốt: nghe lời, hay thể hiện tình cảm, ngày nào cũng đưa đón, vui vẻ cho tôi xem điện thoại, đưa hết tiền cho tôi quản lý, ít giao tiếp bên ngoài, không hút thu.ốc, thỉnh thoảng mới uống chút bia rư.ợu.

Có một khoảng thời gian dài, tôi cũng bị cảm giác đó làm cho “say đắm”, nghĩ rằng mình đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình.
Nhưng dần dần bước vào cuộc sống hôn nhân mới nhận ra: Rất khó sống chung.

Anh ấy không biết làm việc nhà, cũng không biết cung cấp “giá trị cảm xúc”. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do tôi lo. Thậm chí lúc tôi mang thai, tôi vẫn phải nấu cơm, lau nhà. Còn anh ấy thì ngày nào cũng bận công việc, tan làm về là mệt rồi đi ngủ.

Vấn đề hiện tại là: Mỗi lần cãi nhau, anh ấy không biết dỗ tôi (có thể là không biết cách), hơn nữa còn ngày càng lạnh nhạt, qua loa.
Anh ấy nói rất yêu tôi, nhưng tôi không cảm nhận được.
Mỗi lần cãi nhau đều kết thúc bằng việc anh ấy nhận lỗi, nói sẽ sửa.

Nhưng tôi nhận ra, anh ấy đối xử với tất cả mọi người đều như vậy.
Bố mẹ anh ấy ở cách nhà chỉ 5 phút đi bộ, nhưng anh có thể cả tháng không gọi điện, không quan tâm.
Với con trai thì sao, miệng thì nói yêu, đúng là cũng dành thời gian chơi với con, nhưng chưa từng thay tã một lần, cũng chưa từng mua cho con một bộ quần áo.

Điều khiến tôi băn khoăn là: Tôi không hiểu rốt cuộc anh ấy là người như thế nào.
Tôi cũng rất muốn ly hôn… nhưng lại không thể làm vậy.

Bố mẹ tôi cho rằng anh ấy không sai, thậm chí còn nói anh đối xử với tôi rất tốt, rằng sau này tôi sẽ không tìm được người chồng nào tốt như vậy nữa…

Tôi rất đau khổ. Một nhu cầu rất đơn giản của tôi mà anh ấy cũng không đáp ứng được. Mỗi ngày anh ấy đều lấy “giá trị cảm xúc” từ tôi, nhưng lại không cho lại. Anh ấy giống như một cỗ máy đang cố gắng bắt chước cảm xúc của con người, không bao giờ chủ động quan tâm tôi, cũng không biết làm tôi vui.

Tôi cảm thấy rất mệt mỏi trong cuộc hôn nhân này. Mong mọi người phân tích giúp và cho tôi lời khuyên.
Xin cảm ơn.


1.
Mình đồng ý với bạn.
Có những người đàn ông đúng là lạnh nhạt về tình cảm, không chủ động quan tâm người khác. Nhưng họ lại nghĩ rằng do người khác không nói ra nhu cầu, nên mình cứ việc “bình thường như thế thôi”, không cần chủ động cảm nhận nhu cầu cảm xúc của gia đình.
Chỉ đến khi bạn bùng nổ cảm xúc, họ mới xuống nước theo kiểu dàn xếp cho yên chuyện. Nhưng lần sau vẫn lại như cũ.

Sống với kiểu “người rỗng ruột, vô tâm” như vậy, người bị hao tổn chính là bạn. Còn họ thì cứ vận hành ở “chế độ năng lượng thấp nhất”.
Nói thật, người đàn ông bạn gặp phải có sinh lực và năng lượng sống rất thấp, rất nhàm chán, rất vô vị, không có sức hút gì cả. Có thể gọi chung là thiếu sức sống trong mối quan hệ.

Với một người vẫn còn khao khát một mối quan hệ hai chiều lành mạnh như bạn, thì cuộc hôn nhân này, nói thẳng ra, chỉ là một sự bào mòn kéo dài cả đời.

Bạn có đang nghĩ rằng: “Anh ta chẳng làm gì sai rõ ràng, vậy thì mình cũng không có lý do để ly hôn?”
Phần lớn mọi người đều như vậy, cứ bị mài mòn trong hôn nhân, rồi gọi đó là “cuộc sống bình dị”.

Nếu bạn thật sự cảm thấy bị kiệt quệ về cảm xúc, thì ly hôn cũng là một lựa chọn. Tin mình đi, có những lúc không có người đó bên cạnh, bạn lại có thể tìm lại được sự nhiệt huyết với cuộc sống.
Còn nếu tiếp tục như vậy… thì thực sự rất dễ rơi vào cảm giác tuyệt vọng.

2.
Vậy nên, bạn chỉ hợp yêu đương thôi, không hợp kết hôn.

99% cuộc sống sau hôn nhân đều như vậy. Ngày xưa còn hẹn nhau đi xem phim, đi chơi. Có con rồi thì gần như chẳng đi đâu được.
Trẻ dưới 3 tuổi thì không rời chúng ta được. Nếu hai vợ chồng tự chăm thì gần như không có chút thời gian riêng nào.
Đến khi đi mẫu giáo, tiểu học thì lại quay sang đưa đón. Cuối tuần tưởng được nghỉ ngơi, cuối cùng lại là nấu cơm, đưa con đi học thêm, rồi ngồi chờ lướt điện thoại.

Thế nên bạn nói xem, hai người suốt ngày ở nhà hoặc ở trung tâm học thêm, thỉnh thoảng lắm mới ra ngoài ăn một bữa, dắt con đi dạo… thì còn gì để nói nữa đâu, còn gì lãng mạn nữa đâu.

Cuộc sống vốn dĩ là bình thường như vậy, du lịch nhiều khi còn là điều xa xỉ.

Còn chuyện việc nhà thì có thể từ từ hướng dẫn anh ấy làm một ít, phải nói ra. Đừng trông chờ anh ấy tự “thức tỉnh năng lực làm việc nhà”.
Nói thật, đến giờ tôi vẫn không hiểu cái gọi là “giá trị cảm xúc” là gì.

Bạn nói gì thì tôi cũng thuận theo, nhưng cái gì tôi không hứng thú mà vẫn chiều theo bạn thì bạn lại chê tôi qua loa. Hay là mỗi ngày nói “anh yêu em, em vất vả rồi”? Thế thì có ý nghĩa gì đâu?

Muốn cùng nhau đi ăn uống vui chơi thì… con đâu? lớp học thêm đâu?

Đã làm cha mẹ rồi, nói thật giá trị cảm xúc của tôi rất đơn giản:
là bạn mua cho tôi món quà đắt tiền, hoặc nhìn thấy con vui vẻ cười đùa.
Còn lại thì tôi chẳng hứng thú gì.

Nhưng nhận quà xong lại nghĩ đến việc phải bỏ tiền ra mua thì vui xong lại thấy xót. Thật ra thứ khiến tôi hứng thú nhất là… tiền từ trên trời rơi xuống.

Tôi chỉ là một người bình thường thôi. Không có người đàn ông nào hoàn hảo cả. Bạn cứ từ từ hướng dẫn, chủ động để anh ấy gánh một phần việc nhà.

Còn “giá trị cảm xúc” gì đó, tôi thật sự không hiểu.
Có thời gian rảnh thì cùng nhau ra ngoài đi dạo một chút là được rồi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,163
Reaction score
0
Points
36
Tại sao lại thấy khó ưa mấy ông chồng luôn miệng "mẹ tôi khổ cực thế này, bố tôi vất vả thế kia" vậy chứ?

1.
Hồi mới cưới, mẹ chồng tôi cũng hay ngồi xếp bằng trên sofa rồi bẻ ngón tay kể chuyện hồi trẻ bà cực khổ thế nào. Bà kể xong thì chờ tôi bày tỏ thái độ.

Thế là tôi cũng xếp bằng, bắt đầu bẻ ngón tay kể chuyện bố mẹ tôi hồi trẻ vất vả ra sao. Mà tôi nói nhanh, giọng lại to, bà hoàn toàn không chen vào được.

Mẹ chồng xụ mặt, còn tôi thì ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Ủa? Chẳng phải chúng ta đang cùng “ôn nghèo kể khổ” à? Tôi chỉ nương theo câu chuyện của bà thôi mà? Có cần phải tỏ vẻ không vui vậy không?

Còn có chuyện này.
Có một ông hàng xóm không biết nghe chuyện này từ đâu (chắc chắn là do mẹ chồng tôi kể). Một hôm gặp tôi dưới lầu, ông ấy lên giọng dạy đời: “Con nhất định phải hiếu thảo với bố con (ý nói bố chồng) nhé!”
Tôi cười cực kỳ rạng rỡ:
“Vâng vâng, cháu nhất định sẽ hiếu thảo với bố cháu (bố ruột)! Hôm trước cháu còn mang cho ông cả một thùng sữa nữa!”
Ông lão nghe là biết ngay tôi đang nói bố ruột, mặt lập tức đơ như ăn phải thứ gì khó nuốt rồi bỏ đi luôn.

Tính của tôi là: có thể không hiểu ý người ta, nhưng một hai ba bốn phải đáp lại, còn là kiểu cực kỳ chân thành nữa cơ.

2.
Mấy hôm trước tôi thấy trên mxh có một ca tư vấn xem mắt.
Một anh làm công ăn lương ở thành phố, quê là vùng nông thôn tỉnh khác, kiểu “mọt sách đổi đời”. Hiện tại thu nhập khoảng 1tỷ200tr/năm.
Bố anh ấy vẫn đang đi làm thuê xa nhà. Anh trai sinh năm 1990, chưa kết hôn, làm phục vụ ở quê, vừa chăm hai cô em gái chưa thành niên vừa lo cho mẹ làm nông ở quê.

Thế nhưng tiêu chuẩn chọn vợ của anh này là: phải là người gốc thành phố, tốt nhất là con một. Nếu mua nhà, anh ta có thể góp 4 tỷ.

Nhưng điều kiện rất tiên quyết là: sau này phải đón bố mẹ, anh trai và em gái lên sống cùng. Anh ta nói gia đình nuôi mình ăn học không dễ dàng, nên nhất định phải báo đáp.

Ông mai kia thì liên tục khuyên anh nên tìm một cô gái có hoàn cảnh tương tự, cũng là kiểu “học hành giỏi giang, từ nghèo khó đi lên”. Nhưng anh ta không chịu.

Nhìn ra vấn đề chưa?
Mọi người ghét kiểu “bố mẹ tôi cực khổ thế này thế kia” sao?

Không hẳn.
Anh trai của anh ta chẳng phải là một người rất tốt sao?
Không lấy vợ, ở quê gồng gánh gia đình. Em trai kiếm 1tỷ200tr/năm mà anh ấy chẳng hề muốn hưởng ké chút nào. Dù gia đình đã dốc cạn sức để nuôi em trai ăn học, anh ấy vẫn một mình ở quê chăm mẹ và hai em gái. Rõ ràng là một người rất tử tế.

Còn người em trai này thì sao?
Trong tay đang có hẳn 4 tỷ, rõ ràng có thể giải quyết được khó khăn của gia đình, nhưng lại cứ giữ khư khư để “câu” một cô gái thành phố giàu có.

Nói ra thì hơi ác, nhưng lúc này anh ta còn không chịu chi tiền cho gia đình, thì sau khi cưới vợ liệu thật sự sẽ chịu lo toan sao?
Nói trắng ra, khả năng cao là lấy lý do “báo hiếu gia đình” để đào mỏ nhà gái.

Nếu một người đàn ông có thể kiếm đủ tiền rồi báo hiếu cha mẹ, tôi sẽ thấy anh ta có trách nhiệm. Nhưng kiểu của anh trai này thì… ai nhìn cũng khinh.

3.
Tôi nhớ người bạn trai cũ, lúc mới quen nhau chưa lâu, anh nói với tôi một cách rất nghiêm túc:
“Có lúc nghĩ đến chuyện kết hôn phải mua nhà, phải tốn tiền, anh lại thấy rất có lỗi với bố mẹ. Thậm chí anh từng nghĩ, giá mà không cần kết hôn thì tốt biết mấy, như vậy bố mẹ sẽ không phải vất vả nữa.”

Lúc đó nghe xong tôi cực kỳ cảm động. Tôi cảm thấy chàng trai này rất hiểu chuyện, biết thương bố mẹ.

Tôi nghĩ anh ấy đang bộc lộ nỗi lòng với tôi. Tôi nhớ có ai từng nói sức hút của đàn ông nằm ở sự yếu đuối của họ. Tôi thấy việc anh ấy bộc lộ sự mềm yếu chứng tỏ anh dám đối diện vấn đề. Điều đó thật sự khiến tôi cộng điểm cho anh ấy rất nhiều.
Dù bình thường anh ấy có hơi trẻ con một chút thì cũng không sao, con người đâu thể lúc nào cũng hoàn hảo được. Ít nhất trong nhận thức, tôi nghĩ anh ấy không có vấn đề gì.

Sau này bố mẹ anh ấy mua cho một căn nhà, đứng tên anh. Nhà cũng không quá đắt, tiền vay mỗi tháng chưa đến 8tr.
Rồi anh ấy nói với tôi rằng… tiền trả góp hàng tháng vẫn là bố mẹ anh ấy trả. Lúc đó tôi hơi khó hiểu, nhưng cũng ngại không nói gì.

Sau này hai đứa thường xuyên cãi nhau vì tiền. Thu nhập của tôi cao hơn anh ấy khá nhiều. Anh luôn trong tình trạng nợ hai thẻ tín dụng, cộng lại cũng không quá nhiều, nhưng tháng nào cũng kiểu vừa lĩnh lương là trả nợ, rồi lại tiếp tục tiêu vượt. Thế nên phần lớn đều là tiêu tiền của tôi.

Tôi nghĩ nếu muốn nghiêm túc đi lâu dài với nhau thì cũng nên khuyên anh ấy tiết kiệm, biết tích lũy.
Vì tôi đã thật sự tin những lời anh ấy từng nói về chuyện thương bố mẹ, nên tôi bảo: “Tiền vay nhà của anh cũng không nhiều, hay anh tự trả đi. Dù chỉ trả vài trăm mỗi tháng cũng giúp bố mẹ đỡ gánh nặng hơn.”
Thế mà anh ấy cười rất ranh mãnh rồi nói: “Bố mẹ trả cho anh thì tội gì anh phải tự trả?”
Cái vẻ mặt ấy giống hệt kiểu vừa thắng thế ai đó, rất đắc ý vì mình “lời”.

Lúc đó dù tôi mới ngoài hai mươi tuổi, nhưng thật sự có cảm giác như được khai sáng ngay lập tức.
Cho nên, khi nhìn một người đàn ông nói rằng “thương bố mẹ vất vả”, đừng chỉ nghe lời họ nói, mà hãy nhìn xem họ thực sự làm gì.
Dù thế nào đi nữa, yêu thương là một loại năng lực. Người có khả năng yêu thương bố mẹ thì cũng sẽ có khả năng yêu thương bạn gái.

Chúc mọi người đều có thể gặp được nửa kia chân thành.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,163
Reaction score
0
Points
36
Từ khi nào mà bạn cảm thấy tình yêu của hai người đã đi đến hồi kết?

Hơn 10 giờ sáng, tôi đi chợ mua thức ăn về, bỏ đồ vào bếp, cắm nồi cơm rồi vào phòng thay bộ đồ mặc ở nhà. Tôi bảo với chồng là nghỉ ngơi một chút rồi ra nấu cơm. Anh ấy chưa ăn sáng nên đói bụng, đợi không nổi liền bảo để anh ra rửa rau trước cho kịp tiến độ ăn cơm. Bữa nay tính làm bốn món, trong đó có món khoai tây xào ớt chuông.

Anh ấy lấy hai củ khoai tây tôi mới mua từ trong túi nilon ra thì phát hiện có một củ bị hỏng. Anh lấy dao bổ đôi củ khoai tây ra, bên trong cũng thối um rồi. Thế là anh quay sang trách tôi lúc mua rau không chịu nhìn cho kỹ, khoai hỏng thế này thì ăn uống gì, rồi bắt tôi phải mang ra ngoài đổi lại.

Tôi bảo thôi bỏ đi, chẳng phải vẫn còn một củ nữa sao? Anh ta bảo một củ thì không bõ dính răng, rồi cằn nhằn bảo tôi làm cái gì cũng không xong, có mỗi việc đi chợ mà cũng mua phải đồ hỏng. Tôi giải thích là do người ta bốc sẵn rồi bỏ thẳng vào túi cho mình chứ có đưa cho mình xem đâu.

Anh ta lại cằn nhằn: "Thế cô không biết kiểm tra lại à?"
Tôi bảo: "Trước giờ tôi vẫn mua thế, có bao giờ bị hỏng đâu."
Anh ta lại nói lý: "Người ta nhìn trúng cái kiểu không bao giờ kiểm tra của cô nên mới cố tình nhét củ hỏng cho cô đấy!"
Tôi đáp: "Củ khoai tây có đáng bao nhiêu tiền đâu, người ta còn chẳng thèm cố tình làm thế, chẳng qua nhân viên làm việc cẩu thả thôi. Mà thôi kệ đi, coi như mất 5k."

Anh ta không chịu, cứ khăng khăng bắt tôi phải đi đổi bằng được, bảo nếu không thì trưa nay khỏi ăn món khoai tây xào ớt chuông luôn. Rồi anh ta lại ca bài ca so sánh tôi không bằng mẹ anh ta, mẹ anh ta đi chợ lúc nào cũng nhìn kỹ từng củ một.
Tôi hỏi vặn lại: "Nếu mẹ anh tốt như thế, sao anh còn lấy vợ làm gì?"
Anh ta bảo: "Biết thế tôi thà chẳng kết hôn còn hơn rước phải loại vợ không biết quán xuyến cuộc sống như cô."
Tôi nói luôn: "Anh đúng là không hợp để kết hôn đâu, cứ ở vậy nuôi nấng tình mẫu tử thắm thiết với mẹ anh đi, mắc gì phải đi hại con gái nhà người ta?"
Thế là anh ta nổi trận lôi đình, quát lên: "Tôi không thèm đôi co chuyện khác với cô, bây giờ cô phải đi ra ngoài đổi ngay lập tức một củ khoai tây lành lặn về đây cho tôi."

Đương nhiên là tôi không đời nào đi. Lúc đó tôi đang đứng ở cửa nhà bếp, sát ngay cửa ra vào. Anh ta liền mở phăng cửa chính, đẩy thẳng tôi, người lúc đó chỉ mặc đúng một lớp áo mỏng ở nhà ra ngoài hành lang, rồi ném luôn củ khoai tây ra theo.

Bên ngoài đang lạnh thấu xương, nhiệt độ buổi sáng chắc chỉ tầm 1 - 2 độ C. Tôi mặc độc một chiếc áo mỏng dính đứng ngoài cửa, rét run cầm cập. Cũng may là con trai tôi nghe thấy tiếng bố mẹ cãi nhau, rồi không thấy mẹ đâu mới biết là tôi bị bố thằng bé khóa cửa nhốt ở ngoài, thế là thằng bé mới ra mở cửa cho tôi vào.

Tôi vào phòng thay quần áo chỉnh tề, anh ta lại tưởng tôi chuẩn bị đi đổi khoai tây nên liền bảo: "Biết nghe lời từ đầu như thế có phải không bị nhốt ra ngoài rồi không."

Tôi chẳng thèm chấp anh ta, bảo con trai mặc thêm áo ấm vào rồi dắt con ra ngoài luôn. Hai mẹ con đi ăn trưa ở tiệm, xem một bộ phim, đi lượn lờ phố xá rồi lại đi ăn tối. Trời sập tối rồi, tôi vẫn chẳng muốn về cái nhà đó chút nào.

Anh ta nhắn tin cho tôi hỏi: "Làm cái trò gì thế hả? Cả ngày không thèm vác mặt về nhà. Rõ ràng là cô sai trước, mua phải củ khoai hỏng còn bày đặt thái độ với tôi, hại tôi bữa trưa ăn cơm cũng không ngon."

Nực cười thật, tôi mua phải củ khoai hỏng thì là tôi sai chắc? Chuyện này vốn dĩ chẳng có gì to tát cả, nếu là trước đây, vứt đi là xong chuyện, hoặc chụp cái ảnh, lần sau đi mua rau thì bảo với cậu nhân viên ở tiệm một tiếng, người ta sẽ đền cho củ khác.

Nhưng anh ta thì sao? Cứ phải kiếm chuyện cãi nhau với tôi một trận lôi đình, cứ ép tôi phải lập tức đi đổi ngay lúc đó. Tôi vừa đi chợ về, vừa mới tháo giày, thay bộ đồ mặc ở nhà ra, chỉ vì một củ khoai tây mà bắt tôi phải thay lại quần áo chỉnh tề, xỏ giày vào rồi chạy bộ đến cái tiệm rau cách đó bảy tám trăm mét để đôi co với người ta, tôi thật sự không làm được.

Nếu một người đã bắt đầu cố tình bới lông tìm vết, cảm thấy bạn làm cái gì cũng chướng tai gai mắt, thì thật ra trong lòng họ đã chẳng còn chút tình yêu nào dành cho bạn nữa rồi.

Người yêu bạn sẽ không vì dăm ba chuyện vặt vãnh mà gây gổ với bạn, suy cho cùng bao dung cũng là một dạng yêu thương. Còn kẻ đã không yêu bạn, thì một hạt cát nhỏ nhoi cũng đủ để họ khơi mào một trận chiến long trời lở đất.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom