• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Kể nghe món ăn xa xỉ nhất bạn từng ăn đi ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,564
Reaction score
0
Points
36
Kể nghe món ăn xa xỉ nhất bạn từng ăn đi ?

1.
Tại nhà khách chính phủ của chúng tôi có một hồ nước, trong hồ có nuôi mấy con thiên nga đen, lãnh đạo thành phố cực kỳ yêu thích. Mỗi lần có lãnh đạo cấp trên xuống, lãnh đạo thành phố đều dẫn ra hồ đi dạo một vòng, giới thiệu về thiên nga, nói con này tên Hoan Hoan, con kia tên Le Le, con nhỏ này tên Dan Dan...

Kết quả một ngày nọ, đơn vị tôi nhận được cuộc gọi hớt hải từ nhà khách: Con thiên nga đen Hoan Hoan mà lãnh đạo yêu nhất không đứng dậy được nữa!

Lúc đó cục trưởng của chúng tôi là "người nhà" của lãnh đạo thành phố, biết Hoan Hoan đổ bệnh cũng rất cuống, đúng lúc dạo đó chúng tôi không có nhiều việc, ông ấy phái cả một khoa của chúng tôi đi, bảo phải dốc toàn lực cứu chữa cho con thiên nga.

Sau khi đến nơi, đồng nghiệp giàu kinh nghiệm lâm sàng của chúng tôi kiểm tra một lượt, cuối cùng hội chẩn ra kết quả là nghi ngờ hệ thần kinh có vấn đề, liệt chi dưới, khả năng là không đứng dậy được nữa. Lãnh đạo nhà khách vẻ mặt đau buồn bế con thiên nga Hoan Hoan đi xuống.

Trưa hôm đó khi chiêu đãi chúng tôi, có một món là thiên nga nướng. Lúc nhìn thấy đĩa thiên nga được bưng lên, lòng tôi không biết nên nghĩ gì, thì thấy lãnh đạo nhà khách đon đả mời "Vừa nhận được thông báo, lãnh đạo tỉnh ngày mai sẽ đến. Hoan Hoan bị liệt rồi, lãnh đạo biết chắc chắn sẽ đau lòng. Để không làm lãnh đạo buồn, đúng lúc các anh cũng đến đây, chúng tôi bèn để Hoan Hoan phát huy chút giá trị cuối cùng... Các anh yên tâm, cám chúng tôi cho ăn đều là loại đắt nhất, không có hormone hay mấy thứ linh tinh đâu. Ăn đi ăn đi, đây là do đầu bếp giỏi nhất của chúng tôi nướng đấy, thơm lắm!"

Cả khoa chúng tôi nhìn con Hoan Hoan ở giữa bàn, lòng đầy hỗn độn. Dù sao thì vừa nãy còn đi khám bệnh cho nó, giờ đã ăn nó rồi? Trong lòng thấy thật không đành.

Kết quả mấy vị lãnh đạo nhà khách càng ăn càng thấy thơm... Chúng tôi không kìm được, bèn ăn một miếng nhỏ...

Quả nhiên là con thiên nga đen lãnh đạo yêu thích nhất, vị ngon tuyệt hảo!

2.
Năm 1994 đi Cửu Trại Câu, buổi tối ở nhờ nhà một người Tạng, bà chủ nhà làm cho ba người chúng tôi một nồi mì sợi chay lớn. Đêm mưa lạnh mà bát mì vô cùng ấm áp. Cả nhà họ từ già đến trẻ ngồi nhìn chúng tôi ăn. Lúc đó tôi không nghĩ ngợi gì, đợi chúng tôi ăn xong, cả nhà họ mới bắt đầu ăn phần mì thừa còn lại. Tôi hỏi thì được bảo "Các bạn là khách, phải ăn trước."

Đến nay, bất kỳ sơn hào hải vị nào tôi cũng không cảm thấy xa xỉ bằng bát mì chay chỉ có rau xanh và chút xíu dầu đó.

3.
Là một bát mì.
Bố tôi là đầu bếp cấp đặc biệt, làm tổng bếp trưởng ở một khách sạn khá lớn ở chỗ chúng tôi. Người ngoài đều nói "Bố em giỏi thế, nhà em chắc toàn được ăn ngon nhỉ." Thực ra, vì đặc thù công việc của bố, từ nhỏ đều là mẹ nấu cơm cho tôi ăn.

Bố tôi ít nói, hai cha con rất ít giao tiếp. Lên cấp ba áp lực học hành lớn, tâm trạng tôi không tốt. Một ngày nọ năm lớp 12, ông đi làm về hỏi han tình hình học tập, tôi bực lây sang ông. Từ tối đó cho đến tận khi khai giảng đại học, chúng tôi không nói với nhau câu nào. Tôi không thèm để ý ông, ông cũng không để ý tôi.

Sau đó tôi thi đại học được hơn 600 điểm, được nhận vào ngôi trường mình thích. Ngày khai giảng, vì công việc của bố mẹ, tôi chỉ có thể tự mình đi đến thành phố cách đó 300km, thực ra cũng không xa lắm. Mẹ tôi đi công tác rồi, tôi không chắc bố có biết hôm đó tôi đi không. Thu dọn hành lý xong, định ra gần bến xe ăn chút gì đó buổi trưa thì thấy bố hớt hải chạy về nhà.

Ông làm một bát mì sườn, đặt lên bàn ăn, rồi đi tắm. Tôi rất buồn, ăn những miếng mì thật lớn. Đợi tôi kéo hành lý ra khỏi cửa, bố vẫn chưa ra khỏi phòng tắm.

Ngồi trên taxi ra bến xe, tôi nhận được tin nhắn WeChat bố gửi "Sao con lại ăn hết mì của bố?"
Tôi nói "Con biết bát đó là làm cho con mà."
Bố gửi lại một biểu tượng mặt khóc lớn, rồi nói tiếp "Thế bao giờ con được nghỉ để về?"

Tôi nghĩ bụng mình còn chưa đi khỏi nữa mà, rồi tôi cũng khóc.

4.
Là món thịt băm xào của chồng làm. Có lần chồng nấu mì cho tôi, xào thịt băm, tôi ăn mà suýt khóc, hương vị giống y hệt món người mẹ quá cố của tôi từng làm.

Tôi hỏi anh học ở đâu, anh nói năm đó mẹ dạy anh, anh liền ghi nhớ lại.

5.
Tôi hơn 30 tuổi, không giỏi ăn nói nhưng thực sự muốn kể.
Mùa đông năm 2006, tôi còn đi đang nghĩa vụ. Sinh ra ở Tây Bắc, quê tôi mùa đông thích ăn thịt ngựa hun khói, cũng coi là đặc sản quê hương.

Mùa đông năm đó, vì thèm quá không chịu nổi, tôi gọi điện cho người cha ở cách xa ngàn dặm, muốn ông gửi ít thịt ngựa qua. Hai tuần sau thịt ngựa đến đúng hạn, nguyên một thùng 10kg, thực sự rất đã thèm, tôi còn mang một ít biếu nhà bếp và mời anh em cùng tiểu đội thưởng thức. ( Lúc đó một thùng này đáng giá bằng hơn nửa tháng lương của một công nhân bình thường. Cha tôi không có việc làm, dựa vào việc kỳ lưng ở nhà tắm công cộng kiếm 3 tệ một người, số tiền này gần bằng thu nhập một tháng của ông ).

Năm 2008 xuất ngũ về nhà. Tết năm 2010, khi ăn cơm cùng cha và người chú bạn thân của ông, rượu quá ba tuần, chú nói "Cháu có biết chân bố cháu sao mà thọt không?" (Về nhà tôi thấy chân cha bị tật, đi khập khiễng, ông bảo là do bị ngã). Cha định ngăn lại không cho chú nói, chú nói liền một mạch "Là do đi xe máy điện đi mua thịt ngựa cho cháu nên bị ngã đấy".
Cha chỉ cười ngượng ngùng rồi chuyển chủ đề.

Cha đã mất nhiều năm rồi. Nếu có gì xa xỉ nhất, cả đời này chỉ có món này thôi... Tình cha như núi, không lời nào diễn tả xiết...

6.
Lần đầu gặp mặt, bác rể làm bánh bao thịt vịt, cực kỳ cưng chiều tôi. Trên bàn ăn bác còn dạy tôi uống rượu xong phải úp chén xuống, không để sót một giọt nào, cạn. Thế là trong bữa tôi không biết bao nhiêu lần dùng Coca để cạn với bác, bác cũng cạn, bác cũng uống say luôn.
Năm đó tôi 6 tuổi, bác 42.
Bây giờ tôi 28, bác vẫn 42.
Trên một chuyến bay đi Pháp, bác bị nhồi máu cơ tim.

22 năm nay, tôi không bao giờ ăn bánh bao thịt vịt nữa.

7.
Ở trung tâm thương mại, thấy một đôi nam nữ cãi nhau, tôi đi qua ăn dưa (hóng chuyện).
Vỏn vẹn trong 2 phút, cô vợ nhìn trúng một cái túi ở cửa hàng GUCCI bên cạnh, tiêu hết hơn 100 triệu... Quả dưa này xa xỉ quá
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,564
Reaction score
0
Points
36
Món ăn xa xỉ nhất mà bạn từng ăn là gì?

Cô đồng nghiệp của tôi kể rằng gần nhà cô ấy có một tiệm mì ngon cực kỳ, được xưng tụng là hàng cực phẩm, tiệm mì này là tiệm mì lâu đời. Tiệm đã kinh doanh hơn 20 năm, ngày nào cũng đông nghịt khách, trên tường dán đầy ảnh chụp chung với các nhân vật nổi tiếng. Nghe cô ấy kể mà cả bọn cứ gọi là thèm nhỏ dãi.

Đúng lúc đang bàn tán xôn xao thì sếp đi ngang qua nghe thấy. Sếp vốn cũng là một người có tâm hồn ăn uống chính hiệu, thế là ngay lập tức sếp lái chiếc BMW sang xịn chở ba chị em chúng tôi đi ăn luôn.

Mì ở đó quả thực rất ngon, sợi nào sợi nấy dai giòn sần sật, nước sốt thì vừa tươi vừa thơm, đúng là danh bất hư truyền. Món phụ đi kèm cũng được cho rất hào phóng, dưa chuột thì non mướt, giòn sần sật, ăn vào cảm giác thanh mát vô cùng.

Mỗi tội là giá... đắt quá. Mức giá đó với ba đứa tôi thì chẳng là gì, nhưng với sếp thì đúng là một cú sốc cực lớn. Mà tính ra thì sếp xót tiền cũng phải thôi...

Bởi bốn người ăn hết tổng cộng 125tr.
Trong đó, tiền mì hết 1tr, còn trên đường về sếp rẽ trái rồi tông phải đuôi xe người ta, làm hỏng cụm đèn pha, tiền sửa xe hết 124tr..
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,564
Reaction score
0
Points
36
Kể nghe món ăn xa xỉ nhất bạn từng ăn đi

1.
Tôi đã từng ăn rất nhiều bữa tiệc, ấn tượng sâu sắc nhất là có một lần, một phụ huynh học sinh mời đi ăn, ở một nhà hàng cao cấp rất kín đáo ở khu phố trung tâm. Cứ hết món này đến món khác được dọn lên, ăn cũng tạm ổn.
Mấy ngày sau khi ăn xong, tình cờ mới biết được, mức tiêu dùng tối thiểu của nhà hàng này là 70 triệu.

Sau đó phụ huynh học sinh lại đến, lại muốn đến nhà hàng đó, tôi không đồng ý, hỏi anh ta lần trước ăn hết bao nhiêu tiền, anh ta nói cũng chỉ 250 triệu.
Vãi ò, cả ⅓ lương cả năm của tôi, hơn nữa 250 triệu này cũng chẳng ăn được gì, tuy có hơn mấy nhà hàng bình thường một chút, nhưng mà không đáng chút nào.

Biết sao phụ huynh mời tôi ăn cơm không? Vì con trai cậu ta hút thuốc trong ký túc xá, làm cháy ký túc xá, may mà không có thương vong. Phụ huynh đã bồi thường cho nhà trường và các học sinh khác hơn 700 triệu.

Tuy nhiên, bữa ăn này không phải là xa xỉ nhất. Dù sao thì cũng không phải tôi trả tiền.
Xa xỉ nhất là có một lần đi theo đội ngũ xóa đói giảm nghèo đi một huyện vùng xa. Ở đó có một ngôi làng, ngôi làng này thực sự quá hẻo lánh, ít dấu chân người qua lại. Có một hộ nông dân, vợ chồng đều có bệnh, đều đã hơn 70 tuổi, con trai đã qua đời vì tai nạn giao thông từ nhiều năm trước. Trong nhà thực sự chẳng có gì cả, món đồ điện đắt nhất là một chiếc tivi 15 inch cũ kỹ.

Chúng tôi mang đến những thứ như gạo, mì, dầu, cộng thêm 2 triệu tiền mặt. Đến giữa trưa, cán bộ đi cùng nói chúng tôi đi xuống núi ăn cơm. Chúng tôi đều thấy hơi đói, thêm là muốn trải nghiệm cuộc sống của hộ nghèo, nên nói ăn cơm luôn ở nhà đó.

Hai ông bà bắt một con gà trong sân làm thịt, hầm ngay trong sân, sau đó đào rất nhiều khoai tây trong ruộng, lấy rất nhiều rau xanh cùng nấu lên ăn.

Bẩy người chúng tôi ăn cực kỳ thoải mái, bởi vì thực sự rất ngon, ngon đến mức khó tả. Thịt gà đã ăn sạch. Khi chúng tôi ăn xong ngồi trong sân trò chuyện, bác gái dùng chậu đựng những thứ như xương gà, mang vào trong phòng.

Một lúc sau, tôi lấy từ trong túi ra 1 triệu tiền mặt, đi theo bác ấy vào trong để đưa tiền ăn. Phát hiện ra bác gái đang nấu xương gà và thức ăn thừa trong bếp lò, bên trong còn lẫn lộn một số cục bột mì vừa mới thả vào, tôi hỏi đây là cho lợn ăn à? Bác ấy nói: "Mẹ chồng và đứa cháu trai vẫn chưa ăn cơ. Đây là để cho họ ăn. "
Lão ông lúc này đi vào, nghe thấy bác gái nói những điều này, liền mắng "Bà nói mấy chuyện này với khách làm gì?"

Hỏi kỹ ra mới biết, mẹ của lão ông đã gần 90 tuổi, vì bị sưng chân và điếc, lại không có quần áo đẹp để mặc, ông thấy mất mặt, nên bảo cụ ở trên núi phía sau đợi chúng tôi rời đi rồi hãy quay về. Đi cùng với cụ còn có một người cháu trai của ông, bị thiểu năng. Sau khi con trai của lão ông gặp tai nạn xe hơi, con dâu đã ôm tiền bồi thường bỏ trốn, để lại đứa con trai ngốc cho họ.

Tôi nghe xong trong lòng trăm vị ngổn ngang, nước mắt không kìm được cứ tuôn rơi. Trên người tôi tổng cộng chỉ có 8 triệu, sau đó ra cửa vay những người đi cùng 12 triệu, tôi nói với họ có bao nhiêu vay bấy nhiêu. Sau đó đưa tiền cho bác gái.

Một con gà, 20 triệu. Tôi thấy đáng.

2.
Cá chiên giòn do bố làm.
Từ nhỏ tôi đã không thích ăn cá, lúc đi học bị quáng gà, bác sĩ bảo ăn nhiều cá và cà rốt, hơn nữa cá dinh dưỡng, trẻ con ăn thì tốt cho cơ thể.

Bố tôi làm cá kiểu gì tôi cũng nuốt không trôi, nào là cá dưa cải chua, canh cá diếc, phi lê cá quả, bố thực sự không biết cách làm cá cho lắm, nhưng ông đã học rất nhiều, tiếc là tôi lại kén ăn, nên vẫn cứ cảm thấy: Cá tanh lắm, không ăn.

Sau đó có một người dì nói với bố tôi, hay là anh mua cá bé bé thôi về chiên lên cho con bé ăn đi? Chiên thật thật giòn cho con bé ăn vặt.

Bố liền tìm loại cá đao nhỏ xíu, một túi không có con nào to cả, đều nhỏ hơn 10 cm, vì sợ cá to chiên không giòn tôi lại chê có mùi hôi. Cá nhỏ thế này mà ông còn m-ổ bụ-ng, dùng móng tay cạo vảy cá từng con từng con một.

Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó đi học về vào tối thứ sáu, bố tôi mặt đầy tự hào, bảo tôi đi xem trong bếp có gì. Tôi vừa nhìn thấy, cả một chậu cá đao nhỏ chiên, bố bảo tôi ăn thử xem có ngon không, ngon thì làm cho tôi tiếp.

Lúc đó tôi không hề ý thức được khối lượng công việc này lớn đến nhường nào, chỉ biết rằng món cá chiên giòn đó thực sự rất ngon. Sau đó bố nhìn tôi ăn ngon lành mà cười tủm tỉm ở bên cạnh, bảo cá nhỏ quá, lúc mổ noitạng và cạo vảy cá đều đ^m vào tay, tôi đúng là cục nợ chuyên hành bố.

Món cá chiên giòn này có lẽ là món ăn xa xỉ nhất mà đời này tôi từng ăn, bên trong chứa đựng tình yêu thương vô tận của người bố.

3.
Năm quả đào.
Đây có lẽ là những quả đào đắt giá nhất trên đời.
Ông ngoại tôi để kiếm ra năm quả đào này, đã mất 12 năm.

Hồi nhỏ gia đình rất nghèo, người ta có hoa quả để ăn, tôi thì không, lại thêm bố mẹ quanh năm không có nhà, hay bị người khác batnat.

Có lần ở nhà ông ngoại, có một đứa trẻ ăn đào, thừa lại nửa quả liền vứt đi.
Tôi chưa từng ăn, rất muốn ăn nên nhặt lên ăn.
Bị đứa trẻ khác nhìn thấy liền lăng mạ, mắng tôi là đứa trẻ hoang không cha không mẹ.
Tôi tức quá liền đa’nh nhau với bọn chúng, bị đa’nh cho mặt mày bầm dập.
Ông ngoại biết chuyện, thề độc trước trời, nhất định sẽ để tôi được ăn quả đào ngon nhất trên thế giới.

Phía sau nhà ông là một quả núi hoang cực kỳ cằn cỗi, ông tận dụng thời gian rỗi khai phá được một sào đất, 5 năm tích lũy phân bón, cải tạo đất hoang thành đất màu mỡ.
Mất 3 năm để trồng 3 cây đào, 2 năm ghép cành cải tạo, 5 đầu tiên ra hoa thì gặp gió lớn nhiệt độ giảm mạnh, mất trắng không thu hoạch được gì.
Năm thứ 2 quả trĩu cành thì gặp mưa đá, chỉ còn lại 5 quả.

Đó là những quả đào ngon nhất mà tôi từng ăn.
Cuối năm ngoái, ông đã ra đi, hưởng thọ 102 tuổi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom