• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Một số người trơ trẽn đến mức nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,090
Reaction score
0
Points
36
Một số người trơ trẽn đến mức nào?

Tôi mở một tiệm ăn, chuyên món lẩu ếch đầu cá và mấy món cơm gia đình. Cách vách tầm 20 mét có một tiệm thẩm mỹ viện, nhân viên trong đó toàn là phụ nữ (tại sao tôi không gọi là "mấy em gái" á? Vì tôi thấy họ không xứng để tôi gọi bằng cái tên dễ thương đó, hừ!).

Hôm khai trương, quán tôi giảm giá 32% toàn menu. Mấy bà bên thẩm mỹ viện sang ăn, đến lúc tính tiền thì khăng khăng bảo: "Chủ quán bảo giảm cho bọn em 50%".
Ủa??? Tôi nói câu đó hồi nào vậy trời?

Nhưng thôi, nghĩ bụng hàng xóm láng giềng nên tôi bớt cho họ 20 tệ (vốn dĩ họ cũng chẳng ăn bao nhiêu, hóa đơn đâu đó tầm 200 tệ thôi).
Ngày thứ hai họ lại sang. Một người bạn đến giúp việc cho tôi ra gọi món, họ lại bài cũ soạn lại, bảo bạn tôi là: "Chủ quán bảo giảm cho bọn em 50% đấy".

Thế là bạn tôi lôi cổ tôi ra tận bàn, hỏi thẳng mặt: "Chủ nào nói? Ở đây chỉ có hai chủ là anh ta với vợ anh ta thôi, mấy chị chỉ xem chủ nào nói?". Thế là mấy bả im thin thít. Lần đó tôi chỉ bớt cho phần tiền lẻ lẻ thôi.

Mấy lần sau sang ăn, lúc trả tiền họ cũng chẳng thèm hỏi ý kiến, tự ý trừ luôn phần tiền lẻ trong hóa đơn của tôi. Cái quái gì vậy?

Quán tôi có món dưa muối ngon, có lần họ vác luôn cái bát tô to đùng ra bắt mẹ tôi múc cho đầy ụ mang về.

Lại có mấy lần sang gọi món, chỉ gọi đúng một hai đĩa rau cỏ nhỏ xíu nhưng lại lấy một thố cơm to đật! Loại thố dành cho 4-5 người ăn ấy.
Tôi nghĩ bụng hàng xóm với nhau, mấy đồng tiền cơm hay tiền lẻ thôi cũng chẳng thèm tính toán làm gì. Ban đầu tôi thấy cũng bình thường, coi như họ đi làm thuê cũng chẳng dễ dàng gì.

Có một thời gian họ đặt cơm trưa bên tôi, chủ yếu là gọi mấy món gia đình bình thường, nhưng lại còn bắt chúng tôi phải bê sang tận nơi.
Đã thế, tiền nong đôi khi còn nhây đến tận ngày hôm sau mới chịu thanh toán.
Thỉnh thoảng ăn xong họ cũng tự mang bát đũa trả lại, nhưng hôm nào bát đĩa nhiều là lại bắt chúng tôi sang mà lấy.

Có một lần bạn tôi bị họ làm cho tức nổ đom đóm mắt.
Bạn tôi đang tranh thủ ngủ trưa trong quán, một bà bên đó đi người không sang, gọi bạn tôi dậy bắt sang bên kia thu dọn bát đĩa. Bạn tôi sang tới nơi thì thấy... mịa nó chứ, có đúng cái bát cái đĩa một tay bưng là hết mà cũng phải rảnh rỗi chạy sang đây bắt người ta qua thu dọn.

Từ sau vụ đó, thái độ của tôi với họ thay đổi hẳn luôn.
Sau này họ sang gọi món, tôi cứ đúng giá mà thu, chẳng bớt một xu, hôm nào tâm trạng cực tốt mới làm phúc bớt cho vài đồng lẻ.

Gần đây nhất, có một bà sang gọi món xong bảo tôi là không được thu tiền dịch vụ bát đĩa của họ (loại bát đũa dùng một lần), chỉ được thu tiền cơm thôi, vì họ "đâu có dùng bát dùng một lần", họ chỉ mượn bát của quán tôi.
Vốn dĩ đã chẳng ưa gì cái đám này rồi, tôi vặc lại luôn: "Được thôi, các chị ăn xong thì tự rửa sạch rồi mang trả đây cho tôi".
Bà kia nghe xong chắc đứng hình luôn, không ngờ tôi lại phũ thế. Tôi còn nhấn mạnh lại lần nữa, thế là bà ta quay lưng đi thẳng.

Bố mày đéo rảnh mà hầu hạ nhé! Tôi bán hàng kiểu tùy duyên, bọn họ thích thì ăn, không ăn thì biến!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,090
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã xử lý thế nào với mấy người không biết giới hạn là gì?

Buổi sáng đi làm như thường lệ, tôi mua một hộp cherry đặt trên bàn làm việc, định chiều tan ca mang về cho con ăn.

Không ngờ đến trưa, ăn xong quay lại văn phòng, tôi thấy đồng nghiệp đã rửa hộp cherry trên bàn rồi chia cho mọi người cùng ăn.

Thấy vậy tôi khá bực, cảm thấy má này quá thiếu tôn trọng người khác.
Tôi tới hỏi: “Sao chị lại ăn cherry của em? Muốn ăn thì sao không tự đi mua?”
Chị ta nói: “Đâu phải chỉ mình chị ăn, mọi người cùng ăn mà.”

Tôi nói: “Chị chưa hề hỏi em mà đã đem chia cho mọi người ăn. Chị có biết có câu ‘không hỏi mà tự lấy thì là ăn cắp’ không?”

Má này lại thản nhiên đáp: “Trời ơi chỉ là mấy trái cherry thôi mà. Chị cũng muốn cho mọi người có chút đồ ăn nhẹ buổi trưa để nâng cao tinh thần làm việc. Sao em chẳng có chút tinh thần tập thể nào vậy? Hơn nữa hộp cherry này của em cũng chỉ khoảng 200k, đâu phải thứ gì đắt tiền. Ăn thì cũng ăn rồi, coi như em mời mọi người đi, cần gì phản ứng gay gắt thế?”

Nói thật, tiền không phải chuyện lớn. Hộp cherry đó đúng là khoảng 200k. Nhưng chị ta không hỏi một tiếng đã lấy ăn, xong còn tỏ ra chuyện đó là hiển nhiên, điều này khiến tôi giận đến tím người. Hơn nữa, sáng hôm đó trước khi đi làm, con trai còn dặn đi dặn lại mẹ mua cho cherry vì bé rất thèm. Tôi vốn định mua sẵn rồi chiều tan làm mang về cho con.

Thấy chị ta làm sai mà còn tỏ ra đầy lý lẽ, tôi đã bùng nổ.

Tôi nói thẳng: “Đến cả ranh giới cơ bản trong cách cư xử mà chị cũng không có. Nếu muốn mời đồng nghiệp thì chị có thể tự đi mua mà mời. Sao có thể tự tiện lấy đồ của em rồi đem đi mời người khác?”

Không ngờ mụ nói tôi chuyện bé xé ra to, còn mỉa mai tôi không biết nghĩ cho tập thể, chỉ biết sống cho bản thân. Má này còn nói:
“Công ty nuôi em nên em mới có tiền mua cherry. Làm người phải hiểu việc biết ơn, không thể chỉ biết nhận mà không biết cho.”

Tôi cãi lại: “Chị đừng dùng đạo đức để trói buộc người khác. Công ty và nhân viên là quan hệ cùng tạo ra giá trị, win-win, không có chuyện ai nuôi ai. Chị nói công ty nuôi em, chẳng lẽ em không tạo ra giá trị cho công ty sao? Đừng đánh trống lảng nữa. Muốn mời người khác ăn uống thì tự đi mà mời. Không hỏi mà lấy đồ của em đem đi chia chính là ăn cắp. Làm người phải có giới hạn. Lần sau còn lấy đồ của em mà không hỏi, tôi sẽ báo cáo đấy, đến lúc đó đừng có trách!”

Muốn lấy đồ của người khác thì ít nhất cũng phải hỏi một câu, đó là sự tôn trọng.

Những người không làm được điều tôn trọng tối thiểu này thường là kiểu người ích kỷ, sẵn sàng hy sinh lợi ích của người khác để làm lợi cho bản thân, thật sự không đáng để qua lại.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,090
Reaction score
0
Points
36
Một số người có thể trơ trẽn đến mức nào ?

1.
Sáng nay đi mua bữa sáng, chủ quán vừa lấy bánh bao cho tôi, vừa dùng cằm chỉ về phía một bà cụ vừa bước ra khỏi cửa, nói "Bà cụ này cầm một tệ đến đây mua bánh bao. Hôm đó bà ấy đến muộn, chẳng còn mấy cái, tôi đóng gói đưa hết cho bà ấy. Ngày thứ hai lại đến, hôm đó bà ấy đến sớm, bánh bao vừa mới ra lò, bà ấy đưa bao nhiêu tiền thì tôi đóng gói bấy nhiêu. Bà ấy liền không vui, nói “Bánh bao này của cô không phải bán theo đống sao? Sao nay lại cho tôi ít thế này?”

2.
Em gái bên họ hàng của bố chồng tôi.
Con bé ấy sinh năm 9x, mấy năm trước khi cô ta mới hơn 20 tuổi, ngồi taxi làm mất một chiếc iTouch.
Ở nhà lải nhải mất mấy ngày, không ngờ hai ngày sau lại được người tốt nhặt được, thông qua tài khoản đăng nhập trên iTouch để liên lạc và trả lại cho cô ta.
Cả nhà đều nói cô ta có phúc khí, mất đi lại tìm thấy blabla.

Chưa được một tháng, đúng dịp ăn Tết, lúc cả nhà tụ họp ăn cơm, cô ta nói hôm qua đi dạo trung tâm thương mại nhặt được một chiếc iPhone, thế vội vã bỏ đi nên trung tâm thương mại còn chưa kịp đi dạo hết...

Vì chuyện iTouch mất đi lại tìm thấy vừa mới xảy ra, nên tôi không nghĩ gì nhiều liền nói "Nếu em vội tìm người mất điện thoại, thực ra có thể nhờ loa phát thanh của quầy lễ tân thông báo, người làm mất thường đến quầy lễ tân hỏi trước”
Kết quả cô ta hoảng hốt nói: "Em ngu à đi tìm người đánh rơi làm gì? ? ? Em vội bỏ đi là để bắt xe đến phố điện thoại để reset lại máy mà! Không chạy nhanh, đợi chủ điện thoại tìm đến tận cửa à? Em chạy lại máy xong liền qua cửa hàng khác bán được xxx tiền! Ha ha ha ha! !"

Tôi nghe xong lúc đó nụ cười dần biến mất, hoang mang tột độ, đến cả lời xã giao cũng không nói nổi nữa. Nhưng, cả nhà cô ta tiếp lời nói cô ta có phúc khí, trời ban tài lộc.

Hóa ra người khác nhặt được đồ của cô trả lại thì là "cô có phúc", cô nhặt được đồ của người khác không trả lại mà còn ác ý bán đi thì còn mẹ nó là "phúc chồng thêm phúc" cơ à? ? ?
Mẹ kiếp.

3.
Tuần trước tôi đi mua thức ăn, lúc đó đã muộn.
Thời tiết chỗ tôi đang tầm hai mươi, ba mươi độ. Trước quầy bán cá có một người phụ nữ cao gầy mặc áo gió màu đen cổ đứng đang cãi nhau với ông chủ.

Người phụ nữ này mua 15 con cá, hết 300k, cô ta chỉ đưa 100k, nói là mua để mang đi phóng sinh, ông chủ đương nhiên không chịu, cô ta liền ném 100klên quầy, xách cá định đi. Ông chủ cuống lên kéo cô ta lại một cái, cô ta liền bảo ông chủ xàmxỡ.

Tôi ở phía sau thực sự đợi không nổi nữa, vô cùng "lịch sự" nói với cô ta: Không mua thì cút sang một bên, ông đây còn phải mua cá.

Cô ta đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy giữa ánh đèn le lói tôi uy phong lẫm liệt, không hề đáp lại, ném cả túi cá xuống đất, rồi vừa chạy vừa hét "Những người như các người sau này đều phải xuống địa ngục", rồi chuồn mất.

Ông chủ vừa nhặt cá vừa cảm ơn tôi, cuối cùng tặng tôi một con cá rô phi.

Đúng vậy, người trơ trẽn đó chính là tôi.

4.
Kỳ nghỉ hè năm tốt nghiệp lớp 9. Bởi vì đặc biệt muốn có một chiếc iPad nên đã đến một khách sạn làm thêm hai tháng hè. Có may mắn được chứng kiến người vô sỉ nhất từ khi tôi lớn đến từng này.

Một người phụ nữ dẫn theo cả nhà già trẻ lớn bé đến khách sạn uống trà sáng, cô ta đỗ chiếc xe nhỏ ở bãi đỗ xe tầng hầm B1. Bởi vì là trong thời gian nghỉ hè, việc kinh doanh trà sáng rất tốt, tầm 7 rưỡi 8 giờ sáng gần như đã chật kín người.

Người phụ nữ này cùng gia đình tìm một chiếc bàn lớn ngồi xuống, tổng cộng ăn hết khoảng một triệu. Sau khi ăn no uống say, thừa dịp phục vụ bận rộn đến sứt đầu mẻ trán không chú ý liền không thanh toán hóa đơn mà bỏ đi. Chính là cái gọi là quỵt tiền.

Khách đi được khoảng năm sáu phút thì một nhân viên phục vụ phát hiện ra vị khách này chưa trả tiền, nhưng khách đã đi rồi, không có cách nào, hóa đơn này đành phải do tất cả nhân viên phục vụ cùng nhau gánh chịu.

Nhưng mà! ! ! ! !
Điểm quan trọng là đây! ! ! !
Người phụ nữ này đi xuống bãi đỗ xe để lấy xe, lái sao đâm trúng một số đồ đạc linh tinh do nhân viên khách sạn tạm thời để ở bãi đỗ xe! (Đồ này không hề để ở lối đi chính, chỉ là để ở một góc khá khuất). Sau đó người phụ nữ này đùng đùng nổi giận quay trở lại khách sạn tìm quản lý để lý luận, nói đồ linh tinh ở bãi đỗ xe của khách sạn làm xước xe của cô ta.

Nhưng quản lý khách sạn liền hỏi người phụ nữ này tại sao lại không trả tiền ăn, người phụ nữ đó vậy mà lại nói "Tôi là khách quen của khách sạn các người rồi, mời chúng tôi lần này thì đã sao, tôi không trả tiền đấy, các người mau chóng giải quyết chuyện làm xước xe của tôi đi." Mặc cho quản lý có nói lý thế nào, người phụ nữ này vẫn từ chối trả tiền và yêu cầu khách sạn bồi thường tiền làm xước xe của cô ta.

Kết quả sau đó là, hai vị chủ tịch của khách sạn đã báo cảnh sát, sau khi báo cảnh sát chắc là đôi bên thương lượng giải quyết.
Vì lúc đó tôi đã tan làm, sau này cũng không nghe đồng nghiệp nhắc lại nữa.

5.
Bạn tôi là một cô gái dịu dàng nho nhã, hai năm trước hẹn hò với một anh người yêu có hào quang trường danh tiếng, tình cảm duy trì được một năm.

Mẹ của chàng trai thường xuyên phản đối và kiên quyết bắt chàng trai chia tay, lý do là con trai bà ta tốt nghiệp trường danh tiếng, là đứa con của trời, cô gái chỉ tốt nghiệp từ một ngôi trường tầm trung mà thôi, xét từ nền tảng học vấn thì hoàn toàn không xứng với con trai bà ta.

Chàng trai không muốn xảy ra thêm quá nhiều mâu thuẫn với gia đình nên đã chia tay với cô gái.

Một năm sau, cậu ruột của chàng trai dính vào một vụ kiện tụng.
Mẹ của chàng trai biết bạn gái cũ của con trai tốt nghiệp chuyên ngành luật, đang làm việc tại một công ty luật nổi tiếng, thế là bảo chàng trai chủ động liên lạc với bạn tôi, hy vọng cô gái có thể giúp đỡ liên hệ với luật sư thuộc lĩnh vực liên quan trong công ty luật của cô, đồng thời giúp đỡ mặc cả phí luật sư.

Mẹ của chàng trai lúc đó đã bảo con trai nói với bạn gái cũ như thế này "Dù sao trước đây hai đứa cũng từng tốt với nhau, cô gái đó cũng từng yêu con, không làm người yêu được thì làm bạn. Mình là nhìn vào tình nghĩa trước đây mới giúp cô ta lấy một mối thầu vụ kiện, nếu không chịu giúp đỡ thì chứng tỏ vẫn chưa buông bỏ được chuyện ngày xưa."

Chuyện này đã làm mới lại nhận thức của tôi và bạn tôi về chữ "vô liêm sỉ".

Bổ sung một chút hậu truyện nhé, cô gái không thèm quan tâm chuyện nhà chàng trai, cậu của chàng trai đã thua kiện. Sau này cô gái nghỉ việc ở công ty luật để sang Đức học thạc sĩ, trong thời gian đó đã quen biết người bạn trai hiện tại, vừa đính hôn tháng trước.

6.
Có một người bạn học tìm tôi mượn 20tr, nói là sẽ trả lại sớm, kết quả mấy tháng trời không thấy động tĩnh gì. Chuyện này cũng không lạ gì, không tiện mở miệng đòi.

Nhưng đoạn sau mới gọi là đặc sắc.

Nửa năm sau khi cho cô nàng này mượn tiền, tôi phải ra nước ngoài làm việc, có nhắn bảo cô ta, hy vọng cô ta trả lại sớm, tôi ra nước ngoài cần tiền. Cô ta trả lời tôi một câu "Ái chà, tôi quên mất rồi, ngại quá.” Ừm, văn này nghe cũng quá nhiều rồi, nhưng sau mới đặc sắc.

Cô nàng này chuyển khoản trả tôi 5tr. Tôi ngơ ngác luôn.
Bởi vì thực sự sợ khó xử, liền trả lời lại cô ta bằng một dấu "?".
Phía cô ta cũng lập tức trả lời lại một dấu "?".
Tôi lại ngơ ngác "Là 10tr mà."
Cô ta nghi ngờ "Thế à?"
Tôi ngơ ngác lần thứ ba "Đúng vậy."

Cô ta nói "Ồ, vậy thì 5tr đó cậu coi như là tiền lì xì gửi cho em bé của tớ đi. Ha ha ha ha ha".
Tôi nói "Tìm cho con cậu một ngôi trường tốt tốt một chút, bản thân cậu cũng đi học lại môn giáo dục tư tưởng đạo đức đi." Sau đó chặn cô ta luôn.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom