• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ hay không?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,560
Reaction score
0
Points
36
Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ hay không?

Mấy hôm trước dọn lại ổ cứng, tôi tình cờ tìm thấy mấy tấm ảnh đi Tây Tạng hồi 22 tuổi.
Lúc đó tôi mặc cái áo khoác cũ nát, mặt thì đen nhẻm vì cháy nắng, đứng bên hồ Yamdrok cười trông như một thằng ngốc, hàm răng trắng nhởn phản chiếu cả ánh mặt trời.

Tháng trước tôi lại đi Tây Tạng một chuyến nữa. Lần này tôi bay thẳng, ở khách sạn 5 sao, bao trọn một chiếc SUV có tài xế riêng phục vụ suốt hành trình, toàn vào ăn uống ở những quán đứng đầu bảng xếp hạng trên app.

Thế nhưng, khi đứng đúng ở vị trí cũ, nhìn cùng một mặt hồ đó, tôi chỉ chụp đúng hai tấm ảnh rồi lại muốn về khách sạn nằm.

Đêm đó, tôi ngồi h ú t t h u ố c trong phòng khách sạn, lật xem lại những tấm hình của mười năm trước, đột nhiên tôi ngộ ra câu trả lời cho câu hỏi: “Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ hay không?”
Câu trả lời là: Có. Nhất định phải đi khi bạn còn trẻ.

Không phải nói già rồi thì không đi được, mà là cảm giác lúc đó thực sự sẽ khác lắm.
Để tôi kể cho bạn nghe về chuyến đi năm 22 tuổi của tôi.
Vừa tốt nghiệp xong, tôi gom góp mãi mới đủ 3 triệu.
Chọn ngồi ghế cứng của tàu hoả, hơn 50 tiếng đồng hồ từ Bắc Kinh đến Lhasa.
Ngồi đến mức chân sưng phù, lúc xuống tàu đi còn chẳng vững.
Tôi ở giường tầng trong nhà trọ giá rẻ 100 giá chỉ nghìn một đêm, 6 người chung một phòng, mùi tất chân hòa quyện với mùi mì tôm, đêm đêm còn có tiếng ngáy vang trời.

Ăn uống thì toàn phải ghép đoàn, một bát trà bơ (Trà bơ là thức uống đặc trưng và không thể thiếu trong đời sống của người dân Tây Tạng. Nó được làm từ trà đen, bơ làm từ sữa bò hoặc sữa yak và muối) chia bốn, một tô mì Tạng hai người ăn chung.
Trên đường đi quen được mấy đứa sinh viên cũng đi du lịch bụi giống mình, 5 đứa góp tiền thuê chiếc xe bánh mì cũ nát đi hồ Namtso, cửa sổ xe thì hở, gió lùa lạnh buốt nên mấy đứa cứ phải khoác áo phao rồi ôm chặt lấy nhau cho ấm.

Lúc đó khổ không? Khổ thật.
Nhưng có thú vị không? M ẹ nó, thú vị kinh khủng!

Chúng tôi tán dóc trên tàu với đủ mọi người từ khắp nơi. Nghe ông anh Tân Cương kể chuyện chăn cừu, nghe cô gái Vân Nam kể chuyện đi dạy học tình nguyện.
Chúng tôi uống bia rẻ tiền trong nhà trọ, rồi tám chuyện đến 3 giờ sáng, còn hứa với nhau sau này sẽ cùng đi vòng quanh thế giới. Đứng bên hồ Yamdrok, chúng tôi hét vang vào những ngọn núi tuyết rằng sau này mình nhất định phải trở thành những người thật lợi hại.

Những chuyện đó, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ mồn một.

Còn chuyến đi tháng trước thì sao? Bay 3 tiếng là tới, xuống máy bay có tài xế đón, khách sạn có máy cung cấp oxy, phòng rộng đến mức có thể chạy bộ được. Ăn toàn quán xịn, thích gì gọi nấy. Đi tham quan thì xe đưa tận nơi, xuống chụp ảnh xong là lên xe đi tiếp, mệt thì nằm luôn trên xe mà ngủ.

Thoải mái thì có thoải mái thật.
Nhưng có thú vị không? Thú thật là tôi chẳng có cảm giác gì mấy.

Nhìn thấy núi tuyết, trong đầu tôi chỉ nghĩ: "Ờ, cũng đẹp đấy", rồi rút điện thoại ra chụp tấm hình, chỉnh màu cho đẹp rồi đăng lên mạng xã hội. Gặp những người cũng đi du lịch như mình, tôi thậm chí chẳng buồn chào hỏi, chỉ gật đầu một cái rồi bước qua. Tối về khách sạn cũng chẳng muốn đi dạo, chỉ muốn nằm trên giường lướt mạng.

Vẫn là Tây Tạng đó, vẫn là những ngọn núi, mặt hồ đó. Nhưng tôi đã không còn là tôi của năm nào nữa rồi.

Nhiều người hay nói: "Đợi khi nào tôi có tiền, có thời gian rồi mới đi du lịch". Thật ra là, khi bạn có cả hai thứ đó rồi, hương vị của chuyến đi đã không còn như trước.

Cái hay của du lịch chưa bao giờ nằm ở phong cảnh hữu tình. Nó nằm ở tâm trạng của bạn khi ngắm cảnh, ở trạng thái của bạn lúc bấy giờ và ở trái tim luôn tò mò với mọi thứ xung quanh.

Năm 20 tuổi: Ngồi tàu 20 tiếng bạn không thấy mệt mà còn thấy hưng phấn. Nhìn phong cảnh qua cửa sổ thay đổi từng chút một, bạn thấy cả thế giới như đang mở ra trước mắt mình.
Năm 30 tuổi: Ngồi tàu cao tốc 2 tiếng bạn đã thấy mệt, lên xe chỉ muốn đeo tai nghe đi ngủ, chẳng buồn liếc nhìn cửa sổ lấy một lần.

Năm 20 tuổi: Bạn ở phòng trọ rẻ tiền, nói chuyện cả đêm với người lạ làm bạn thấy cực kỳ thú vị, thấy ai cũng có câu chuyện riêng.
Năm 30 tuổi: Ở khách sạn 3 sao bạn còn chê giường cứng, phòng bên hơi ồn là không ngủ được, người lạ bắt chuyện là bạn lại đề phòng họ muốn lừa tiền mình.

Là bởi ngưỡng cảm xúc của bạn đã cao hơn, sự tò mò mất đi, nhiệt huyết cũng cạn, nhìn cái gì cũng thấy “cũng thường thôi".

Tất nhiên tôi không nói là già rồi đi du lịch thì hoàn toàn không có ý nghĩa. Khi bạn 50 tuổi, con cái đã lớn, có tiền có quyền, cùng bạn đời đi dạo thong dong, tìm chỗ sơn thủy hữu tình ở nửa tháng, câu cá, uống trà... đó cũng là một kiểu hưởng thụ.

Nhưng cảm giác đó khác hoàn toàn với thời trẻ. Cái sự hưng phấn khi nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, cái khao khát được trò chuyện thâu đêm với người lạ, cái dũng khí dám đi khắp thiên hạ dù túi chẳng có bao nhiêu tiền và dù có mệt rã rời nhưng cứ đặt lưng xuống là ngủ, mai tỉnh dậy lại đi tiếp được ngay...

Giống như lúc nhỏ ăn cây kem 2 nghìn đồng, bạn thấy đó là thứ ngon nhất thế giới.
Sau này có tiền, ngày nào cũng ăn kem xịn, bạn cũng chẳng tìm lại được cái vị đó nữa.

Đừng quá câu nệ chuyện phải có nhiều tiền mới đi được.
Tuổi trẻ có cách chơi của tuổi trẻ. Quan trọng không phải bạn tiêu bao nhiêu tiền, mà là bạn đã đi, đã thấy và đã trải qua.

Tôi không khuyên bạn bỏ việc hay tiêu hết tiền tiết kiệm để đi chơi, làm vậy là rất ngốc. Ý tôi là: Đừng luôn miệng nói "Đợi khi nào có tiền rồi tính".

Đi làm được vài ba năm, dành dụm được một khoản nho nhỏ, xin nghỉ phép đi đâu đó mười ngày nửa tháng, chuyện đó không khó. Đừng cứ đợi đến sau này. Sau này bạn có thể có tiền, nhưng cái tâm của bạn lúc đó có lẽ không còn ở đó nữa rồi.

Giờ tôi có tiền rồi, nhưng bảo tôi ngồi tàu 50 tiếng, ở nhà trọ 100 nghìn, thức đêm uống bia bàn chuyện lý tưởng với người lạ, tôi thực sự làm không nổi nữa. Tôi sẵn sàng chi nhiều tiền hơn để được thoải mái, nhưng tôi cũng hiểu rõ rằng, dù có chi bao nhiêu tiền đi chăng nữa, tôi cũng không mua lại được cảm giác của năm ấy.

Có nơi nào muốn đi, hãy đi sớm một chút.
Có người nào muốn gặp, hãy gặp sớm một chút.

Có việc gì muốn làm, hãy bắt tay vào làm ngay.

Đừng đợi. Thật đấy, đừng đợi. Đợi đến khi bạn có tiền, có thời gian, có điều kiện...
nhưng trái tim trẻ trung của bạn đã nguội lạnh mất rồi, thì nhìn cái gì cũng vô ích mà thôi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,560
Reaction score
0
Points
36
Liệu có nhất thiết phải tranh thủ đi du lịch lúc còn trẻ không?

1.
Năm 5 tuổi, chỉ cần nhìn anh họ chơi Contra thôi cũng đã thấy vui. Thậm chí chỉ cần nghe tin sắp được đến nhà anh họ là đã bắt đầu kích động phấn khởi, ngóng trông được nhìn anh họ chơi.

Năm 15 tuổi, giấu bố mẹ lén lút nạp 200k trong Liên Minh Huyền Thoại để mua skin cũng đã cảm thấy máo dồn lên não. Giống như những đặc công làm nhiệm vụ trong phim vậy, vừa kích thích mạo hiểm lại vừa tràn đầy thú vị.

Cuối cùng ra tiệm net flex skin mới với mấy thằng bạn, cả một tháng tự học buổi tối đều đắm chìm trong việc ngắm nghía skin mới đó.

Vật đổi sao dời.
Nếu cho tôi của năm 15 tuổi quay về năm 5 tuổi ấy, tôi nhất định sẽ không cảm thấy vui vẻ phấn khích gì đối với việc nhìn anh họ chơi Contra nữa, tôi sẽ chỉ cảm thấy nhàm nhạt vô vị.

Nếu cho tôi của bây giờ quay về năm 15 tuổi ấy, tôi cũng nhất định sẽ không cảm thấy căng thẳng kích thích gì đối với việc lén lút tiêu 200k mua skin mới nữa, bởi vì tôi không còn bận tâm đến nó nữa.

Cho nên, nếu bây giờ có chuyện gì mà bạn cho rằng bạn làm thì bạn sẽ thấy vui, làm chuyện này sẽ khiến bạn cảm thấy hứng thú, vui vẻ cùng với sự thỏa mãn, vậy thì hãy làm đi.

Bởi vì bạn chẳng thể biết được, khoảnh khắc tiếp theo bạn có còn hứng thú với việc này hay không, để rồi thế giới lại vơi đi một điều có thể khiến bạn mỉm cười.

Thời gian không chờ đợi ai đâu.

2.
Bạn có thể tưởng tượng một chút:
- Bản thân năm 10 tuổi mà có số dư tài khoản ngân hàng của tuổi 20 thì sẽ là cảm giác gì?
- Bản thân năm 15 tuổi mà được hôn đôi môi đến năm 25 tuổi mới được hôn thì sẽ là cảm giác gì?
- Bản thân năm 20 tuổi mà được lái chiếc xe đến năm 30 tuổi mới mua được thì sẽ là cảm giác gì?

Rất nhiều thứ, khi bạn thực sự cần thì lại không có, đợi mấy năm sau cuối cùng tích cóp đủ thì mới phát hiện ra đã đánh mất ý nghĩa ban đầu của nó.

Cho nên tôi rất ngưỡng mộ con cái nhà giàu, bố mẹ cho ngay khi chúng cần, có thể tận hưởng tuổi trẻ rực rỡ nhất.

”Riều hoa tịch thập” (*buổi chiều mới nhặt hoa rơi vào buổi sáng) có nghĩa là khi bạn 30 tuổi mới đi mua những thứ mình muốn khi 18 tuổi, đi đến những nơi mình muốn đến khi 20 tuổi, thì đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Trên đời này chẳng có mấy thứ dài lâu, đời người vốn vô thường. Cả đời người đều thua ở một chữ "đợi": Đợi không bận, đợi lần sau, đợi tương lai, đợi có điều kiện. Đời người chịu kém nhất vẫn là chữ đợi, tất cả sự chờ đợi cuối cùng cũng chỉ có thể đợi ra sự tiếc nuối.

3.
Hãy nhớ kỹ khẩu quyết du lịch:
- Mẫu giáo hợp đi dạo công viên, ra bờ biển nghịch cát.
- Tiểu học nên đi nhiều khu vui chơi, leo mấy ngọn núi quanh thành phố.
- Trung học ngắm phong cảnh thiên nhiên, ngắm sông núi gấm vóc của quê hương.
- Đại học ngắm lịch sử nhân văn, nghệ thuật tôn giáo và bảo tàng.
- Sau khi đi làm ít kỳ nghỉ, thánh địa nghỉ dưỡng thả mình nằm ườn ở khách sạn.
- Nghỉ hưu rồi mau chóng sắm một chiếc xe nhà lưu động đi vòng quanh thế giới.

4.
Bố tôi, chức danh chuyên gia cao cấp, 59 tuổi đổ bệnh qua đời. Chưa kịp nhận lương hưu một ngày nào.
Một ông lão ở đơn vị cấp trên mà tôi hay liên hệ, tích cóp được rất nhiều tiền, còn đúng 1 tháng nữa là nghỉ hưu, có hôm đi thăm con trai về thì bị nhồi máu cơ tim ch3t trên xe.
Lãnh đạo trước đây của bố tôi, cũng sắp nghỉ hưu, bị nhồi máu cơ tim dọc đường đi công tác thế là đi luôn.
Đồng nghiệp ở đơn vị, uống say bị chất nôn nghẽn khí quản, hơn 30 tuổi đã ra đi.

Du lịch không phải cứ trẻ chơi mới có ý nghĩa, mà là có khi lớn tuổi rồi thì chẳng còn cơ hội mà chơi nữa.

Con người ta không phải cứ già đi mới ch4t. Sống nay ch4t mai. Cứ tận hưởng vài chục năm làm sinh vật trên cái hành tinh này đi, bớt lo mấy chuyện đại sự trăm năm với ngàn năm lại, mấy thứ đó ứ liên quan gì đến bạn đâu.

5.
Sự dồn nén trong lòng thực ra bắt nguồn từ việc cứ phải hoãn lại sự thỏa mãn của bản thân.
- Có người 18 tuổi ở trường thì yêu đương, kỳ nghỉ lại đi du lịch.
- Có người 18 tuổi ở trường thì cố gắng cày cuốc, kỳ nghỉ đi làm thêm hoặc chẳng làm gì ngoài cắm mặt vào điện thoại. Họ nhìn nhóm người thứ nhất, một mặt thì ngưỡng mộ, mặt khác lại tự nhủ phải nỗ lực học tập để tìm được công việc tốt, kiếm được tiền rồi mới tính chuyện yêu đương, du lịch.

Kết quả là, đến năm 28 tuổi, nhóm người này phải chịu đựng sự dồn nén nhiều hơn nhóm kia mười năm, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng yêu đương hay du lịch gì cả. Thế rồi họ lại tiếp tục ép buộc bản thân, để rồi sau đó còn phải lo mua nhà, kết hôn, sinh con, dưỡng già. Tiền chẳng kiếm được là bao, mà tâm lý đã có vấn đề trước rồi.

Đời người là bận mãi không hết. Nhiều khi tranh thủ lúc trẻ đi du lịch bụi, ngồi tàu hỏa chậm, đi xe đạp công cộng hay ngủ ở nhà nghỉ bình dân lại mang đến cảm giác thỏa mãn cao hơn rất nhiều so với lúc già nua lụm khụm mới chịu ngồi khoang thương gia, ở khách sạn năm sao.

Nếu bản thân vốn dĩ không có nhu cầu về mặt tinh thần thì không có gì để nói. Đáng sợ ở chỗ, có người một mặt thì cố gắng đè nén nhu cầu tinh thần của chính mình, mặt khác lại không dám thừa nhận rằng bản thân cũng có những nhu cầu đó.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom