• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Đâu là thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời bạn?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,180
Reaction score
0
Points
36
Đâu là thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời bạn?

Khoảng 10 năm trước, vào lúc 2 giờ sáng, bố gọi điện cho tôi. Lúc đó, tôi hoàn toàn không có can đảm để nhấc máy, nhưng tôi biết đây là cuộc gọi mà tôi bắt buộc phải nghe. Chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra rồi.

Mẹ tôi bị x u ấ t h u y ế t não lần thứ hai. Tôi đã lái xe về quê như thế nào, đến giờ tôi cũng không còn nhớ rõ nữa. Khi tới bệnh viện, trời vừa tờ mờ sáng. Vừa nhìn thấy tấm phim CT bác sĩ treo lên, tôi chỉ hỏi đúng một câu: "Còn hô hấp tự chủ không bác sĩ?" Bác sĩ biết tôi cũng là người trong ngành y, ông khẽ nói: "Không nên điều trị quá mức nữa, chắc chỉ còn duy trì được khoảng 2-3 ngày."

Một năm trước đó mẹ tôi vừa đặt ống nong t i m và đang phải uống thuốc chống đông má u. Lần xuất huyết này lượng m á u quá lớn, bệnh viện đã dốc toàn lực nhưng không thể ngăn được khối m á u chèn ép não bộ. Các chuyên gia ngoại thần kinh đánh giá rằng phương pháp m ở hộp s ọ giảm áp không còn phù hợp với mẹ tôi nữa. M á u chảy nhiều, khó đông, vị trí xuất huyết lại cực kỳ hiểm hóc. Bà chắc chắn sẽ không trụ nổi trên bàn m ổ.

Bố tôi ôm một đống đồ đạc, ngồi ngây dại ở khu vực dành cho thân nhân. Ông sững sờ hoàn toàn. Huyết áp của ông vọt lên 220, mọi loại thuốc đều vô dụng. Ông cứ ngồi đó, mắt không rời khỏi cửa phòng ICU để mong chờ một phép màu, một dáng vẻ cô độc và bất lực đến cùng cực.

Là con một, sau khi mời vài đoàn chuyên gia đến đánh giá tình hình, tôi quyết định để mẹ ra đi. Tôi từng muốn hiến giác mạc của mẹ. Nhưng bố tôi không ký tên. Bố nói khi bố c h ế t, người ta có thể lấy của bố, nhưng không được lấy của mẹ. Bởi bố lo rằng kiếp sau mẹ sẽ bị mù lòa.

Lần đầu tiên đối mặt với sự ra đi của người thân ruột thịt, trong quá trình lo hậu sự, các anh chị em họ đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Họ đã gánh vác thay tôi rất nhiều việc mà lẽ ra một người con như tôi phải làm. Tôi vẫn nhớ mình quỳ trong linh đường, nỗ lực đốt thật nhiều tiền giấy, nhưng khoảnh khắc đó tôi không hề thấy bi thương. Bởi vì mẹ đang nằm ngay bên cạnh tôi mà.

Tôi lặng lẽ c ắ t tóc của mình, đặt vào tay để mẹ nắm lấy. Tôi sợ mẹ sẽ quên tôi. Tôi c ắ t rất nhiều, suýt chút nữa thì tự làm mình trọc một mảng đầu. Sau đó chị họ bảo lúc ấy chị thấy giật mình, vì người ta thường chỉ để lại một nhúm tóc làm kỷ niệm thôi, còn tôi c ắ t nhiều đến mức đủ để làm một đoạn tóc giả.

Nhưng nói cũng lạ, khi tôi nhẹ nhàng đặt lọn tóc vào tay mẹ, bà nắm chặt lấy đến mức không tài nào lấy ra được nữa. Tôi cứ thế nhìn mẹ nắm chặt lọn tóc của mình, mang theo chiếc khăn lụa tôi tặng mà rời đi. Khoảnh khắc cánh cửa lò hỏa táng khép lại, tôi đã khóc đến mức không thở nổi. Tôi không còn mẹ nữa rồi. Mọi uất ức, kìm nén suốt mấy ngày qua bỗng chốc vỡ òa theo tiếng khóc ấy.

Sau đó, tôi về nhà dọn dẹp rồi dẫn bố đi theo để chung sống với mình. Tôi đổi xe, đổi nhà, thường xuyên đưa bố đi du lịch. Cả bố và tôi đều thường xuyên mơ thấy mẹ. Chúng tôi luôn có cảm giác như, bà chưa bao giờ rời xa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,180
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã từng bị tổn thương đến mức nào ?

Hồi còn nhỏ, tôi rất ghen tị với các bạn học có đeo vòng tay bạc, dây hồng ngọc, mặt dây chuyền ngọc bích và đeo bùa hộ mệnh hình tam giác trên cổ.

Thực ra vẻ đẹp của những thứ này chỉ có vậy thôi, chủ yếu là... bố mẹ và người thân của họ.

Người lớn thường đeo mặt dây chuyền bằng ngọc hoặc vòng tay bạc để giữ bình an cho con, nói là sợ c h ế t yểu nên thường cho con đeo những thứ này.

Hầu như những người lớn tuổi trong nhà tôi đều có tư tưởng trọng nam khinh nữ, tôi là đứa trẻ bị bỏ rơi, không ai quan tâm đến việc tôi sống hay c h ế t.

Thế là tôi cũng đeo loại trang sức truyền thống đó cho mình.
Chỉ là chiếc vòng tay đơn giản với một hạt ngọc.

Không ngờ chỉ hai ngày sau khi tôi đeo nó, sau khi tiết thể dục buổi sáng, tôi bị hiệu trưởng lôi lại, hỏi tôi đeo cái gì thế này, có phải đang muốn quyến rũ các bạn nam khác không, rồi lớn lên sẽ làm cái loại t i ể u tam cướp chồng người khác.

Tôi còn bị phạt ngồi xổm 500 cái, những người xung quanh vây lại nhìn tôi, bao nhiêu lời bàn tán chửi rủa, tôi cảm thấy thật tủi nhục, mệt mỏi và sợ hãi...

Tôi vốn là người hướng nội nên không có nhiều bạn bè, bây giờ người chịu lại gần tôi lại càng ít, liệu ai sẽ nghĩ giáo viên nói sai cơ chứ...

Các giáo viên đều nói tôi là hồ ly tinh, sau này sẽ làm t i ể u t a m, các bạn cùng lớp cũng thường nói với tôi như vậy.

Sau khi chia lớp vào học kỳ 2, tôi không quen các bạn nam trong lớp, chủ nhiệm mới, bạn học cũng mới, tôi cố gắng hết mình để trông ngoan hơn, học hành nghiêm túc hơn, luôn duy trì thành tích học tập cao nhất trong lớp. Ngoài ra tôi còn tập trung làm bài tập về nhà với hy vọng giáo viên có thể thích tôi.

Nhưng khi học kỳ đó vừa mới bắt đầu, vào tiết học nọ, tôi tò mò nội dung đằng sau bài văn nên đã lật lại nhìn một chút, giáo viên mới tình cờ đi ngang qua tôi, nhìn vào sách tôi và nói “Đuôi hồ ly cuối cùng cũng lộ ra rồi”.

Rồi còn có cô dạy toán, có lần nọ tôi vô tình bị mất tập trung, lúc đó làm khá nhiều bài kiểm tra nên tôi hơi mệt, ai cũng mất tập trung cả, thế nhưng cô chỉ mắng mỗi tôi trước mặt cả lớp, đứng trên bục giảng hỏi tôi có phải đang xem phim 18+ không.

Mặc dù ban đầu có một số bạn tin rằng tôi xảo quyệt và thích giở trò với giáo viên, nhưng lâu dần không ai ghét tôi nữa cả, sau khi tôi bị giáo viên mắng, họ sẽ an ủi tôi để tôi có thể chuyên tâm học hành. Nếu tôi chăm chỉ hơn và cố gắng đạt thứ hạng cao hơn, có lẽ giáo viên sẽ không cô lập tôi nữa.

Nhiều năm sau, tôi mới ngờ ngợ ra được nguồn gốc của sự việc xảy ra năm đó. Đó là lời dặn “tự chịu trách nhiệm” của bà tôi;
“Cô giáo, nếu cháu gái tôi có học dốt hay không vâng lời thì cứ dạy dỗ con bé thoải mái, muốn đánh thì đ á n h, muốn chửi thì chửi, bố mẹ con bé đang đi làm xa nên không có thời gian chăm con bé đâu, cô phải để ý đến con bé nhiều hơn nhé.”

Chẳng phải thông điệp cơ bản chính là…những đứa trẻ bị bỏ rơi, không có ai chăm sóc thì có thể thoải mái bắt nạt sao?
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom