• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Gần đây bạn đã giác ngộ được đạo lý gì?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,972
Reaction score
0
Points
36
Gần đây bạn đã giác ngộ được đạo lý gì?

1. Bí quyết để luôn tràn đầy năng lượng là: trong một ngày, phần lớn mọi việc không cần dùng ý chí để ép bản thân làm, hãy cố gắng làm trong trạng thái gần như vô thức. Những việc nhỏ không cần đưa vào suy nghĩ lựa chọn, cứ thuận tay mà làm là xong. Những việc khác gặp là làm, đừng kháng cự, cũng đừng vừa chống đối vừa làm, làm xong là buông bỏ ngay. Khi bạn rèn luyện những việc bắt buộc phải làm thành bản năng như việc thở, bạn sẽ có thể tự động thực hiện chúng với mà không cần tiêu tốn nhiều năng lượng.

Trước đây tôi rất hay đắn đo và hao tổn nội tâm, ngay cả với những việc nhỏ nhặt nhất. Chẳng hạn như chuyện cuối tuần có nên ra ngoài hay không: cảm thấy ở nhà sẽ dán mắt vào điện thoại nên đã trang điểm, thay đồ chuẩn bị ra ngoài, rồi lại thấy ra ngoài cũng chẳng có gì vui, chẳng muốn hẹn ai, thế là cuối cùng không đi đâu mà ở nhà cũng chẳng hưởng thụ trọn vẹn. Lúc nghỉ ngơi thì cứ mãi phân vân, lướt điện thoại, đến chiều tối thì tâm trạng bắt đầu đi xuống. Bây giờ, tôi cố gắng giảm thiểu việc đắn đo và ra quyết định cho những chuyện nhỏ; muốn đi là đi ngay, còn đã ở nhà thì xác định rõ sẽ làm gì, nhờ vậy lại có thể dọn dẹp nhà cửa, tập nhạc cụ hay đọc sách, thậm chí là nằm ngủ cả buổi chiều mà lòng không còn thấy day dứt nữa (dù thế nào, hãy cứ hành động trước đã).

Hãy thiết lập một hệ thống quản lý sinh hoạt hằng ngày, các hành vi càng được cố định thì cảm giác kiểm soát càng mạnh, mức độ tổn hao năng lượng càng ít. Mỗi lựa chọn thực chất đều đang tiêu tốn năng lượng, ví dụ như chọn hôm nay mặc gì hay ăn gì, mà năng lượng của con người thì có hạn. Khi làm những việc quan trọng, tốt nhất nên chủ động tiết kiệm năng lực để dốc toàn lực xây dựng một thời gian biểu tốt: cứ đến giờ là làm việc đó, không cần phải suy nghĩ hay sắp xếp gì thêm.

Hãy bỏ qua cảm xúc và bắt tay vào việc ngay. Thay vì than vãn về bóng tối, chi bằng hãy thắp một ngọn nến; năng lực hành động chính là việc bỏ qua cảm xúc, trực tiếp làm việc. Nguồn cơn của sự hao tổn nội tâm chính là để "cảm xúc đi trước", thân chưa động mà tâm đã suy diễn xong ngàn lớp kịch. Bất cứ chuyện gì, chỉ khi bỏ qua được cảm xúc để nhìn thẳng vào sự thật và trực tiếp hành động mới có thể mang lại bước ngoặt. Đừng mãi tự hỏi bản thân có nên hay không, hãy cứ bỏ qua cảm xúc và làm ngay việc mà bạn vốn biết rõ là mình nên làm. Bạn sẽ nhận ra rằng, khoảnh khắc bắt tay vào làm chính là điểm kết thúc của mọi lo âu và do dự. Bỏ qua cảm xúc, trực tiếp làm việc và không bị cảm xúc cuốn đi mới là sự tự do cao cấp nhất. Cứ làm đi, dù kết quả ban đầu có như một đống tệ hại thì cũng hãy cứ làm, rồi từ từ sửa sau. Một khởi đầu thô sơ chính là khởi đầu tốt nhất.

2. Năng lực đỉnh cao nhất của con người chính là khả năng “lọc bỏ”; bất cứ người hay việc gì làm tiêu hao năng lượng của bạn, chỉ cần nhìn thêm một lần thôi cũng là lỗi của bạn rồi.

Bạn không cần phải cố sức để cung cấp giá trị cảm xúc cho người khác, bạn có thể thấu hiểu hoàn cảnh của họ, nhưng ranh giới rất quan trọng, làm cho người khác vui vẻ không phải là trách nhiệm của bạn. Đặc điểm quan trọng nhất của con người là sự tập trung, hãy chỉ tập trung vào một việc duy nhất. Sự thuần khiết và dứt khoát đó chính là sức mạnh ngàn cân. Bạn không nhất thiết phải sống thành quá nhiều kiểu khác nhau, khi bạn đã tập trung vào một điều gì đó, bản thân điều đó đã có thể giải thích cho rất nhiều chuyện rồi.

3. Khi cơ hội đến, bất kể đã sẵn sàng hay chưa, cứ bắt lấy rồi tính sau, và phải dốc hết sức để thực hiện. Sau khi bắt đầu, bạn sẽ nhận ra rằng cơ hội càng tốt, càng hiếm thì mọi người càng coi trọng; mỗi người trong toàn bộ chuỗi vận hành đều hy vọng việc này thành công. Vì vậy, khi trở thành một phần trong đó, bạn sẽ nhận được vô số sự hỗ trợ vô điều kiện, học hỏi được rất nhiều điều và tiến bộ vượt bậc trong quá trình thực hiện. Hơn nữa, xác suất thành công cuối cùng là rất lớn, bởi vì bạn đang làm việc cùng một nhóm những người có khả năng gây dựng nên một “cuộc chơi” tầm cỡ như thế này.

Đa số mọi người không phải vì chưa chuẩn bị tốt, mà là quá để tâm đến việc mình đã chuẩn bị đủ hay chưa. Họ cứ mãi tự kiểm điểm rằng mình chưa đủ giỏi, phải trở thành phiên bản tốt hơn mới xứng đáng với đãi ngộ này kia; tôi nói cho bạn biết, toàn là vớ vẩn! Chính hệ tư duy đó đã kìm hãm rất nhiều người. Vừa đi vừa học, vừa ngã vừa tiếp tục chạy sẽ giúp bạn phát huy tiềm năng lớn hơn. Nếu không phải là bạn, thực chất thay người khác vào cũng chưa chắc đã phù hợp hay tốt hơn bạn; cho dù có được một trăm người dìu lên ghế đi chăng nữa, thì một khi đã ngồi vào vị trí đó, bạn là duy nhất và có giá trị. Hãy nắm bắt mọi cơ hội để đi lên, dù ngã trầy da tróc vảy cũng không lùi nửa bước, bạn sẽ thành công. Có được điểm khởi đầu này, bạn sẽ có những cơ hội tiếp theo tốt hơn. Những người chỉ có thể dựa vào chính mình thì phải biết nắm bắt tất cả mọi thứ. Không có gì đáng xấu hổ cả, đừng sợ hãi.

4. Nói một sự thật tâm linh đến nhói lòng: Đạo lý mà nhiều người cả đời không hiểu được chính là "Làm việc thong thả thì sẽ trọn vẹn, sống điềm tĩnh thì sẽ bình an." Nói cách khác, khi cuộc sống của bạn gặp một số khó khăn, chỉ cần nhớ điều này, sẽ không có trở ngại nào mà bạn không vượt qua được. Qua nhiều năm nghiên cứu lá số bát tự cho mọi người, tôi nhận ra rằng trước bất kỳ vấn đề nào ập đến, chúng ta căn bản không cần vội vàng phản ứng, càng không cần phải cố chấp đối đầu với một sự việc nào đó. Đa phần các trường hợp, cứ để sự việc diễn tiến thêm một chút, sẽ xuất hiện phương án giải quyết hợp lý hơn.

Dù là chính duyên, duyên thoáng qua hay nghiệt duyên, chúng đều sẽ xuất hiện vào thời điểm thích hợp, hoặc nghiệt duyên sẽ tự tan biến cho đến khi không bao giờ gặp lại nữa. Nhất định phải hiểu rằng, cuộc đời bạn chắc chắn không vì một sự việc đơn lẻ nào mà bị hủy hoại hoàn toàn. Hãy nhớ, bản thân mình luôn quan trọng hơn người khác, hiện tại luôn quan trọng hơn quá khứ và tương lai, hãy cho phép mọi chuyện được xảy ra. Hãy tìm ra khía cạnh có lợi cho mình từ mọi tình thế, bình tĩnh lại, tìm kiếm thời cơ thích hợp mà hành động. Bạn hiểu ý tôi chứ? Chúc bạn luôn vui vẻ, phúc lộc vô biên.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,972
Reaction score
0
Points
36
Có câu nói nào khiến bạn tỉnh ngộ không?

1.
Khi bạn đi sai đường, Maps sẽ không bao giờ mắng bạn: "Sao bạn ng* thế, thế mà cũng đi sai được?”. Nó chỉ bình tĩnh nói: “Đang thiết lập lộ trình mới cho bạn". Sau đó lập tức giúp bạn tìm một con đường khác.

Sự hao tổn lớn nhất của đời người, chính là lãng phí thời gian để hối hận vì đã đi sai đường, thay vì dành thời gian tìm một con đường mới. Nếu đã lỡ qua ngã rẽ thì hãy kịp thời cắt lỗ, thiết lập con đường mới và tiếp tục bước đi.

Bạn có thể quay lại để nhìn, nhưng không thể quay lại mà đi, vì nếu đi ngược chiều thì đó là lỗi bạn.

2.
Một giáo sư đại học, dạy chúng tôi Triết học. Sinh viên năm nhất luôn mang trong mình những kỳ vọng, và tỏ rõ sự thất vọng khi môi trường xung quanh không như mong chờ. Kết quả học tập tụt dốc không phanh.

Trong tiết học đầu tiên của học kỳ 1 năm 2, tôi bị gọi tên.
"Thầy giảng không hay à?", thầy hỏi một cách chân thành.
"Không ạ.", tôi trả lời hờ hững.
"Vậy tại sao điểm thi lại không tốt?" , thầy hỏi tiếp.
"Em qua môn rồi mà, 60 điểm vạn tuế"
"Em nghĩ bài làm của mình có qua môn nổi không?", thầy nghiêm giọng hơn.
Tôi im lặng.

"Vậy tại sao em không chăm chú nghe giảng, hoàn thành bài tập?", giọng thầy dịu lại.
"Em không thích ngôi trường này", tôi trả lời.
"Là... vì trường này không tốt sao?”, thầy hỏi tiếp.
"Đúng ạ !"
"Trường học không tốt, chẳng lẽ kiến thức cũng không tốt à?".

Tôi cứng họng.
"Được rồi, em ngồi xuống đi."
Thầy thản nhiên cầm giáo trình lên và tiếp tục bài giảng.

Cảm ơn thầy, người đã thay đổi tôi của ngày trước.

3.
Trong buổi tập múa ở lớp mẫu giáo, có một bé gái dạy thế nào cũng không học nổi động tác, thế là cô giáo bảo cô bé đứng sang một bên nghỉ ngơi.

Lúc đó mắt cô bé đỏ hoe, muốn khóc nhưng không tìm được lí do gì, chỉ biết đứng một góc ấm ức chịu đựng.

Tôi định đến an ủi em, nói rằng lần sau vẫn còn cơ hội. Không ngờ một cậu bé lớp lớn lại nhanh chân đến trước.

Cậu bé hỏi: Sao em lại khóc? Không phải đang tập múa à?
Cô bé nói: Em nhảy không giỏi bằng các bạn.
Cậu bé hỏi tiếp: Có ai hát hay hơn em không?
Cô bé: San San, Kiều Kiều, Đại Bảo đều hát hay hơn em.
Cậu bé: Vậy có ai vẽ đẹp hơn em không?
Cô bé: Cô giáo có khen mình, nhưng khen Hiên Hiên nhiều hơn.
Cậu bé: Vậy có ai vừa hát hay hơn em, lại vừa vẽ đẹp hơn em không?
Cô bé vui vẻ trả lời: "Không có!"

Cậu bé: Thế là đúng rồi, không biết nhảy múa thì có sao? Em đã có nhiều ưu điểm như vậy rồi, sao cứ phải giỏi mọi thứ hơn người khác chứ.

Sau đó, hai đứa ngồi dưới sân khấu, vỗ tay cổ vũ cho các bạn biểu diễn trên sân khấu.

4.
Khi tôi khoảng 7 - 8 tuổi, có hôm trò chuyện vu vơ, mẹ tôi hỏi tôi, con thấy bản thân mình như thế nào?
Tôi nói mình hơi lười, làm việc cẩu thả.
Mẹ hỏi: "Còn gì nữa không?"
Tôi nói: "Con hay phân tâm, dễ bỏ cuộc giữa chừng."
Mẹ hỏi tiếp: "Còn nữa không?"
Tôi thú nhận: "Trên lớp con hay mất tập trung."
Mẹ: "Còn gì nữa?"
Tôi cố nghĩ, nhất thời không nói gì.

Sau đó mẹ xoa đầu tôi, nói: "Con còn rất nhiều ưu điểm mà. Con hiếu thảo với bố mẹ, con lương thiện hoạt bát. Sao con chỉ nghĩ đến khuyết điểm của mình thôi?"

"Con còn rất nhiều ưu điểm mà" Tôi luôn ghi nhớ câu nói này đến tận bây giờ. Mỗi khi tôi cảm thấy mình vô dụng, ghét bản thân đến cực điểm, muốn tự trừng phạt bản thân, thậm chí muốn buông mình từ trên cao xuống… tôi lại thầm nhắc lại câu nói ấy. Mình cũng không tệ đến thế, thật đấy.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,972
Reaction score
0
Points
36
Có những sự thật nào khiến quan niệm của bạn sụp đổ trong một khoảnh khắc?

1.
Hôm nay ở một nhà hàng, tôi thấy một bà mẹ dạy con gái.
Trên đĩa của cô bé chỉ còn lại hai miếng thịt, một to một nhỏ. Người mẹ hỏi: "Mẹ cũng muốn ăn một miếng, con sẽ đưa mẹ miếng to hay miếng nhỏ?". Cô bé đáp: "Con đưa mẹ miếng nhỏ, con muốn ăn miếng to".

Cứ ngỡ người mẹ sẽ dạy bảo cô bé một trận, nhưng điều bất ngờ là bà không hề làm vậy, mà còn khen ngợi: "Con làm đúng lắm. Hãy nhớ lấy, chia sẻ là khi con đưa cho người khác thứ mình đang dư thừa, chứ không phải đưa thứ mình vốn đang cần để rồi khiến bản thân phải chịu thiệt thòi".

Nghe đến đây, một vài quan niệm trong tôi bỗng chốc sụp đổ.

2.
Đi dự đám cưới một cô bạn học đại học, trước đó tôi đã biết chồng cô ấy có chút lớn tuổi. Kết quả đến nơi, người đón tiếp lại là cố vấn học tập của khoa chúng tôi, bởi vì... (chỗ này lược bỏ một vạn chữ). Cô bạn này đã kết hôn với bố của cố vấn học tập khoa tôi.

3.
Hiệu trưởng một trường nọ phát biểu: "Thưa các bậc phụ huynh, việc mua đồng phục mùa đông lần này dựa trên nguyên tắc tự nguyện, xin các vị căn cứ vào tình hình thực tế của gia đình mà cân nhắc đặt mua cho con em mình".

Một ngày nọ, tin nhắn trong nhóm lớp báo rằng: "Sáng thứ Hai chào cờ, học sinh đồng loạt mặc đồng phục mùa đông, đeo khăn quàng đỏ. Học sinh nào không có đồng phục mùa đông sẽ không được vào trường, mong phụ huynh phối hợp!".

4.
Đêm qua ngồi uống rượu với bạn thân, một người đàn ông trung niên xách đàn violin bước vào quán, mỗi bản nhạc giá 100k. Bàn bên cạnh gọi một bài, kỹ thuật của ông ấy cực cao, giỏi hơn rất nhiều so với những nhạc công trong các dàn nhạc. Một lúc sau, bàn bên lại gọi thêm ba bài nữa...

Nghe mãi, trong đầu tôi chợt hiện lên một câu nói: Thế giới này, thứ không thiếu nhất chính là những người nghèo có tài năng.

5.
Gần đây tôi có xem bộ phim "Đại Thanh Diêm Thương", có một luận điểm gây xung đột mạnh mẽ với quan niệm của tôi là: Đôi khi việc có làm thành công hay không không quan trọng, quan trọng là việc đó làm cho ai, ai nhìn thấy, và ai được quan tâm chăm sóc. Điều này có tác dụng gợi mở rất lớn đối với quan niệm về con đường sự nghiệp sau này của tôi.

6.
Hồi mới vào cấp 2, giáo viên Ngữ văn là một cô gái trẻ mới tốt nghiệp có tư tưởng khá cực đoan, cô ấy rất bất mãn với hệ thống giáo dục và dạy học rất hời hợt.

Khoảng một tháng sau, cô giáo cười nói yêu cầu cả lớp viết cảm nhận về mình, dặn mọi người cứ viết thật thoải mái, càng thật càng tốt. Thế là vì được khích lệ, tôi đã khái quát lại những ấn tượng chân thực nhất của mình trong một tháng qua, ví dụ như: Chuông reo vào lớp rồi mà cô cố tình đi muộn từ 5 đến 10 phút mới thong thả “lướt” vào lớp.

Ngày hôm sau khi nộp bài, cô ấy lại đến lớp đúng giờ, điểm danh bắt tôi đứng dậy, rồi đem bài văn tôi viết ra phân tích từng câu từng chữ. Lúc đầu cả lớp cười rất tươi, nhưng đến cuối thì bầu không khí thay đổi hoàn toàn. Cô ấy nói nếu đã không hài lòng về cô thì sẽ chuyển tôi sang lớp khác, tan học đi gặp hiệu phó với cô. Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc như tờ. Tất nhiên cuối cùng tôi không bị chuyển lớp, chỉ là cô dọa cả lớp thôi.

Nhưng chuyện này gây cú sốc tâm lý rất lớn cho tôi, hành động của cô giáo khiến tôi sụp đổ và không còn gì để nói. Nó dạy tôi rằng làm người không được quá thật thà, và phải luôn cảnh giác với chiêu trò "trăm hoa đua nở, dụ rắn ra khỏi hang, hốt gọn một mẻ, gi--ết gà dọa khỉ".

7.
Hồi nhỏ bố tôi đi kinh doanh ở nước ngoài nên tôi được ông nội nuôi dưỡng.

Ông nội luôn dạy tôi rằng: Làm người thì vẫn phải dựa vào bản lĩnh thực sự, những trò tà môn ngoại đạo hay nịnh bợ nịnh hót đều vô dụng. Năm xưa bố cháu làm kỹ thuật viên trong doanh nghiệp nhà nước, vì vấn đề bè phái mà bị chèn ép rất lâu. Sau đó, một thiết bị trong xưởng bị hỏng, cả xưởng không ai biết sửa, chỉ có mình bố cháu biết, thế nên xưởng vẫn buộc phải đề bạt ông ấy.

Tôi ghi nhớ lời dạy của ông - làm người là phải dựa vào bản lĩnh thật sự để kiếm cơm.

Nhiều năm sau, tôi cảm thán kể lại chuyện này với bố. Bố tôi nhìn tôi một cách sâu sắc và hỏi: "Đó là kết luận mà con rút ra được sao?".
Tôi đáp: "Vâng ạ".
Bố nói: "Con có biết tại sao năm đó cái máy đấy cả xưởng chỉ có mình bố biết sửa không? Là vì lúc không có ai, bố đã lén tháo đi một linh kiện đấy".
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,972
Reaction score
0
Points
36
Cho đến hiện tại, bài học lớn nhất về cuộc đời mà bạn rút ra là gì?

1.
Đa số mọi người đều là "hàng dỏm". Vấn đề lớn nhất của người bình thường chính là sự tự ti. Sự phóng đại của truyền thông, hào quang của tiền tài và địa vị luôn khiến chúng ta cảm thấy những người thành công kia là những thiên tài kiệt xuất, không thể vượt qua, rằng năng lực, tầm nhìn và bản lĩnh của họ vượt xa người thường. Trong lúc ngước nhìn những người đó, chúng ta lại hạ thấp bản thân, cảm thấy mình năng lực kém cỏi, ngu ngốc, bản lĩnh hẹp hòi. Chúng ta coi sự vượt trội của người khác như điều tất nhiên của năng lực khách quan, lại coi sự tồn tại tầm thường của chính mình là đáng đời.

Thực tế, khi bạn tiếp xúc với những người có quyền thế, có tiền tài, bạn sẽ phát hiện ra rằng họ cũng chỉ là những người bình thường, thậm chí đức hạnh, tính cách, năng lực của họ còn không bằng bạn. Địa vị và năng lực của họ hoàn toàn không tỉ lệ thuận với nhau, chính vì hào quang quá chói mắt mới che lấp đi sự tầm thường, thậm chí bất tài của họ.

Nếu phải nói họ có điểm gì khác người thường, thì một là quen tay hay việc. Những người giao thiệp với công việc thì đã thuần thục kỹ năng và quy trình, những người giao thiệp với con người thì thành thạo quy trình và kỹ năng, giao tiếp nhiều thì thành thạo cách ứng xử.
Hai là họ nắm bắt được điểm thời cơ tốt, có lẽ là mơ hồ mà trúng, có lẽ là do thời thế đẩy đưa, có lẽ là lựa chọn chủ quan, tóm lại là gặp vận may, có được khoản tiền đầu tiên rồi từ đó phát triển không ngừng.

Không phải nói những người thành công là vô dụng, đúng là họ có đặc điểm và điểm sáng riêng, nhưng cũng giống như bạn cũng có đặc điểm và điểm sáng của riêng mình vậy, các bạn không có gì khác biệt cả. Vì vậy, khi bạn nhận ra những người mình ngước nhìn bấy lâu thực chất nhiều người chỉ là "hàng dỏm", bạn sẽ không cần phải run sợ khi đối mặt hay thần thánh hóa họ. Bạn cũng không cần phải quá tự trách, tổn hao tâm trí mà cảm thấy mình thua kém người khác đến mức tức chết.

Thứ bạn cần theo đuổi không phải là cố sống chết với năng lực, mà quan trọng hơn là dũng khí, là sự ung dung, là thái độ coi mọi thứ là công cụ phục vụ mình mà không vướng mắc, là coi thành bại chỉ là trải nghiệm chứ không phải được mất, không sợ ánh nhìn của người khác, không quá bận tâm đến được và mất, không bị ràng buộc bởi những ảo ảnh của đời sống. Dùng thái độ bất cần đời để tháo gỡ cuộc đời phức tạp, chỉ nghiêm túc trước những người và việc quan trọng nhất, bạn sẽ vứt bỏ được nhiều lo âu, yêu thương bản thân một cách nhẹ nhàng vô cùng.

2.
Các sự kiện lớn tự nó có ý chí riêng. Nói đơn giản, nếu một việc liên quan đến sự tham gia của rất nhiều người, nhiều công đoạn và cần thời gian dài, thì bản thân sự việc đó sẽ sở hữu ý chí riêng, vận hành và phát triển theo một quy luật nhất định, kết quả thường khác xa với thiết kế ban đầu.

Đừng cố kiểm soát toàn bộ quá trình của những việc phức tạp, nếu bạn ở trong đó, hãy làm tốt việc của mình là được.

Phân biệt rõ hiện thực khách quan và ý chí chủ quan.
Rất nhiều lúc, hy vọng của chúng ta đều nằm ở ý chí chủ quan, còn xu hướng và kết quả của sự việc đều là hiện thực khách quan.

Trong quá trình đó chúng ta có thể tích cực chủ động, dốc hết sức mình, nhưng một khi kết quả đã xuất hiện thì chỉ có thể chấp nhận, dù tốt hay xấu đều không có cách nào thay đổi. Người có thể nhận thức tỉnh táo sự khác biệt này và kiểm soát được thái độ của mình đối với quá trình và kết quả mới có được hạnh phúc.

Hồi nhỏ ai cũng từng huyễn hoặc rằng bố mẹ không phải ruột thịt, rồi một ngày bố mẹ thật sẽ lái xe sang đến đón mình về ở biệt thự, ăn sung mặc sướng; nếu trưởng thành rồi mà vẫn thường xuyên xuất hiện ảo tưởng tương tự thì là ngây ngô rồi, chấp nhận hiện thực và nỗ lực để con cháu mình trở thành thế hệ giàu có mới là điều ý nghĩa hơn.

Tối ưu từng bước trong quá trình chưa chắc kết quả đã tối ưu. Đây là một suy luận kinh điển của lý thuyết trò chơi, thực tế cuộc sống cũng vậy. Con người không phải thần thánh, không có cách nào có góc nhìn toàn cục để kiểm soát cuộc đời. Do đó, mỗi lựa chọn tối ưu trong ngắn hạn có thể đang tiêu tốn lợi ích lớn hơn trong tương lai, đôi khi không cưỡng cầu, không chấp niệm lại tốt hơn. Trong công việc tôi đã gặp quá nhiều người nhảy ngược nhảy xuôi đầu cơ trục lợi, lần nào cũng muốn vơ lấy cái lợi, né tránh mọi rủi ro, kết quả chưa chắc đã tốt; ngược lại, chính những người lầm lũi tập trung vào một hướng lại đi được xa hơn.

Thời gian là liều thuốc giải quyết mọi vấn đề. Chúng ta thường đánh giá quá cao sức mạnh thời gian trong thời gian ngắn hạn nhưng lại đánh giá thấp sức mạnh thời gian trong thời gian dài hạn.

Kiên trì làm một việc, thời gian càng dài hiệu quả càng tốt, nhưng mấu chốt là làm sao để không nôn nóng, giữ được sự bền bỉ. Ngoài ra, nhiều việc trong ngắn hạn không có đúng sai, nhưng dài hạn sẽ xuất hiện kết quả.
Bản thân tôi đã vận hành nhiều thương vụ đầu tư mua bán, nhiều mục tiêu ngắn hạn trông có vẻ rất tốt nhưng để lâu lại nảy sinh đủ vấn đề, ngược lại những mục tiêu ban đầu không mấy kỳ vọng thì về sau lại càng ngày càng tốt. Cũng có những việc ngắn hạn xử lý không tốt gây bao hối hận đau khổ, nhưng thời gian trôi qua quay đầu nhìn lại mới thấy kết quả như vậy lại tốt hơn, ngược lại nếu lúc đó xử lý êm xuôi thì bây giờ mới là hậu họa khôn lường.

Bản chất của nhân sinh là xác suất. Nhất mệnh, nhì vận, tam phong thủy, tứ tích đức, ngũ học hành. Càng lớn tuổi, trải nghiệm càng nhiều, bạn sẽ phát hiện ra vận khí đóng vai trò quyết định trong quá nhiều việc.
Lấy bản thân tôi làm ví dụ, cùng là mua bán sáp nhập công ty niêm yết, năm 2020 dù dự án phức tạp đến đâu cũng có thể hoàn thành thuận lợi trong thời gian ngắn nhất, thậm chí chẳng mấy khi phải làm việc với cơ quan quản lý; nhưng đến nửa cuối năm 2022 bắt đầu gặp đủ thứ trắc trở, ngay cả việc đơn giản cũng vấp váp đủ đường, chẳng làm nên chuyện gì, làm gì cũng sai nếu không đúng thời điểm.

Muốn sống ung dung phải tạo ra "khoảng dư".
Trong 15 năm đầu làm việc, tôi luôn vội vã, ngày nào cũng vô cùng căng thẳng, lo âu, sợ hãi, bất kỳ một việc nhỏ nào cũng khiến tôi được mất lo âu. Sau này, nhờ cơ duyên mà tôi hoàn thành thanh toán mọi khoản nợ, đột nhiên bước vào một giai đoạn cuộc đời hoàn toàn mới, bắt đầu không còn vội vã nữa.
Bây giờ tôi trở nên bình thản ung dung hơn, ra ngoài đi máy bay, đi xe thì đi sớm 20 phút để trên đường không phải hoảng hốt;
Lương thưởng hiệu quả cao thấp một chút nếu không ảnh hưởng đến cuộc sống thì cũng không quá để tâm;
Làm việc không có lòng riêng, nỗ lực hết mình và chấp nhận kết quả có thể xảy ra nên cũng không có áp lực lớn.
Sống hơn 40 năm, tôi bắt đầu tận hưởng sự ung dung bình thản, để cuộc đời tiến bước theo đúng dự định, tránh rơi vào cảnh ngộ không thể lựa chọn.

Trăm mưu không bằng một thực.
Tôi làm công tác đầu tư và quản lý lâu năm, thường xuyên giao thiệp với đủ hạng người, năng lực cạnh tranh cốt lõi lớn nhất mà tôi đúc kết được chính là "chân thành". Không nói dối, không nói khoác, đứng trên lập trường của người khác để cân nhắc vấn đề thường sẽ có lợi hơn cho việc thúc đẩy và giải quyết các vấn đề phức tạp.
Trong mắt những tay lão luyện trên thương trường, chúng ta giống như những em học sinh tiểu học làm đủ trò tiểu xảo dưới ngăn bàn mà cứ ngỡ thầy giáo không thấy, thực tế mỗi hành động của bạn đều bị người ta nhìn thấu, mọi sự khôn vặt hay lanh chanh chỉ làm giảm đi sự đánh giá và nhìn nhận của người khác về bạn.

Trong tuyệt đại đa số trường hợp, giữa người với người là một "trò chơi vô tận", nhân phẩm và danh tiếng là yếu tố cốt lõi quyết định vận mệnh ở nhiều thời khắc then chốt.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom