• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Những điều thú vị ẩn dấu trên bầu trời

Khám phá 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
Sự hình thành của một hành tinh khí khổng lồ: bằng chứng trực tiếp từ đĩa tiền hành tinh

Hình ảnh này ghi lại một trong những giai đoạn quan trọng nhất của quá trình hình thành hành tinh, cho thấy đĩa tiền hành tinh quay quanh một ngôi sao trẻ có đặc điểm tương tự Sun. Đĩa tiền hành tinh là một cấu trúc gồm khí và bụi quay quanh sao trung tâm, được hình thành như một hệ quả tự nhiên của quá trình sinh sao. Đây chính là môi trường vật chất nguyên thủy, nơi các hành tinh dần tích tụ thông qua va chạm, kết tụ và hấp thụ vật chất trong hàng triệu năm.

Các quan sát cho thấy cấu trúc của đĩa không đồng nhất mà xuất hiện các vòng sáng và khoảng trống rõ rệt, phản ánh sự phân bố mật độ vật chất không đều. Những đặc điểm này được xem là dấu hiệu trực tiếp của các hành tinh đang hình thành, khi lực hấp dẫn của chúng làm gián đoạn dòng vật chất xung quanh, tạo ra các vùng trống trong đĩa. Những cấu trúc dạng vòng và khe này đóng vai trò như “dấu vết động lực học”, cho phép các nhà thiên văn suy luận sự hiện diện và đặc tính của các hành tinh chưa hoàn thiện.

Đáng chú ý, một điểm sáng nằm giữa vòng thứ nhất và thứ hai đã được xác định là hành tinh đang hình thành WISPIT 2b, được phát hiện thông qua các quan sát bằng Very Large Telescope. Hành tinh này được ước tính có khối lượng lớn gấp khoảng năm lần Jupiter, xếp vào nhóm các hành tinh khí khổng lồ. Khoảng cách quỹ đạo của nó so với ngôi sao trung tâm cũng lớn đáng kể, vào khoảng ba lần khoảng cách giữa Sao Mộc và Mặt Trời trong Solar System.

Sự hiện diện của WISPIT 2b cung cấp bằng chứng trực tiếp về cơ chế hình thành hành tinh khí khổng lồ thông qua quá trình tích tụ lõi và hấp thụ khí. Khi lõi hành tinh đạt tới một khối lượng đủ lớn, lực hấp dẫn của nó sẽ thu hút một lượng lớn khí hydro và heli từ đĩa xung quanh, nhanh chóng phát triển thành một hành tinh khổng lồ. Đồng thời, lực hấp dẫn này cũng làm thay đổi cấu trúc động lực học của đĩa, tạo ra các khoảng trống và các vòng vật chất quan sát được.

Những quan sát như vậy có ý nghĩa khoa học đặc biệt quan trọng, vì chúng cung cấp dữ liệu thực nghiệm trực tiếp về các giai đoạn đầu của sự hình thành hệ hành tinh. Thay vì chỉ dựa vào mô hình lý thuyết hoặc suy luận gián tiếp, các nhà thiên văn giờ đây có thể quan sát trực tiếp quá trình hình thành hành tinh đang diễn ra. Điều này góp phần làm sáng tỏ cách các hành tinh khí khổng lồ hình thành, cách chúng tương tác với môi trường xung quanh, và cách các hệ hành tinh – bao gồm cả hệ của chúng ta – tiến hóa từ các đĩa vật chất nguyên thủy thành các cấu trúc ổn định và phức tạp.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
Miệng hố Aristarchus trong ảnh màu tăng cường: bằng chứng về thành phần khoáng vật và lịch sử va chạm trên bề mặt Mặt Trăng

Hình ảnh màu tăng cường của khu vực Aristarchus được tạo ra bằng cách kết hợp dữ liệu quan sát có độ phân giải cao đơn sắc ghi nhận năm 2024 với dữ liệu màu có độ phân giải thấp hơn thu thập trong các năm trước. Phương pháp tổng hợp này cho phép tái tạo chi tiết địa hình đồng thời làm nổi bật sự khác biệt về thành phần khoáng vật trên bề mặt, mang lại một góc nhìn khoa học toàn diện hơn về cấu trúc địa chất của khu vực. Kết quả cho thấy các biến thể màu sắc rõ rệt, phản ánh sự đa dạng về vật chất và lịch sử hình thành phức tạp của vùng này.

Khu vực Aristarchus được xem là một trong những vùng địa chất đặc biệt nhất trên Moon. Những khác biệt về màu sắc quan sát được không phải là hiện tượng quang học ngẫu nhiên, mà là hệ quả trực tiếp của sự khác biệt trong thành phần khoáng vật. Các vùng có sắc độ khác nhau tương ứng với các vật liệu có nguồn gốc và lịch sử biến đổi khác nhau, bao gồm vật liệu núi lửa, vật liệu bị nóng chảy do va chạm, và các lớp vật chất cổ hơn đã trải qua quá trình phong hóa không gian trong thời gian dài.

Miệng hố Aristarchus được xác định là một cấu trúc tương đối trẻ theo thang thời gian địa chất Mặt Trăng, với tuổi ước tính khoảng 450 triệu năm. Độ sáng cao bất thường của nó là kết quả của việc vật liệu mới bị khai quật từ bên dưới lớp bề mặt, chưa bị ảnh hưởng đáng kể bởi quá trình phong hóa không gian – một hiện tượng xảy ra khi bề mặt bị bức xạ vũ trụ, gió Mặt Trời và vi thiên thạch tác động trong thời gian dài, làm tối và thay đổi đặc tính quang học của vật liệu.

Ngược lại, các miệng hố lân cận như Herodotus và Prinz có niên đại lâu hơn đáng kể, thể hiện qua mức độ xói mòn cao hơn và sự suy giảm độ phản xạ ánh sáng. Một số cấu trúc cổ thậm chí đã bị chôn vùi một phần bởi các lớp vật chất trẻ hơn, cho thấy khu vực này đã trải qua nhiều giai đoạn biến đổi địa chất liên tiếp, bao gồm các sự kiện va chạm và lắng đọng vật chất.

Khu vực Aristarchus cũng từng là tâm điểm của nhiều báo cáo về các hiện tượng được gọi là “Hiện tượng thoáng qua trên Mặt Trăng” (Transient Lunar Phenomena – TLP), bao gồm các quan sát về sự thay đổi độ sáng, màu sắc hoặc hiện tượng che khuất tạm thời. Tuy nhiên, các nghiên cứu hiện đại cho thấy phần lớn những quan sát này có thể được giải thích bằng các hiệu ứng khí quyển của Trái Đất, nhiễu loạn quang học, hoặc giới hạn của thiết bị quan sát. Cho đến nay, chưa có bằng chứng xác thực nào về hoạt động địa chất đang diễn ra tại khu vực này.

Những hình ảnh màu tăng cường như vậy đóng vai trò quan trọng trong nghiên cứu địa chất hành tinh, vì chúng cho phép các nhà khoa học xác định sự phân bố khoáng vật, phân tích lịch sử va chạm và tái dựng tiến trình tiến hóa bề mặt của Mặt Trăng. Aristarchus, với độ sáng cao và cấu trúc được bảo tồn tốt, tiếp tục là một trong những phòng thí nghiệm tự nhiên quan trọng nhất để nghiên cứu các quá trình địa chất ngoài Trái Đất.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
Tinh vân PMR 1 qua kính James Webb: dấu tích tiến hóa cuối cùng của một ngôi sao và khả năng hình thành siêu tân tinh

Hình ảnh cận hồng ngoại của tinh vân PMR 1, được ghi lại bởi James Webb Space Telescope, đã cung cấp một góc nhìn chi tiết hiếm có về giai đoạn tiến hóa cuối cùng của một ngôi sao. Trong phổ cận hồng ngoại, cấu trúc của tinh vân hiện lên với hình dạng đặc biệt, gợi liên tưởng đến một cấu trúc giống hộp sọ, phản ánh sự phân bố phức tạp của khí và bụi được giải phóng vào môi trường liên sao. Những quan sát ở bước sóng này đặc biệt quan trọng vì chúng cho phép xuyên qua các lớp bụi dày, vốn thường che khuất các chi tiết trong phổ ánh sáng khả kiến.

Tinh vân PMR 1 được hình thành khi một ngôi sao đang bước vào giai đoạn cuối của vòng đời, bắt đầu mất ổn định và phóng thích các lớp vật chất bên ngoài vào không gian. Quá trình này tạo thành một lớp vỏ khí mở rộng bao quanh lõi sao còn lại, cấu thành nên tinh vân phát xạ. Các lớp vật chất này chứa nhiều nguyên tố đã được tổng hợp trong lõi sao thông qua phản ứng nhiệt hạch, và khi được giải phóng, chúng góp phần làm giàu môi trường liên sao với các nguyên tố nặng như carbon, oxy và nitơ.

Ngôi sao trung tâm của PMR 1 hiện vẫn đang trong giai đoạn chuyển tiếp quan trọng, và đặc tính vật lý của nó sẽ quyết định số phận cuối cùng của hệ thống. Nếu khối lượng của lõi sao còn lại nằm dưới một ngưỡng nhất định, nó sẽ tiến hóa thành một sao lùn trắng – một tàn dư đặc và nóng, dần nguội đi trong hàng tỷ năm. Tuy nhiên, nếu ngôi sao có khối lượng đủ lớn, lõi của nó sẽ tiếp tục sụp đổ dưới tác động của lực hấp dẫn, dẫn đến một vụ nổ siêu tân tinh (supernova). Sự kiện này sẽ giải phóng một lượng năng lượng khổng lồ và phân tán vật chất ra không gian với vận tốc cực cao, đóng vai trò quan trọng trong việc tái phân phối vật chất trong thiên hà.

Các quan sát từ James Webb cung cấp dữ liệu có độ phân giải và độ nhạy chưa từng có, cho phép các nhà thiên văn phân tích cấu trúc chi tiết, thành phần hóa học và động lực học của tinh vân. Những dữ liệu này góp phần cải thiện hiểu biết về cơ chế mất khối lượng của sao, sự hình thành tinh vân, và các điều kiện dẫn đến sự xuất hiện của siêu tân tinh. Tinh vân PMR 1 vì vậy không chỉ là một cấu trúc thị giác ấn tượng, mà còn là một đối tượng nghiên cứu quan trọng, cung cấp thông tin trực tiếp về các giai đoạn cuối của tiến hóa sao và chu trình vật chất trong vũ trụ.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
NGC 1269 qua ống kính DECam: cấu trúc thanh và dấu tích hợp nhất thiên hà

Hình ảnh thiên hà NGC 1269 được ghi lại bằng Dark Energy Camera (DECam) – thiết bị do Bộ Năng lượng Hoa Kỳ chế tạo – hiện được lắp đặt trên kính thiên văn Víctor M. Blanco 4-meter Telescope tại Đài quan sát Liên Mỹ Cerro Tololo, thuộc chương trình của NSF NOIRLab. Với trường quan sát rộng và độ nhạy cao, DECam cho phép thu nhận dữ liệu chi tiết về cấu trúc và phân bố ánh sáng của các thiên hà ở khoảng cách hàng chục triệu năm ánh sáng.

NGC 1269 là một thiên hà xoắn ốc kiểu sớm, nằm trong chòm sao Eridanus, cách Trái Đất khoảng 33 triệu năm ánh sáng. Đặc trưng nổi bật của nó là cấu trúc thanh (bar) kéo dài xuyên qua vùng trung tâm – một đặc điểm phổ biến trong nhiều thiên hà xoắn ốc. Thanh thiên hà đóng vai trò quan trọng trong động lực học nội tại, giúp vận chuyển khí và bụi từ vùng đĩa ngoài vào lõi, từ đó ảnh hưởng đến hoạt động hình thành sao và sự tiến hóa của nhân thiên hà.

Bao quanh lõi là hệ thống đĩa trong và đĩa ngoài, tạo thành các cấu trúc đồng tâm gợi hình ảnh những “bánh xe” bao quanh trung tâm. Sự hiện diện đồng thời của các cấu trúc này được cho là hệ quả của một sự kiện hợp nhất với một thiên hà khác trong quá khứ. Các mô hình động lực học cho thấy khi hai thiên hà tương tác hấp dẫn, lực thủy triều có thể tái phân bố vật chất, tạo ra các vòng và đĩa phụ trong cấu trúc tổng thể. Ngoài ra, đĩa trong có thể tiếp tục được định hình bởi các sóng mật độ (density waves) lan truyền từ trung tâm ra ngoài, làm nén khí liên sao và kích thích các vùng hình thành sao dọc theo cấu trúc xoắn.

Dữ liệu cho hình ảnh này được trích xuất từ kho lưu trữ của Dark Energy Survey (DES), một chương trình quan sát quy mô lớn do Bộ Năng lượng Hoa Kỳ và Quỹ Khoa học Quốc gia Hoa Kỳ vận hành trong giai đoạn 2013–2019. Khảo sát này sử dụng DECam với mục tiêu chính là nghiên cứu bản chất của vật chất tối thông qua việc lập bản đồ và phân tích hàng trăm triệu thiên hà, từ đó truy vết ảnh hưởng hấp dẫn của thành phần vật chất không phát xạ ánh sáng này trong cấu trúc vũ trụ quy mô lớn.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
Góc nhìn từ Mars Express: Terra Sabaea và Arabia Terra trên bề mặt Sao Hỏa

Hình ảnh này ghi lại một vùng rộng lớn trên bề mặt Mars, bao gồm hai khu vực địa chất quan trọng là Terra Sabaea và Arabia Terra. Dữ liệu được thu thập bởi tàu quỹ đạo Mars Express của European Space Agency trong lần bay quỹ đạo số 19550 vào ngày 17 tháng 6 năm 2019. Hình ảnh được tổng hợp từ hệ thống camera lập thể độ phân giải cao High-Resolution Stereo Camera (HRSC), một thiết bị khoa học do German Aerospace Center phát triển với sự tham gia của Freie Universität Berlin.

Bức ảnh cho thấy một lát cắt địa hình kéo dài từ khu vực gần chỏm băng cực Bắc của Sao Hỏa xuống các vùng cao nguyên cổ xưa hơn ở vĩ độ thấp hơn. Bề mặt trong khu vực này mang đặc trưng địa hình cổ điển của hành tinh đỏ: dày đặc các miệng hố va chạm với kích thước và hình dạng đa dạng, tạo nên cấu trúc “rỗ” đặc trưng của những vùng bề mặt có tuổi địa chất rất lớn. Những dấu vết này phản ánh một giai đoạn trong lịch sử Sao Hỏa khi tần suất va chạm thiên thạch trong Hệ Mặt Trời còn rất cao.

Độ phân giải mặt đất tại trung tâm bức ảnh đạt khoảng 1 km cho mỗi pixel, cho phép nhận diện rõ các cấu trúc địa hình quy mô lớn. Tọa độ trung tâm của khu vực quan sát nằm gần 44° kinh Đông và 26° vĩ Bắc. Dữ liệu hình ảnh được xây dựng từ kênh nadir – hướng thẳng vuông góc xuống bề mặt hành tinh – kết hợp với các kênh màu của hệ thống HRSC, tạo nên bản đồ địa hình có độ chính xác cao. Trong bố cục của hình ảnh, hướng Bắc được đặt ở phía trên.

Các vùng Terra Sabaea và Arabia Terra được xem là những khu vực cổ nhất trên Sao Hỏa, với bề mặt có niên đại hàng tỷ năm. Mật độ miệng hố dày đặc trong khu vực này cung cấp dữ liệu quan trọng để các nhà khoa học ước tính tuổi bề mặt hành tinh thông qua phương pháp đếm hố va chạm. Đồng thời, nhiều nghiên cứu cho rằng Arabia Terra có thể từng trải qua các quá trình địa chất phức tạp, bao gồm hoạt động núi lửa cổ đại, sự sụp đổ bề mặt và thậm chí có khả năng liên quan đến các cấu trúc miệng núi lửa khổng lồ đã bị xói mòn theo thời gian.

Những quan sát từ Mars Express đã góp phần quan trọng vào việc lập bản đồ chi tiết bề mặt Sao Hỏa trong hơn hai thập kỷ qua. Các dữ liệu thu được không chỉ giúp tái dựng lịch sử địa chất của hành tinh mà còn hỗ trợ xác định những khu vực tiềm năng cho các sứ mệnh thăm dò trong tương lai, đặc biệt là những vùng có thể từng chứa nước hoặc ghi lại dấu tích của các quá trình khí hậu cổ đại trên Sao Hỏa.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
Dữ liệu mới từ sứ mệnh DART: các tiểu hành tinh có thể “ném đá vũ trụ” vào nhau

Bức ảnh phía trên cho thấy bề mặt đầy đá của vệ tinh tiểu hành tinh Dimorphos, được ghi lại chỉ 8,55 giây trước khi tàu vũ trụ DART của NASA thực hiện cú va chạm có chủ đích vào năm 2022. Ở hình phía dưới, sau khi hiệu chỉnh các yếu tố chiếu sáng và bóng đổ do các tảng đá lớn trên bề mặt, các nhà khoa học phát hiện một loạt vệt sáng dạng hình quạt – được tô màu để làm nổi bật – trải rộng trên địa hình của vệ tinh này.

Những vệt này cung cấp bằng chứng trực tiếp đầu tiên cho thấy vật chất có thể di chuyển tự nhiên giữa hai thành viên của một hệ tiểu hành tinh đôi. Dimorphos quay quanh tiểu hành tinh lớn hơn là Didymos. Các phân tích mới cho thấy đá và bụi từ Didymos có thể bị bắn ra với vận tốc rất thấp, sau đó rơi xuống bề mặt Dimorphos trong những va chạm nhẹ nhàng kéo dài hàng triệu năm – một hiện tượng được ví như việc ném những “quả cầu tuyết vũ trụ”.

Nghiên cứu do nhóm các nhà thiên văn tại University of Maryland dẫn đầu đã chỉ ra rằng khoảng 15% các tiểu hành tinh gần Trái Đất tồn tại dưới dạng hệ đôi, trong đó một thiên thể nhỏ hơn quay quanh thiên thể chính. Trước đây, các hệ này được cho là khá ổn định, nhưng dữ liệu từ DART cho thấy chúng thực chất là những hệ thống động lực học rất năng động, nơi vật chất liên tục được trao đổi giữa các thành viên.

Phát hiện này cũng cung cấp bằng chứng quan sát đầu tiên cho hiệu ứng Yarkovsky-O'Keefe-Radzievskii-Paddack effect (YORP). Hiệu ứng này xảy ra khi ánh sáng Mặt Trời làm nóng bề mặt tiểu hành tinh và tạo ra lực phản xạ nhiệt không đối xứng, khiến thiên thể quay ngày càng nhanh hơn theo thời gian. Khi tốc độ quay đủ lớn, vật liệu bề mặt có thể bị văng ra ngoài không gian, đôi khi dẫn đến sự hình thành các vệ tinh nhỏ – như trường hợp của Dimorphos.

Theo nhà khoa học hành tinh Jessica Sunshine, tác giả chính của nghiên cứu, các vệt vật chất quan sát được trên Dimorphos phù hợp với kịch bản các mảnh đá từ Didymos va chạm với vệ tinh này ở vận tốc rất thấp. Phát hiện này không chỉ giúp giải thích cấu trúc bề mặt của các tiểu hành tinh đôi mà còn có ý nghĩa quan trọng trong việc hiểu rõ cách các thiên thể nhỏ tiến hóa theo thời gian.

Kết quả nghiên cứu, được công bố trên tạp chí The Planetary Science Journal vào tháng 3 năm 2026, cho thấy các tiểu hành tinh gần Trái Đất có thể trải qua những quá trình tái cấu trúc bề mặt liên tục trong hàng triệu năm. Điều này đặc biệt quan trọng đối với các chiến lược phòng thủ hành tinh, bởi việc hiểu rõ cấu trúc và động lực học của các tiểu hành tinh là yếu tố then chốt để dự đoán và ứng phó với những thiên thể có khả năng gây nguy hiểm cho Trái Đất trong tương lai.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
Sao chổi C/2024 G3 (ATLAS) trên bầu trời Chile: cấu trúc điển hình của một thiên thể băng trong Hệ Mặt Trời

Hình ảnh ấn tượng của C/2024 G3 (ATLAS) được ghi lại trên bầu trời Chile bởi nhà thiên văn Cesar Briceño, Giám đốc kính thiên văn Southern Astrophysical Research Telescope. SOAR là một phần của Đài quan sát Liên Mỹ Cerro Tololo thuộc chương trình của NSF NOIRLab. Bức ảnh cho thấy rõ cấu trúc đặc trưng của một sao chổi khi tiến gần Mặt Trời, với các dòng vật chất bay ra từ hạt nhân tạo thành hình dạng quen thuộc của thiên thể này.

Các sao chổi được hình thành từ những vùng xa xôi nhất của Solar System, nơi nhiệt độ cực thấp cho phép nước, khí và bụi đóng băng trong hàng tỷ năm. Khi tiến vào vùng bên trong của Hệ Mặt Trời, bức xạ từ Sun làm nóng bề mặt hạt nhân sao chổi, khiến băng bắt đầu thăng hoa trực tiếp từ trạng thái rắn sang khí. Quá trình này giải phóng một lượng lớn khí và bụi, tạo thành lớp khí mờ bao quanh hạt nhân được gọi là coma.

Trong bức ảnh, vùng coma xuất hiện như một quầng sáng trắng khuếch tán ở góc dưới bên trái, che khuất phần hạt nhân của sao chổi. Từ khu vực này, hai chiếc “đuôi” đặc trưng kéo dài ra phía sau. Đuôi phía trên là đuôi bụi, bao gồm các hạt vật chất nặng hơn phản xạ ánh sáng Mặt Trời. Do chịu tác động chủ yếu của áp suất bức xạ, đuôi bụi thường cong nhẹ theo quỹ đạo chuyển động của sao chổi.

Ngược lại, đuôi phía dưới là đuôi ion – được tạo thành từ các nguyên tử khí bị ion hóa bởi bức xạ năng lượng cao từ Mặt Trời. Các hạt ion này tương tác mạnh với từ trường và dòng plasma của gió Mặt Trời, vì vậy đuôi ion thường hướng gần như thẳng theo hướng của gió Mặt Trời, tạo nên cấu trúc kéo dài và sắc nét.

Trong năm 2025, C/2024 G3 (ATLAS) trở thành một trong những sao chổi sáng nhất đi ngang qua khu vực lân cận Trái Đất, khiến nó trở thành mục tiêu quan sát hấp dẫn đối với cả các nhà thiên văn chuyên nghiệp lẫn những người yêu thiên văn học. Ngoài hình ảnh cận cảnh này, Briceño còn ghi lại sao chổi trên nền bầu trời bình minh, trong khi nhiếp ảnh gia Carlos Corco đã chụp được một góc nhìn bổ sung khi sao chổi xuất hiện phía trên phong cảnh vùng chân núi Andes.

Những quan sát như vậy không chỉ mang giá trị thẩm mỹ mà còn giúp các nhà khoa học nghiên cứu thành phần vật chất nguyên thủy của Hệ Mặt Trời. Vì sao chổi được xem như “tàn dư băng giá” từ thời kỳ hình thành các hành tinh, việc phân tích cấu trúc và vật chất của chúng cung cấp những manh mối quan trọng về điều kiện vật lý và hóa học tồn tại cách đây hơn 4,5 tỷ năm.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
Cái nhìn đầu tiên về sao chổi liên sao 3I/ATLAS từ camera khoa học của tàu JUICE

Một hình ảnh ấn tượng từ camera khoa học trên tàu Jupiter Icy Moons Explorer của European Space Agency đã ghi lại khoảnh khắc sao chổi liên sao 3I/ATLAS đang phun ra bụi và khí vào không gian.

Hạt nhân nhỏ của sao chổi (không thể nhìn thấy trực tiếp trong ảnh) được bao quanh bởi một quầng khí sáng gọi là coma. Từ vùng này kéo dài ra một chiếc đuôi dài, trong đó các nhà khoa học còn nhận ra nhiều cấu trúc tinh tế như tia vật chất, các dòng phun, luồng khí và những sợi vật chất mảnh.

Trong phần ảnh phụ, dữ liệu đã được xử lý để làm nổi bật cấu trúc của coma. Các mũi tên ở góc trên bên trái cho thấy hướng chuyển động của sao chổi (màu xanh) và hướng tương đối của Mặt Trời (màu vàng). Dù 3I/ATLAS là một vị khách đến từ ngoài Solar System, hành vi của nó lại hoàn toàn giống với những gì các nhà thiên văn mong đợi ở một sao chổi “bình thường”.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
RCW 36 – “Chim ưng vũ trụ” và những ngôi sao sơ sinh

Bức ảnh được chụp bằng kính thiên văn Very Large Telescope của European Southern Observatory dường như đã ghi lại hình ảnh của một con chim ưng khổng lồ đang sải cánh giữa không gian. Trong bố cục của bức ảnh, các đám mây bụi tối ở trung tâm tạo nên hình dạng giống như phần đầu và thân của loài chim săn mồi, trong khi những dải khí và bụi kéo dài sang hai phía trái phải trông giống đôi cánh đang dang rộng. Bên dưới “đôi cánh” này là một vùng tinh vân xanh rực rỡ, nơi những ngôi sao trẻ khối lượng lớn vừa mới được hình thành. Bức xạ mạnh từ các ngôi sao non trẻ này khiến khí xung quanh phát sáng, tạo nên khung cảnh đầy ấn tượng.

Toàn bộ cấu trúc trong hình là tinh vân RCW 36, nằm cách Trái Đất khoảng 2.300 năm ánh sáng trong chòm sao Vela. Đây là một vùng hình thành sao đang hoạt động mạnh, nơi các đám mây khí và bụi dày đặc sụp đổ dưới tác dụng của lực hấp dẫn để tạo ra những thế hệ sao mới. Điều thú vị là tinh vân mang hình dạng giống một con chim ưng này lại được ghi lại bởi thiết bị HAWK-I trên kính VLT, một camera hồng ngoại có độ nhạy cao cho phép quan sát xuyên qua các lớp bụi vũ trụ. Nhờ khả năng quan sát ở bước sóng hồng ngoại và hệ thống quang học thích nghi giúp bù lại sự nhiễu loạn của khí quyển Trái Đất, thiết bị này có thể tạo ra những hình ảnh sắc nét về các vùng sinh sao như RCW 36.

Mặc dù những ngôi sao trẻ sáng rực trong ảnh rất dễ thu hút sự chú ý, mục tiêu chính của các nhà thiên văn khi nghiên cứu vùng này lại là những thiên thể mờ hơn nhiều được gọi là Brown dwarf. Theo nhà nghiên cứu Afonso do Brito do Vale, nghiên cứu sinh tại Instituto de Astrofísica e Ciências do Espaço và Laboratoire d'Astrophysique de Bordeaux, brown dwarf là những “ngôi sao thất bại”, tức là các thiên thể không đủ khối lượng để kích hoạt phản ứng nhiệt hạch hydro trong lõi. Vì vậy chúng không thể phát sáng mạnh như các ngôi sao thực sự, nhưng lại đóng vai trò quan trọng trong việc giúp các nhà khoa học hiểu rõ hơn quá trình hình thành sao và các hệ hành tinh.

Những quan sát từ RCW 36 cho thấy các ngôi sao trẻ khối lượng lớn đang đẩy khí và bụi xung quanh ra xa bằng bức xạ và gió sao mạnh mẽ. Quá trình này tạo ra những cấu trúc phức tạp trong tinh vân, giống như một sinh vật đang phá vỡ lớp vỏ trứng để chào đời lần đầu tiên. Chính vì vậy, hình ảnh này không chỉ mang giá trị khoa học trong việc nghiên cứu sự hình thành của các sao lùn nâu và các ngôi sao trẻ, mà còn gợi lên một liên tưởng đầy thi vị: dường như “chim ưng vũ trụ” đang bảo vệ những ngôi sao con của mình khi chúng vừa “nở” ra trong vườn ươm sao của thiên hà.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
NGC 2419 – “Kẻ lang thang liên thiên hà” ở rìa Dải Ngân Hà

NGC 2419 là một cụm sao cầu khổng lồ và đặc biệt xa xôi nằm trong quầng ngoài của Milky Way, theo hướng của chòm sao Lynx. Cụm sao này được phát hiện vào năm 1788 bởi nhà thiên văn gốc Đức–Anh William Herschel. NGC 2419 nằm cách Trái Đất khoảng 300.000 năm ánh sáng, khiến nó trở thành một trong những cụm sao cầu xa nhất từng được biết đến vẫn còn liên kết hấp dẫn với Dải Ngân Hà. Do vị trí cực kỳ xa xôi và nằm ngoài phần đĩa chính của thiên hà, các nhà thiên văn đôi khi gọi nó bằng biệt danh “Kẻ lang thang liên thiên hà”, dù trên thực tế nó vẫn thuộc hệ thống hấp dẫn của Dải Ngân Hà.

NGC 2419 là một trong những cụm sao cầu lớn và sáng nhất trong hệ thống của thiên hà chúng ta. Nó chứa hàng trăm nghìn ngôi sao cổ xưa và có tuổi ước tính khoảng 12–13 tỷ năm, nghĩa là cụm sao này hình thành từ những giai đoạn rất sớm của vũ trụ. Với đường kính hơn 200 năm ánh sáng và độ sáng biểu kiến khoảng 9,1, NGC 2419 quá mờ để có thể quan sát bằng mắt thường, nhưng vẫn có thể được phát hiện bằng các kính thiên văn nghiệp dư cỡ trung bình đến lớn. Mặc dù ở khoảng cách rất xa, độ sáng nội tại lớn của cụm sao vẫn cho phép các nhà thiên văn nghiên cứu chi tiết cấu trúc và quần thể sao bên trong nó.

NGC 2419 đặc biệt thu hút sự quan tâm của giới khoa học vì thành phần hóa học và sự phân bố các ngôi sao trong cụm có những điểm khác biệt so với các cụm sao cầu điển hình. Một số nhà nghiên cứu cho rằng đây có thể là phần lõi còn sót lại của một thiên hà lùn đã bị Dải Ngân Hà hấp thụ trong quá khứ xa xôi. Vị trí xa xôi của nó trong quầng thiên hà cũng khiến NGC 2419 trở thành một đối tượng quan trọng để nghiên cứu sự phân bố khối lượng và cấu trúc hấp dẫn của Dải Ngân Hà. Những quan sát về cụm sao này đã được sử dụng để kiểm nghiệm các lý thuyết liên quan đến vật chất tối, tiến hóa sao và quá trình hình thành các cụm sao cầu trong vũ trụ sơ khai, khiến NGC 2419 trở thành một trong những phòng thí nghiệm tự nhiên giá trị nhất ở vùng ngoài của thiên hà chúng ta.
Buddy Up - Những điều thú vị ẩn dấu sau bầu trời
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom