• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Hãy kể về người có cách xử lý vấn đề đỉnh nhất mà bạn từng gặp ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,000
Reaction score
0
Points
36
Hãy kể về người có cách xử lý vấn đề đỉnh nhất mà bạn từng gặp ?

Hồi còn đi làm part time ở quán cà phê. Nhưng quán mình có quy định là không mang chó mèo vào quán.

Nhưng hôm đó có một chị khách mang chó vào quán. Mình thấy thế đã ra nhắc chị “dạ chị ơi, quán tụi em không được phép mang chó mèo vào quán ạ”.

Nhưng chị bắt đầu khó chịu rồi nói “con chị ngồi im, chị bế con trên tay là được chứ gì?”.
Mình thấy chị bắt đầu căng thẳng nên không nói qua nói lại nữa. Vào nhắn tình hình cho chị quản lý.

Chuyện tưởng đến đấy thôi nhưng không. Chị khách không hề bế em cún trên tay như đã nói, chị để em chạy linh tinh và đi vệ sinh ngay giữa quán.

Lúc này mình mới ra nói lại lần nữa, lần này mình bị mất kiểm soát nên làm căng thẳng lên. Chị khách cũng không chịu dừng lại.

Cuối cùng chị quản lý đã ra nhẹ nhàng hỏi: “dạ xin phép chị, nhưng tụi em có quy định không mang cún vào quán. Nhìn bé cún lông trắng tinh, xinh xắn như này chắc chắn chị rất cưng chiều con. Nhưng như chị cũng thấy rồi, em Belly cũng đi vệ sinh không đúng nơi ở quán, như thế không chỉ ảnh hưởng tới các bạn nhân viên phải đi lau dọn, mà còn làm giảm trải nghiệm của những khách hàng khác khi tới quán. Em biết người yêu thương động vật như chị thì chắc chắn sẽ hiểu cho sự khó khăn của quán em. Cám ơn chị hôm nay quán tụi em xin phép mời nước chị. Nếu có duyên được gặp chị lần sau thì mong chị tôn trọng quy định của chúng em ạ”

Lúc đấy chị khách đang phừng phừng như lửa, bắt đầu dịu giọng xuống. Xong còn hỏi là “em biết tên con chị à?”

Hoá ra chị chủ mình đã để ý lúc chị khách gọi tên bạn cún. Chính sự để tâm đấy đã khiến chị khách cảm thấy được tôn trọng.

Cuối cùng sau buổi cà phê, chị khách không nhận lại tiền, mà còn tips thêm cho tụi mình 100k vì đã mất công dọn dẹp.

Một cách xử lý đơn giản như thế thôi, nhưng phải qua tình huống thực tế thì mình mới thấm được. Trải qua rồi mới biết ơn vì mình đã gặp một người chủ tinh tế như thế.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,000
Reaction score
0
Points
36
Chuyện đỉnh nhất bạn từng làm là gì?

1.
Có một hôm đang ăn tối, tôi thấy mặt bố tôi tái nhợt, cả người uể oải, hai tay lạnh băng.
Lúc đó vừa qua Tết không lâu, thời tiết vẫn còn hơi lạnh, tôi cứ cảm thấy có gì đó không ổn lắm.
Tôi hỏi bố: “Bố nói thấy hơi khó chịu nên đi khám rồi phải không? Bác sĩ nói thế nào ạ?"

Vì gần nhà tôi có một phòng khám, mỗi lần bố bị cảm đều đến đó tiêm phòng và mua thuốc, bao năm qua vẫn vậy.

Bố nói: “Chiều nay bố đi khám rồi, người ta đo huyết áp cho bố, bảo là huyết áp bố thấp, họ không dám khám, bảo bố đi bệnh viện.”
Tôi nói: “Sao bố không nói với con?”
Bố đáp: “Lúc đó về nhà bố thấy hơi mệt nên nằm thiếp đi ở phòng khách, đến lúc con gọi bố dậy ăn cơm luôn.”

Lúc đó tôi chẳng buồn ăn cơm nữa, bảo em trai chuẩn bị, tôi gọi xe, lập tức đưa bố đến bệnh viện.
Trên đường đi, chúng tôi sợ bố ngủ thiếp đi nên cứ nói chuyện với bố không ngừng, nhưng bố cũng trả lời yếu ớt hời hợt. Có lẽ tài xế cũng nhận ra điều gì nên lái xe rất nhanh.
Chúng tôi nhanh chóng đến bệnh viện, chúng tôi mỗi người một bên dìu bố đi.
Vừa đến cửa bệnh viện thì bố tôi ngất xỉu.

Đầu óc tôi trống rỗng, vừa ôm lấy bố vừa gọi bác sĩ. Bác sĩ lập tức mang cáng đến, đưa bố vào phòng cấp cứu.
Hai chúng tôi đứng chờ ở bên ngoài, cảm giác thời gian trôi chậm như mấy năm, nước mắt thì cứ rơi không ngừng.

Y tá bảo chúng tôi ký giấy nộp tiền, lúc đó tôi cực kỳ hoảng loạn. Khi đó tôi 21 tuổi, em trai 19 tuổi, y tá thấy chúng tôi còn nhỏ, bảo chúng tôi gọi người lớn đến.
Chúng tôi lập tức gọi điện cho chị gái của bố – cô tôi, vì cô ấy ở gần nhất.

Khoảng nửa tiếng sau, bác sĩ đi ra, bảo là nhồi máu cơ tim cấp tính, vừa mới tiêm tiêu sợi huyết, kiến nghị chúng tôi chuyển lên bệnh viện thành phố, ở đó tốt hơn.
Sau đó cô tôi và anh chị họ liên hệ với bệnh viện thành phố, sau đó họ cử xe cứu thương đến đón bố tôi. Tôi và em trai về nhà thu xếp một ít quần áo, đồ dùng rồi theo xe lên bệnh viện thành phố.

Bác sĩ: “May thật đấy, chậm chút nữa là không cứu kịp rồi”. Vì bệnh này phát triển rất nhanh, rất nhiều người không chống chọi nổi đến lúc chữa bệnh.

Bố tôi được đặt hai stent ở động mạch tim, bác sĩ nói ở đó bị tắc nên gây ra nhồi máu cơ tim.
Bố nằm ở CCU mấy ngày, sau đó chuyển sang phòng bệnh thường vài ngày nữa, tổng cộng khoảng một tuần thì được xuất viện về nhà.

Khi về đến nhà, nhìn bát bún ốc mốc meo trên bàn, tôi cay đắng không nói nên lời.
May mà hôm đó tôi kịp đưa bố đến bệnh viện, nếu không thì có lẽ bây giờ tôi đã không còn bố nữa.
Tôi thật sự thấy mình rất đỉnh.

2.
Trên đường tan làm về, từng cứu một bé gái.
Một hôm trên đường đi làm về, tôi đi xe đạp công cộng nghe tiểu thuyết, phía trước có mấy học sinh cấp ba đi xe đạp. Bỗng nhiên một chiếc Sedan đánh lái gấp, lao thẳng vào đường xe thô sơ. Một cô bé bị va từ bên hông, đầu đập vào lề đường.
Tên tài xế đó không thèm dừng lại, đạp ga bỏ chạy.
Tôi nhìn lướt qua, nhớ được biển số xe. Tôi dừng xe, chạy đến hỏi thăm tình hình cô bé. Cô bé nói cánh tay đau dữ dội, lại còn chóng mặt.

Thực ra ngay bên kia đường có một bệnh viện chấn thương chỉnh hình tư nhân, cách chưa tới 20 mét. Những người xung quanh định bế cô bé qua đó, tôi cũng không biết mình lấy đâu ra can đảm nói: “Tôi biết chút về y tế, không được di chuyển”. Tôi lập tức gọi cấp cứu 120, đồng thời gọi cho bố của cô bé, lúc đó ông vẫn ở khá xa.

Không lâu sau, xe cấp cứu và cảnh sát đều đến.
Tôi nói với cảnh sát: “Xe gây tai nạn là một chiếc Sedan màu xám, biển số là XXXXX.”
Nói với nhân viên cấp cứu: “Đầu bị va chạm, cần cố định cổ và lưng, nghi ngờ bị gãy tay phải.”
Sau đó tôi đi cùng cô bé đến bệnh viện, nói với bác sĩ cấp cứu: "Va chạm vùng đầu, tay sưng rõ, phán đoán bị gãy xương.”
Bác sĩ cấp cứu nhìn tôi với vẻ khá ngạc nhiên, rồi bảo tôi đi đóng tiền viện phí tạm ứng. Tôi đã ứng trước tiền.
Trong lúc đó tôi vẫn liên lạc với bố cô bé. Khi ông đến, tôi liền rời đi.

Khoảng ngày thứ ba, tôi nhận được điện thoại của bố cô bé. Ông nói cô bé đã ổn rồi, thực sự bị tổn thương đốt sống cổ và thắt lưng, chấn động não, và tay bị nứt xương. May mà không di chuyển bệnh nhân, lại được cấp cứu kịp thời nên không gây tổn thương thứ cấp, nếu không thì đã bị liệt rồi. Hơn nữa, tài xế gây tai nạn cũng đã bị bắt.

Sau đó không biết bằng cách nào họ tìm được nơi tôi làm việc, mang cờ cảm ơn đến,thậm chí còn phỏng vấn tôi trên truyền hình địa phương.

Bình thường tôi rất thích xem các phim tài liệu y khoa như “Chuyện ở phòng cấp cứu”, “100 năm phẫu thuật”, nên cũng tích lũy được một chút kiến thức sơ cứu. Ngoài ra công việc của tôi là phân tích dữ liệu, nên chỉ cần nhìn qua biển số xe là nhớ được.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom