• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Phải làm sao để bạn nhận ra thế giới tốt đẹp đến nhường nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,130
Reaction score
0
Points
36
Phải làm sao để bạn nhận ra thế giới tốt đẹp đến nhường nào ?

Một ngày nọ trên lớp, bạn làm sai một bài toán trên bảng, đáp án sai một cách nực cười. Bạn đỏ mặt tía tai bước xuống bục giảng, bắt đầu suy diễn lung tung rằng liệu các bạn khác có đang cười nhạo mình không.

Một ngày nọ, bạn thấy người bạn thân nhất của mình đang trò chuyện với một người bạn học mà bình thường bạn không mấy thiện cảm. Họ thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn bạn, thế là bạn bắt đầu đoán già đoán non liệu có phải họ đang nói xấu mình, có phải bạn thân đã ghét mình rồi không, và cuối cùng bạn khẳng định sự nghi ngờ đó.

Một ngày nọ, bạn vén tóc mái lên, đi đến đâu cũng cảm thấy có người đang bàn tán về kiểu tóc của mình. Có một bạn nữ chạy đến hỏi bạn "Sao bạn lại tự dìm mình thế?", bạn mỉm cười không nói gì. Nhưng sau khi về nhà, bạn soi gương và thầm nghĩ "Ừ, tại sao không có tóc mái mình lại xấu thế này."

Một ngày nọ sau giờ học, bạn chơi bóng rổ nhưng ném không trúng đích, thế là bạn ngẩng đầu nhìn biểu cảm của những người xung quanh, cảm thấy họ đều như đang cười nhạo mình.

Một ngày nọ trên đường về nhà, bạn đạp xe suýt va chạm với một chiếc ô tô, tài xế nhìn bạn một cái rồi không nói gì mà lái xe đi luôn. Còn bạn thì đứng chôn chân tại chỗ suy diễn lung tung rằng không biết bác tài xế kia có đang chửi bạn đạp xe không có mắt hay không.


Bạn rất ghét sự nhạy cảm và đa nghi của mình, bạn ngưỡng mộ những nhân vật chính trong sách, họ không có tâm cơ, đơn thuần đến mức vô cùng tốt đẹp, còn tâm tư của bạn lại quá đỗi nhạy cảm, luôn tự làm khổ mình bằng các suy nghĩ tiêu cực và đa đoan.

Bạn luôn cho rằng trong số những người bạn gặp, chẳng có mấy ai thật lòng tốt với mình, luôn cho rằng cuộc sống của mình là một mớ hỗn độn, mỗi ngày nếu không phải là những bài cổ văn khó thuộc thì cũng là những phương trình xyz dày đặc. Rất nhiều lúc bạn muốn quay về thời thơ ấu, vì khi đó bạn sống thật nhẹ nhàng và vui vẻ.

Sáng mùa đông, mẹ bảo bạn mặc thêm nhiều áo rồi hãy ra ngoài, nhưng bạn lại mất kiên nhẫn hất tay mẹ ra và nói "Không cần mẹ lo".

Có một người khác giới đã tỏ tình với bạn rất nhiều lần và cũng bị bạn từ chối rất nhiều lần nhưng vẫn đối xử rất tốt với bạn, vậy mà bạn lại cho rằng người đó rất phiền và nói với họ "Tránh xa tôi ra, phiền quá”.

Giờ ra chơi sau khi phát bài thi, bạn phát hiện người bạn cùng bàn phía sau đỏ hoe mắt, bạn hỏi cô ấy có chuyện gì, cô ấy chỉ nói là tối qua ngủ không ngon thôi. Thế là sau đó bạn hớn hở bàn luận với cô ấy về bài thi vừa rồi, mà không nhận ra nụ cười trên khóe miệng cô ấy mang theo vài phần gượng gạo.

Nửa năm về thăm ông bà nội một lần, bà nội chuẩn bị cho bạn một bàn thức ăn, nhưng bạn lại kén cá chọn canh không muốn ăn. Còn bà nội chỉ thản nhiên nói một câu "Không thích thì thôi nhé, để ông nội đưa con ra ngoài ăn món gì ngon".

Bạn tưởng rằng những việc mình làm chỉ là những chuyện vặt vãnh không đáng kể, bạn tưởng rằng những lời mình nói sẽ nhanh chóng bị gió cuốn đi, bạn tưởng rằng cả thế giới đều không thân thiện với bạn. Nhưng bạn có bao giờ nghĩ rằng, có lẽ trong mắt người khác, bạn căn bản không hề quan trọng đến thế.

Đáp án của bạn viết đúng hay sai, kiểu tóc của bạn có thay đổi hay không, quả bóng của bạn có ném trúng hay không... những chuyện này trong mắt người khác căn bản chẳng là gì cả, chỉ là bạn quá tự ti, quá để tâm đến ánh mắt của người khác mà thôi.

Đối với thế giới này, bạn chỉ là một sự tồn tại nhỏ bé. Trái đất không có bạn thì vẫn quay như thường. Bạn luôn thích nghĩ mọi chuyện theo hướng tồi tệ.

Nhưng thực ra, có lẽ người bạn thân đó chỉ đang nói với người bạn học kia rằng bạn đối xử với mọi người rất tốt, rất nhiệt tình, có lẽ bạn nữ kia chỉ đang đùa với bạn một cách thiện ý, có lẽ bác tài xế sau khi lái xe đi vẫn còn lo lắng cho sự an toàn của bạn.

Bạn luôn phàn nàn thế giới này không tốt với mình, luôn phàn nàn những người ở bên cạnh và thực sự tốt với mình đếm trên đầu ngón tay. Nhưng bạn có nhận ra rằng, thực ra chính bạn đang từng chút một đẩy người khác ra xa khỏi mình.

Bạn không biết mẹ sau khi bị bạn hất tay ra đã một mình đứng thẫn thờ trong phòng khách, vẫn lo lắng liệu bạn có bị lạnh hay không.
Bạn không biết người khác giới bị bạn từ chối nhiều lần kia đã một mình rơi lệ trong đêm, thấy bạn muốn tiến lên bắt chuyện nhưng lại sợ làm bạn tức giận.
Bạn không biết người bạn phía sau đỏ hoe mắt là vì cô ấy thi không tốt nên mới khóc, vậy mà bạn còn xát muối vào lòng cô ấy.
Bạn không biết bà nội đã tốn bao nhiêu thời gian và công sức để làm một bàn thức ăn đó, bà tuổi đã cao, mắt lại kém nên rất ít khi xuống bếp, vì lâu lắm bạn mới về thăm một lần nên bà mới chuẩn bị cơm nước cho bạn, vậy mà bạn lại chê bai cơm bà nấu, bất kính với bà như thế.
Bạn không biết sau khi bạn và ông nội ra ngoài ăn, bà nội đã một mình ngồi bên bàn ăn ăn những món thừa mà bạn không cần.


Bạn có lúc nghĩ rất nhiều, có lúc lại nghĩ rất ít, và chính trong sự nhiều - ít đó, bạn đã làm tổn thương và xa lánh biết bao nhiêu người thân thiết. Bạn không nhìn thấy lòng tốt của người khác dành cho mình, ngược lại luôn chú ý và phóng đại những tổn thương vô tình mà người khác gây ra cho bạn. Chờ đến một khoảnh khắc nào đó, khi bạn đột nhiên hiểu ra những tổn thương mình đã gây ra cho người khác, thì mọi thứ đã muộn rồi.

Bạn sẽ nhận ra sau này mẹ nói chuyện với bạn bằng giọng điệu trở nên cẩn trọng, dè dặt.
Bạn sẽ nhận ra sau này ánh mắt của người khác giới kia nhìn bạn trở nên né tránh hơn.
Bạn sẽ nhận ra sau này người bạn phía sau làm bất cứ việc gì cũng giữ khoảng cách với bạn.
Bạn sẽ nhận ra sau này khi về nhà ông bà nội, ông nội đều sẽ đưa bạn ra ngoài ăn.


Chờ đến khi bạn nhận ra những điều này, chờ đến khi bạn muốn bù đắp, thời gian sẽ nói với bạn rằng đã không còn kịp nữa rồi.

Nếu bạn có thể nói với mẹ rằng "Mẹ yên tâm nha! Con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân",
nếu bạn có thể mỉm cười nói với người khác giới kia rằng "Cảm ơn bạn đã thích tôi",
nếu bạn có thể nhạy bén nhận ra nỗi buồn của bạn học,
nếu bạn có thể trân trọng bữa cơm người già nấu cho mình...
Nếu bạn làm được những điều này, chẳng phải mọi chuyện sẽ trở nên rất tốt đẹp sao? Bạn cũng sẽ cảm nhận được sự thân thiện của thế giới dành cho mình, bạn cũng sẽ không còn nghĩ mọi việc theo hướng tệ đi, nghĩ mọi người đều xấu xa nữa. Nhưng bạn không làm được, không quay lại được nữa rồi. Vì tất cả những điều này chỉ là "nếu như", vậy bạn lại đang hối hận điều gì chứ?

Cô gái bạn thầm thương nhìn bạn thêm một cái trong đám đông, bạn rất phấn khích, cho rằng cô ấy đã thích mình. Thế là bạn thấy cô ấy trong danh sách khách truy cập trang cá nhân, bạn càng khẳng định chắc chắn cô ấy thích mình. Vì thế sau này bạn làm việc gì cũng trở nên cẩn trọng, thậm chí lúc nghe giảng cũng ngồi thẳng lưng, giọng điệu khi nói chuyện với cô ấy cũng trở nên vô cùng dịu dàng. Lúc chơi bóng rổ thấy cô ấy đi ngang qua sân bóng liền dốc hết sức để ném bóng vào rổ.

Nhưng bạn có bao giờ nghĩ đến, có lẽ cô ấy chỉ đang trò chuyện với người yêu bên cạnh, lúc ngẩng đầu lên vô tình nhìn trúng bạn. Hoặc có lẽ cô ấy chỉ vì rảnh rỗi vô vị nên mới vào xem trang cá nhân của từng người trong danh sách bạn bè, vì thế mới vô tình ấn vào trang của bạn. Bạn tự tay đẩy đi những người thực sự tốt với mình, nhưng lại dành khía cạnh tốt đẹp nhất của bản thân cho một người không thể nào có kết quả. Ngờ đâu người đó lại chưa từng nhìn thẳng vào bạn, từ trước đến nay đều là bạn tự đa tình. Bạn tưởng rằng mình biết rất nhiều chuyện, thực ra bạn chẳng biết gì cả. Bạn không biết người khác tốt với bạn thế nào.

Bạn không biết người bạn thực sự yêu là ai,
người cần bù đắp là ai,
bạn không biết ai sau lưng nói xấu bạn nhưng trước mặt vẫn cười nói,
bạn không biết giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì,
bạn không biết ngày mai sẽ có mặt trời thế nào, mặt trăng thế nào,
bạn không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì.

Ôi, chính bạn còn chẳng hiểu nổi tại sao mình lại phí thời gian ở đây thay vì đi ôn thi, lại còn để cái đầu óc đang mụ mẫm này viết ra mấy dòng lảm nhảm lộn xộn này nữa.

Đừng luôn vì những chuyện nhỏ nhặt mà tưởng rằng lớn như trời như đất, vì những người vô tình làm tổn thương bạn mà đau lòng khổ sở. Hãy quan sát xung quanh, bạn sẽ phát hiện ra có biết bao nhiêu người tốt với bạn, yêu thương bạn.

Trong thế giới to lớn này, những chuyện bạn có thể biết được nhỏ bé đến mức không đáng kể. Nhưng may mắn là bạn cần biết mình nên yêu ai, nên tốt với ai, nên bù đắp cho ai, bạn cần biết không nên nhìn người khác, nhìn thế giới bằng ánh mắt thù địch, bạn sẽ hiểu thế giới này tốt đẹp đến nhường nào.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,130
Reaction score
0
Points
36
Liệu trái tim bạn có đang "trống rỗng" bấy lâu không ?

Tôi nhận ra mình đã trở thành kiểu người có trái tim rỗng tuếch vào một buổi chiều rất bình thường.

Hôm đó là thứ Sáu. Tôi xin nghỉ nửa ngày để đi làm giấy tờ. Thực ra không cần xin nghỉ cũng được, làm xong việc buổi sáng rồi chiều quay lại công ty là ổn. Nhưng tôi không muốn. Không phải vì có việc gì khác, chỉ đơn giản là không muốn.

Xong việc, tôi đứng bên đường mà không biết nên đi đâu. Không phải kiểu hoang mang không biết đi đâu, mà là cảm giác đi đâu cũng được. Về nhà, về công ty, vào trung tâm thương mại, ra công viên đều được. Không có gì khác biệt.

Hôm đó trời nắng khá đẹp. Ánh nắng chiếu lên người ấm áp, nhưng tôi không cảm nhận được sự ấm áp ấy. Tôi đứng trên bậc thềm nhìn dòng người bên kia đường đi qua đi lại, nói chuyện, cười đùa. Tôi nhìn họ như thể giữa mình và họ có một tấm kính vô hình. Mọi thứ đều hiện hữu, chỉ là không có âm thanh.

Tôi đứng đó khoảng năm phút rồi cuối cùng quay về nhà.

Về đến nơi, tôi ngồi xuống ghế sofa, lấy điện thoại ra lướt. Đó là một động tác mà tôi đã quá quen thuộc. Ngồi xuống, mở khóa, mở một ứng dụng, lướt vài cái, đóng lại rồi mở ứng dụng khác. Giống như một dây chuyền sản xuất. Tay tự động hoạt động mà chẳng cần suy nghĩ. Có lúc tôi không nhớ nổi vừa xem cái gì, nhưng ngón tay vẫn tiếp tục kéo màn hình.
N
hiều khi tôi cảm thấy điện thoại mới là thứ thật sự tồn tại, còn tôi thì giả.

Đến khi nhận ra, hai tiếng đồng hồ đã trôi qua.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời sắp tối rồi. Tôi mở ứng dụng, suy nghĩ rất lâu rồi lại đặt đúng món hôm qua. Trong lúc đợi đồ ăn tới, tôi tiếp tục lướt điện thoại. Chuông cửa vang lên, tôi nhận đồ ăn, bật tivi rồi vừa ăn vừa xem. Ăn xong, vứt hộp đi, rửa tay, rồi lại ngồi xuống ghế sofa và lại cầm điện thoại lên.

Đúng vào khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra cuộc sống của mình ngày nào cũng như vậy.

Không phải kiểu đột nhiên giác ngộ điều gì. Chỉ là có một ngày, khi đang lặp đi lặp lại cùng một việc, bạn bất ngờ dừng lại vài giây. Nhìn đôi đũa trên tay, hoặc nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính tàu điện ngầm rồi tự hỏi: "Mình đang làm cái gì thế này?"

Nhưng cũng chỉ dừng lại vài giây thôi. Sau đó mọi thứ lại tiếp tục.

Sáng thức dậy, đánh răng rửa mặt, thay quần áo, đi làm. Chen chúc trên tàu điện, đến công ty, mở máy tính. Họp hành, trả lời tin nhắn, viết báo cáo.
Buổi trưa ăn cùng đồng nghiệp, nghe họ nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng góp một câu.
Chiều tiếp tục họp và trả lời tin nhắn. Hơn sáu giờ tan làm, chen chúc trở về. Đặt đồ ăn, lướt điện thoại, tắm rửa, ngủ.
Hôm sau lặp lại y hệt.
Những năm đầu đi làm, tôi còn nhớ hôm nay là thứ mấy. Thứ Tư nghĩa là tuần đã qua một nửa, thứ Năm là chỉ cần cố thêm một ngày nữa, còn thứ Sáu luôn là ngày vui nhất. Sau này tôi không còn nhớ nữa. Chỉ khi thấy tàu điện vắng người hơn mới biết đã đến cuối tuần. Chỉ khi đường lại bắt đầu tắc mới biết hôm nay là thứ Hai.

Ngày này qua ngày khác chẳng còn ranh giới.
Cuối tuần cũng chẳng khác gì. Ngủ đến trưa, gọi đồ ăn, lướt điện thoại. Đôi lúc gặp bạn bè, nhưng phần lớn là không. Không phải không muốn gặp, mà cảm thấy gặp rồi cũng chẳng có gì để nói. Công việc thì chẳng muốn kể vì vẫn chỉ là những chuyện cũ. Cuộc sống lại chẳng có gì đáng kể vì dường như tôi cũng không có cuộc sống gì thực sự.

Mỗi lần gọi điện về nhà, mẹ hỏi gì tôi trả lời nấy. Trả lời xong là hết chuyện. Mẹ biết điều đó, nhưng tuần nào bà cũng gọi.

Có người nào mà khi xảy ra chuyện, bạn sẽ gọi cho họ đầu tiên không?

Tôi nghĩ một lúc rồi nhận ra hình như không có. Không phải hoàn toàn không có, mà là có vài người, nhưng tôi luôn cảm thấy mình không nên làm phiền họ. Họ có cuộc sống của họ. Còn tôi là gì chứ?

Không phải tôi không vui. Chỉ là tôi không còn cảm giác gì rõ ràng nữa.

Đôi khi tôi cố nhớ lần cuối cùng mình thật sự vui là khi nào. Không nhớ nổi. Không phải không có chuyện vui, mà là những niềm vui ấy giống như bị ngăn cách bởi một lớp kính. Tôi biết mình đang vui, nhưng cảm giác ấy không thực sự đi từ bên trong mình ra.

Tôi biết trước đây mình không như vậy. Tôi nhớ hồi còn trẻ, chỉ cần biết ngày mai được đi đâu chơi là tối hôm đó đã háo hức không ngủ nổi. Mua được một món đồ yêu thích cũng có thể vui suốt mấy ngày. Bây giờ nghĩ lại, cảm giác ấy giống như đang kể về một người khác.

Ngày mới tốt nghiệp, tôi từng là một người đầy nhiệt huyết. Công việc lương không cao nhưng ngày nào cũng tràn đầy năng lượng. Tôi đến văn phòng sớm nhất và về muộn nhất. Làm gì cũng thấy thú vị. Từng có rất nhiều dự định: Học nhiếp ảnh, nuôi một con mèo, đi du lịch. Cuối tuần thật sự đi xem máy ảnh, đến cửa hàng thú cưng, tìm hiểu các địa điểm du lịch.
Không biết từ lúc nào những mong muốn đó biến mất. Không phải hoàn toàn biến mất, mà là tôi thấy chúng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Máy ảnh mua rồi nhưng chỉ dùng hai lần rồi phủ bụi trong tủ. Mèo không nuôi vì thấy phiền. Chỗ muốn tới thăm thú cũng chẳng đi vì cảm thấy đông người quá.

Sự thay đổi đó không xảy ra trong một ngày. Nó diễn ra từ từ như vòi nước bị rỉ giọt. Mỗi ngày mất đi một chút. Lúc đầu không nhận ra, đến khi phát hiện thì chiếc thùng đã trống rỗng.

Từ lúc nào đó, tôi trở thành một người luôn nói "sao cũng được". Đồng nghiệp hỏi ăn gì. Bạn bè hỏi cuối tuần đi đâu. Mẹ hỏi Tết có về không. Tôi thật sự thấy thế nào cũng được.

Trước đây tôi nghĩ đó là do tính cách thay đổi. Sau này mới hiểu không phải. Chỉ là tôi đã nhốt con người biết mong muốn của mình lại. Bởi vì muốn mà không có được thì sẽ buồn. Buồn rồi cũng chẳng ai hỏi han. Thế nên thôi khỏi muốn nữa. Không cần món đồ yêu thích nữa. Không cần người bạn đặc biệt nữa. Không cần những ngày đặc biệt nữa. Mọi thứ chỉ cần na ná nhau là được.

Có lần công ty tổ chức team building, mọi người giới thiệu sở thích của mình. Đến lượt tôi, tôi nghĩ rất lâu mà không nói nổi điều gì. Cuối cùng chỉ nói rằng mình không có sở thích đặc biệt nào.
Đồng nghiệp hỏi: Bình thường cậu làm gì?
Tôi đáp: Chẳng làm gì cả, chỉ ở yên thôi.
Đồng nghiệp: Thế ở không làm gì?
Tôi: Lướt điện thoại.
Anh ta cười rồi không hỏi tiếp nữa. Nhưng tôi biết điều anh ta muốn nói là: "Như thế chẳng chán lắm sao?"

Một hôm trên tàu điện ngầm, tôi nhìn thấy một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi đứng tựa vào cửa toa. Khuôn mặt vô cảm. Ánh mắt nhìn về phía trước nhưng dường như chẳng nhìn thứ gì cả.

Tôi nhìn anh ta rất lâu. Không phải vì anh ta đặc biệt, mà vì anh ta quá bình thường. Bình thường đến mức ném vào đám đông sẽ chẳng ai nhận ra. Nhưng chính sự bình thường ấy khiến tôi không thể rời mắt. Tôi có cảm giác mình đang nhìn anh ta, đồng thời cũng đang nhìn chính bản thân mình.

Chúng tôi xuống cùng một ga. Anh ta đi phía trước với những bước chân chậm rãi. Đế giày đã mòn lệch một bên. Có lẽ anh ta đã đi con đường này vô số lần.

Tôi chợt nghĩ, 10 năm nữa có khi mình cũng sẽ như vậy. Ngày nào cũng đi trên cùng một con đường, mòn dần mà chính mình không hề nhận ra.

Tôi tự hỏi anh ta đã trở thành như thế từ khi nào. Rồi lại tự hỏi mình đã trở thành như thế từ khi nào. Nhưng không có câu trả lời. Giống như bạn chẳng thể nhớ nổi mình học đi từ lúc nào. Đến khi nhận ra thì đã đi rất xa rồi.

Một tối, mẹ gọi điện hỏi tôi có khỏe không. Tôi nói mọi thứ đều ổn. Thực ra đôi khi tôi mong mẹ đừng gọi nữa, vì chẳng biết phải nói gì. Nhưng đồng thời tôi cũng mong bà tiếp tục gọi. Tôi sợ một ngày nào đó điện thoại sẽ không còn đổ chuông nữa.
Mẹ hỏi: Con có tâm sự gì không?
Tôi nói: Không có.
Mẹ im lặng một lúc rồi bảo: Từ nhỏ con đã không biết nói dối. Hễ có chuyện trong lòng là con lại ít nói hơn.

Tôi không biết trả lời thế nào. Sau khi cúp máy, tôi ngồi trên sofa ngẩn người rất lâu. Tôi nghĩ, nếu một ngày mình biến mất thì ai sẽ là người đầu tiên phát hiện?

Không phải vì muốn ch.ết hay gì cả. Chỉ là một suy nghĩ giống như làm thí nghiệm. Nếu tôi không còn ở đây nữa thì mất bao lâu người khác mới nhận ra?

Tôi nhìn danh bạ điện thoại có hàng trăm cái tên, nhưng nghĩ mãi cũng không biết nên gọi cho ai. Không phải không có người để gọi, mà là chẳng biết phải nói gì.

Tối hôm đó tôi đi tắm. Dòng nước nóng chảy xuống mặt. Tôi đứng yên trong làn hơi nước nhìn chính mình trong gương. Khuôn mặt mờ mịt không biểu cảm. Giống hệt gương mặt tôi vẫn thấy mỗi ngày trong nhà vệ sinh công ty.

Tôi nghĩ mình giống như một căn nhà. Đồ đạc vẫn còn nguyên đó. Nhưng không có ai ở bên trong.

Hôm sau là thứ Bảy. Tôi ra ngoài đi dạo một mình. Đi ngang qua một cửa hàng hoa, thấy một người phụ nữ đang cẩn thận tưới nước cho những chậu cây trước cửa. Từng giọt nước lấp lánh trên lá.
Tôi đứng nhìn khá lâu. Cô ấy ngẩng đầu hỏi: Muốn mua gì không?
Tôi đáp: Không, em chỉ xem thôi.
Cô ấy gật đầu rồi tiếp tục tưới cây. Tôi nhìn động tác chậm rãi và tập trung của cô, rồi bỗng cảm thấy ghen tị. Cô ấy đang thực sự làm việc mình làm.

Còn tôi thì khác. Ăn cơm cũng như làm cho xong. Làm việc cũng như làm cho xong. Nói chuyện với người khác cũng như làm cho xong. Dường như chẳng có việc gì tôi thật sự đặt mình vào đó.

Buổi tối hôm ấy, khi trở về nhà, tôi lấy chiếc máy ảnh đã phủ bụi trong tủ ra. Tôi không mong chụp được bức ảnh đẹp nào. Chỉ muốn giữ lại bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ. Tôi lau ống kính, lắp pin rồi bấm chụp. Tấm đầu tiên bị nhòe. Tấm thứ hai cũng vậy. Đến tấm thứ ba mới rõ nét.

Chỉ là một bức ảnh rất bình thường. Bầu trời xám, khung cửa sổ nằm ở góc ảnh. Nhưng khi nhìn nó, tôi chợt nhận ra một điều. Phía sau ống kính có một người đang bấm nút chụp. Người đó là tôi.

Khoảnh khắc ấy rất nhỏ bé. Nhưng lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi cảm thấy mình thật sự đang làm một việc gì đó. Tiếng màn trập vang lên rất khẽ trong căn phòng yên tĩnh. Như thể có ai đó đang nói với tôi:
"Bạn đang ở đây. Bạn đang làm một việc. Bạn vừa chụp một bức ảnh."
Chỉ là một chuyện rất nhỏ. Nhưng là chuyện tôi biết rõ mình đang làm. Không phải làm cho xong.

Tối đó trước khi ngủ, tôi nhìn chiếc máy ảnh đặt trên bàn. Ánh sáng từ khe rèm rơi lên nó thành một vệt nhỏ. Tôi nhìn vài giây rồi xoay người ngủ. Có thể ngày mai tôi sẽ không cầm nó lên nữa. Có thể mọi thứ vẫn như cũ. Vẫn lướt điện thoại, vẫn gọi đồ ăn, vẫn không biết phải làm gì.

Nhưng ít nhất tối nay tôi biết mình đang tồn tại. Không phải vì tôi đã tìm được câu trả lời nào. Chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi biết mình đang ở đây.

Như thế là đủ rồi. Không cần nhiều hơn. Chỉ cần có một khoảnh khắc như vậy.

Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn trống rỗng nữa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom