• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Trải nghiệm kinh hoàng nhất mà bạn từng gặp phải là gì?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,093
Reaction score
0
Points
36
Trải nghiệm kinh hoàng nhất mà bạn từng gặp phải là gì?

Về câu hỏi này thì tôi có quá nhiều điều để nói. Để tôi lể lại một chuyện mà chính tôi bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy khiếp vía. Năm đó tôi học đại học năm ba, đang thực tập tại một thành phố xa lạ, tôi thuê một căn hộ ở tầng 6 của một khu tập thể cũ, chỗ đó không có thang máy.

Sát vách phòng tôi là một người đàn ông ngoài ba mươi, đeo kính, trông rất thư sinh, nhã nhặn. Thỉnh thoảng chạm mặt ở hành lang, hai bên vẫn gật đầu chào hỏi. Anh ta nuôi một con mèo mướp vàng béo múp, nó hay ngồi sưởi nắng ngoài hành lang.

Sự việc xảy ra vào một tối thứ Tư. Lúc tôi tăng ca về đến nhà thì đã gần 11 giờ đêm, tắm rửa xong xuôi đang định đi ngủ thì bỗng tôi nghe tiếng gõ cửa. Tiếng gõ rất nhẹ, có nhịp điệu: ba tiếng, ngưng vài giây, rồi lại ba tiếng. Nhìn qua mắt mèo, tôi thấy anh hàng xóm. Vẻ mặt anh ta có vẻ lo lắng, giơ màn hình điện thoại cho tôi xem mấy chữ: "Hình như con mèo nhà tôi có vấn đề gì đó, bạn sang xem hộ tôi được không? Tôi có một thân một mình nên không dám động vào nó."

Tôi hơi chần chừ nhưng rồi vẫn mở cửa. Vì tôi thực sự thích mèo, vả lại bình thường anh ta trông cũng rất đàng hoàng. Cấu trúc phòng anh ta giống hệt phòng tôi. Lúc tôi sang thì con mèo đang rúc dưới gầm giường, run rẩy thật. Khi tôi đang cúi rạp xuống đất để dỗ dành con mèo, tôi bỗng nghe thấy một tiếng "cạch" khô khốc vang lên sau lưng.

Quay đầu lại, tôi thấy anh ta đã chốt chặt cửa phòng. Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ tóc gáy của tôi dựng đứng hết cả lên. Không phải vì sợ, mà là bởi thể tôi đã nhận ra có điều gì đó bất thường trước cả khi não bộ tôi kịp phản ứng. Tiếng “cạch” khô khốc đó như một cú giáng mạnh, làm đứt phăng sợi dây bình tĩnh cuối cùng trong tâm trí tôi.

Tôi đứng dậy, mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng tay đã bắt đầu run lẩy bẩy. Anh ta đứng chặn ở cửa, lưng tựa vào cánh cửa, vẫn với vẻ thư sinh đó, khẽ đẩy gọng kính rồi nói: "Tóc em thơm quá." Lúc nói câu này, giọng điệu anh ta vẫn y hệt như lúc chào hỏi tôi ở hành lang hằng ngày.

Não tôi bắt đầu hoạt động điên cuồng. Điện thoại nằm trong túi áo ngủ, nhưng không thể lấy ra ngay trước mặt hắn. Cửa sổ ở tầng 6, nhảy xuống là coi như tôi tự tìm đường t ự s á t. Lối thoát duy nhất là cửa chính thì đã bị hắn chặn lại. Rồi tôi nghe thấy chính mình thốt ra một câu mà đến giờ lúc nghĩ lại tôi vẫn thấy thần kỳ: "Được, thế để em về lấy cái cần câu mèo, chắc là nó muốn chơi thôi."

Hắn hơi sững người một chút, có lẽ không ngờ tôi lại phản ứng như vậy. Chính vào lúc không phẩy mấy giây ngắn ngủi khi hắn đang đờ người ra, tôi lao thẳng về phía cửa sổ. Không phải để n h ả y xuống, mà là để kéo toạc rèm cửa ra rồi đẩy cửa sổ mở hết cỡ.

Tôi đang ở tầng 6, phía bên dưới là con phố nhỏ vẫn còn người qua lại. Tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh hét lớn ra ngoài cửa sổ bằng âm lượng mà có lẽ cả tòa nhà đều nghe thấy: "Cháy rồi! Tầng 6 cháy rồi! Mau gọi 119 đi!"

Tôi không kêu “Cứu với”. Bởi khi kêu cứu thì người ta còn ngại liên lụy, nhưng một khi đã hô “Cháy nhà” thì ai nấy đều phải tháo chạy giữ thân.

Hắn rõ ràng không lường trước được chiêu này. Gương mặt từ vẻ thư sinh bỗng biến thành một thái độ mà tôi chưa từng thấy, môi hắn run rẩy. Bên dưới đã có tiếng người vọng lên: "Tầng mấy? Tầng mấy cháy?". Ở hành lang cũng bắt đầu vang lên tiếng mở cửa, tiếng bước chân chạy rầm rập.

Hắn nhìn tôi một cái, cái ánh mắt mà cả đời này tôi không bao giờ quên được. Không phải phẫn nộ, cũng không phải sợ hãi, mà là một ánh mắt tính toán thiệt hơn đầy bình tĩnh. Giống như đang làm một bài toán: nếu tiếp tục thì cái giá phải trả là bao nhiêu, và bỏ chạy thì cái giá sẽ như thế nào, cái nào hời hơn. Chỉ khoảng vài giây sau, hắn mở cửa rồi bỏ chạy mất hút. Tôi nghe tiếng bước chân hắn chạy thục mạng từ tầng 6 xuống dưới, giữa chừng hình như còn va phải ai đó.

Lúc đó chân tôi mới chính thức rụng rời. Thực sự là nhũn ra. Cả người tôi trượt dọc theo bức tường rồi ngồi bệt xuống sàn, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy. Không phải run vì lạnh, mà là run từ trong xương tủy run ra. Răng tôi đánh vào nhau cầm cập, ngón tay co quắp, nước mắt cứ thế trào ra không báo trước.

Sau đó cảnh sát đến, quản lý tòa nhà và chủ nhà cũng đến. Người đàn ông đó không bao giờ quay lại nữa. Đồ đạc trong phòng không kịp chuyển đi, con mèo cũng bỏ lại. Con mèo mướp đó sau này được chị bên quản lý tòa nhà nhận nuôi, giờ nó còn béo hơn cả hồi trước.

Nghĩ lại chuyện đêm đó, nếu tôi phản ứng chậm một chút, hoặc nếu tôi hét "Cứu với" thay vì "Cháy rồi", có lẽ kết quả đã hoàn toàn khác. Chuyện đã qua vài năm, nhưng đến giờ tôi vẫn giữ một thói quen: tối đến có ai gõ cửa, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là nhìn qua mắt mèo, mà là nắm chặt điện thoại trong tay trước đã.

Đây không phải là câu chuyện anh hùng gì cả, chỉ là bản năng sinh tồn của một người bình thường khi bị dồn vào đường cùng mà thôi. Khoảnh khắc tiếng "cạch" vang lên, đó chính là giây phút kịch tính nhất đời tôi. Không, phải gọi là k i n h h o à n g nhất mới đúng!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,093
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã từng trải qua những chuyện k i n h h o à n g nào?

Tôi sinh ra trong một ngôi làng nhỏ nghèo nàn, lạc hậu ở vùng núi tỉnh. Ngôi làng của 20 năm về trước vừa nghèo nàn lại vừa lạc hậu, người dân quanh vùng đều mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ và gia đình tôi cũng không là ngoại lệ.

Mẹ tôi kết hôn với bố năm 18 tuổi, bố hơn mẹ 9 tuổi, đó là một cuộc hôn nhân sắp đặt. Bố tôi là kẻ lười làm ham chơi, lại còn n g h i ệ n cờ bạc, đã vậy còn thường xuyên đ ấ m đ á, b ạ o h à n h mẹ.

Ngay cả lúc mẹ mang thai, bà vẫn thường xuyên bị đ á n h đ ậ p, bắt nạt, vẫn phải làm việc đồng áng và bị bà nội cùng mọi người mắng chửi, coi thường. Chính sự lười biếng và b ạ o l ự c của bố, cộng với việc ông ta nướng sạch tiền tiết kiệm trong nhà vào bài bạc, ngày ngày tụ tập bạn bè, đã dẫn đến bi kịch tôi và mẹ bị b ắ t c ó c, bán đi sau này.

Năm tôi vừa tròn 3 tuổi, vì mẹ không thể chịu đựng nổi những trận đ ò n r o i triền miên của bố nữa, nên vào một buổi trưa, sau khi bị bố b ạ o h à n h, mẹ đã dắt theo tôi bỏ trốn khỏi nhà. Vì thấy tôi còn quá nhỏ nên mẹ mới mang theo, còn chị gái thì bị bỏ lại phía sau...

Hai mẹ con lặn lội băng rừng lội suối, cuối cùng cũng ra được đến thành phố. Tôi chỉ còn nhớ lúc mẹ đang đi tìm việc làm thì gặp phải bọn b u ô n người. Chúng lừa mẹ rằng có công việc bao ăn bao ở nhưng ở một nơi rất xa. Mẹ tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng đi xa, lại không có học thức nên đã rất ngây thơ mà tin lời chúng. Tôi nhớ hai mẹ con đã leo lên một chuyến tàu hỏa hoả màu xanh lá, ngồi trên tàu rất lâu, rất lâu, rất lâu mới đến một thị trấn nhỏ. Sau đó, chúng tôi lên một chiếc xe bánh mì (xe van), rồi lại chuyển sang xe ba bánh và cuối cùng dừng lại ở nhà một hộ dân. Lúc đó mẹ mới bừng tỉnh nhận ra thì đã quá muộn, bọn b u ô n người đã kiếm cớ lẩn mất từ lúc nào, bỏ lại tôi và mẹ.

Gia đình đó chê bai mẹ vì dắt theo tôi, nên ngay ngày hôm sau đã bán tống bán tháo hai mẹ con tôi sang tay kẻ khác.

Chắc là vì bị chê vướng víu nên hai mẹ con tôi bị bán qua bán lại cho mấy nhà liền. Cuối cùng, chúng tôi bị bán cho một người đàn ông gần 40 tuổi, gã đã có một con trai và một con gái.

Trong quá trình đó, tôi và mẹ bị tách ra nên tôi không biết mẹ đã phải trải qua những gì, nhưng chắc chắn là bị đ e d ọ a và không thể trốn thoát.

Gia cảnh nhà người đàn ông đó khá khá giả, đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rõ tên gã. Mẹ bị bán cho gã và gã nghiễm nhiên trở thành "bố dượng" của tôi. Thời gian đầu, mẹ bị đe dọa, đ á n h đ ậ p và nhốt vào nhà kho tối tăm, gã cướp sạch toàn bộ tiền bạc và chứng minh thư của mẹ.

Thời đó chưa có điện thoại di động, liên lạc chỉ dựa vào viết thư, nơi núi cao xa xôi như thế, không thể báo cảnh sát mà cũng chẳng có đường lui, thế nên dần dần mẹ cũng không phản kháng nữa.

Nhưng thực ra, ngày nào mẹ cũng âm thầm tìm kế hoạch bỏ trốn. Ở nhà gã, hai mẹ con tôi chẳng khác nào ô sin và người hầu, ngày ngày phải xuống ruộng làm việc, làm hết việc nhà này đến việc nhà khác. Ở nơi trọng nam khinh nữ ấy, phụ nữ không được ngồi ăn trên nhà, bữa nào cũng phải ngồi xổm dưới bếp mà ăn.

Hôm nào cũng phải ra đồng làm lụng, lúc đó tôi mới 4 tuổi mà ngày nào cũng phải giặt quần áo, ra đồng cấy lúa, gặt lúa, rồi cắt hoa cải dầu. Giữa mùa đông buốt giá phải ra đồng chặt bắp cải, tuyết ngập lên tận hông tôi.

Đêm hôm tăm tối, họ còn bắt tôi ra nghĩa địa thu gom rơm rạ. Nghĩa địa tối om như hũ nút, lại có rất nhiều ngôi mộ mới. Mộ ở vùng đó được xây giống như những ngôi nhà nhỏ rồi ốp gạch men lên. Nếu tôi không đi thì họ không cho ăn cơm.

Đám trẻ con nhà anh em của người đàn ông đó ngày nào cũng b ắ t n ạ t, hắt hủi tôi, chúng ép tôi ăn p h â n bò, bắt tôi bò qua háng chúng, nhổ nước bọt lên đầu tôi rồi bôi phân chim đầy tóc tôi. Ngày nào tôi cũng phải đi chăn vịt cho nhà họ.

Trong khoảng thời gian đó, mẹ tôi từng trốn chạy hai lần nhưng đều bị bắt lại và bị đ á n h đ ậ p dã man, mẹ uất ức đến độ từng đi nhảy sông t4t4. Tay của tôi cũng bị người đàn ông đó dùng k é o đ â m cho một nhát, lúc đó m á u chảy ra rất nhiều, tôi nhớ mang máng là vì tôi đã c h ử i bới gã. Đến lần thứ ba, mẹ dẫn tôi bỏ trốn trong đêm, năm đó tôi 5 tuổi...

Đêm tối đen như mực, không một ánh đèn, mẹ dắt tôi cắm đầu cắm cổ chạy. Lúc đó tôi chẳng biết gì cả, cũng không dám ho he một tiếng, cứ thế lầm lũi chạy theo mẹ. Trên đường đi băng qua biết bao nhiêu cánh đồng, vấp ngã không biết bao nhiêu lần. Đến sáng sớm khi trời vừa tảng sáng thì chạy đến một thị trấn nhỏ.

Cảnh tượng tiếp theo thực sự giống hệt như nữ chính trong bộ phim Hét Vào Ngọn Núi (Calling for Love) vậy.

Hai mẹ con vừa chạy lên được xe khách thì bị người của gã chặn lại.
Tôi bị chúng dùng vũ lực cướp đi, còn mẹ thì chạy thoát được...
Trên đường đi, tôi bị đ á n h, bị chúng t ú m tóc k é o lê dưới đất...
Chúng vừa đ á n h vừa c h ử i rủa...
Cuối cùng, tôi bị lôi đến chỗ mụ già (mẹ của gã). Mụ già c h ế t t i ệ t đó vừa nhìn thấy tôi là t á t liên tiếp mấy phát nổ đom đóm mắt, đ a u buốt cả đầu óc suốt nửa ngày trời. Rồi mụ cũng t ú m tóc tôi, k é o lê tôi trên đất, lôi một mạch ra bờ sông nhỏ sau nhà. Mụ n h ấ n đầu tôi xuống nước, vừa n h ấ n vừa c h ử i, tôi đã quên mất mụ c h ử i những gì rồi. Con trai mụ thì cầm con d a o phay ra, hung hãn hoa chân múa tay trước người tôi, đe dọa rằng nếu còn trốn nữa sẽ b ă m v ằ m tôi ra...

Chúng đ á n h tôi thừa sống thiếu c h ế t, nhưng tôi không hé răng khóc lấy một lời...

Sau đó, chúng lấy dây thừng t r ó i tôi lại, vứt vào trong chuồng bò. Tôi nghe thấy tiếng chúng bàn tán ở bên ngoài: "Bắt được con nhỏ này rồi thì sợ gì con mụ già kia không dẫn x á c về, đợi một lát hoặc vài ngày nữa kiểu gì con đ i ế m đó cũng quay lại thôi, nó không bỏ được con nó đâu..."

Sau đó, tôi bị nhốt trong chuồng bò suốt mấy ngày trời, không được cho một hạt cơm bẻ đôi hay một giọt nước uống. Mẹ tôi hình như cũng bị bắt trở lại sau đó, có lẽ mẹ còn bị đ á n h đ ậ p tàn nhẫn hơn cả tôi...

Kể từ đấy, cả nhà già trẻ lớn bé nhà họ canh giữ hai mẹ con tôi vô cùng nghiêm ngặt, đi đâu cũng có người bám đuôi, ngày nào cũng phải làm việc và bị đ á n h c h ử i.

Cứ thế qua thêm một năm, khi đó đã cận kề Tết Nguyên Đán. Hôm đó tôi ra đồng nhặt bắp cải, mụ già đứng giám sát tôi, mẹ đi đón tôi thì phía trước phía sau đều có người canh chừng. Mẹ lấy cớ muốn đi vệ sinh, rồi bất ngờ dắt tay tôi chạy thúc mạng.

Lần này chúng tôi đã khôn ngoan hơn, trước tiên tìm chỗ trốn chứ không chạy ngay. Hai mẹ con trốn vào một hố xí ở nơi cách rất xa ngôi làng cho đến tận nửa đêm canh ba, rồi nương theo bóng tối chạy một mạch thật xa, sau đó lẻn vào trốn trong đống rơm rạ ở sân nhà một người dân. Chúng tôi đã trốn trong cái hốc rơm đó suốt ba ngày ba đêm...

Tôi thực sự quá đói, mẹ cũng không dám manh động vì người nhà gã kia đang lùng sục khắp nơi để tìm chúng tôi. Hôm đó, tình cờ chủ nhà ra lấy rơm, mẹ thấy tôi đã lả đi vì đói nên đành đánh liều, cẩn thận lên tiếng kể rõ sự tình cho người đó nghe.

Người chủ nhà thấy chúng tôi đáng thương quá nên đã cho một ít cơm và nước uống. Đợi đến nửa đêm canh ba, hai mẹ con lại tiếp tục chạy, ban ngày không dám thò mặt ra ngoài, toàn cuốc bộ đường trường vào ban đêm, cứ chạy mà chẳng biết là sẽ đi về đâu, trên người không có lấy một đồng dính túi...

Chạy mãi chạy mãi thì trời đổ mưa, hai mẹ con cứ đội mưa mà chạy đến một ngôi làng nhỏ. Mẹ muốn vào xin ngủ nhờ, bèn chọn đại một ngôi nhà.

Tôi nhớ hai mẹ con nép mình bên hiên cửa nhà họ, nhìn gia đình bốn người bọn họ đang quây quần ăn cơm. Nhà đó có hai người con gái.

Chúng tôi cứ đợi, đợi mãi cho đến khi người chồng và con gái nhà họ có việc ra ngoài, mẹ mới dám lên tiếng gõ cửa xin cơm.

Tôi chỉ còn nhớ người vợ chủ nhà, thấy mẹ dắt theo tôi đi xin ăn giữa đêm hôm khuya khoắt, trời lại mưa gió tội nghiệp quá, nên đã gọi chúng tôi vào nhà tránh mưa và múc cho hai bát cháo nóng. Mẹ đem toàn bộ sự tình kể hết cho người phụ nữ đó nghe.

Người cô tốt bụng ấy đã cho chúng tôi tá túc một đêm, rồi chỉ đường cho chúng tôi đi tiếp. Ăn cơm xong, cô giấu chúng tôi đi, đợi đến đêm ngày hôm sau, khi chồng và con gái cô không có nhà, cô mới bảo chúng tôi lên đường và đưa cho mẹ 50 tệ. Mẹ tôi nhất quyết không nhận. Bản tính mẹ vốn hơi mù mờ đường xá nên chẳng nhớ nổi bản đồ, thế là toàn bộ chặng đường tiếp theo đều dựa vào một đứa trẻ là tôi ghi nhớ lộ trình để dẫn mẹ đi.

Cuối cùng, khi trời sáng thì đến một bến sông, muốn qua sông thì phải ngồi thuyền...
Chuyện xảy ra đã quá lâu rồi nên ký ức cũng có phần mờ nhạt, tôi chỉ nhớ hai mẹ con qua sông rồi băng qua biết bao nhiêu bờ ruộng, cuối cùng mới nhìn thấy đường lộ lớn dành cho xe chạy. Cứ men theo con đường lộ đó mà đi, dọc đường vừa xin ăn vừa ngủ bờ ngủ bụi, hôm nào may mắn thì được ngủ dưới mái hiên của mấy ngôi nhà hoang người ta bỏ lại, giữa đường trời mưa cũng chỉ biết chịu trận chịu ướt. Tôi không biết mình đã đi những đâu, đã đi bao xa và bao lâu nữa, cuối cùng tôi và mẹ cũng đặt chân đến một thành phố khá sầm uất. Ngày hôm đó chính là ngày ba mươi Tết...

Nhìn nhà nhà người người quây quần đoàn tụ đón năm mới, còn tôi và mẹ thì chịu cảnh không nhà để về, người ướt sũng vì mưa tuyết mà quần áo trên người lại phong phanh...
Lúc đó tôi cảm thấy vô cùng bất lực và tuyệt vọng, hai mẹ con đành trốn dưới gầm một cây cầu lớn. Dưới gầm cầu lúc ấy cũng có những người vô gia cư khác đang lang thang.

Mẹ tôi là một người rất kiên cường và kiêu hãnh, bà không chấp nhận buông xuôi số phận như vậy, nên đã dắt tôi vào sâu trong thành phố để đi xin ăn. May mắn thay, có một gia đình nọ có một con gái và một con trai, họ thấy mẹ con tôi đáng thương nên đã cưu mang chúng tôi, lại còn giới thiệu việc làm cho mẹ tôi nữa.

Sau đó mẹ vào làm việc trong một nhà máy, còn tôi ban ngày không có việc gì làm thì đi nhặt ve chai đem bán. Khoảng thời gian đó thực sự rất vui vẻ, tôi có bạn bè để chơi cùng, lương của mẹ cũng cao nên ngày nào mẹ cũng mua đồ ăn ngon cho tôi.

Giữa chừng, mẹ nhờ người viết thư gửi về quê, gửi cả váy vóc và tiền nong về cho chị gái tôi. Bà ngoại tôi sau khi biết tin đã lập tức báo cảnh sát, rồi tòa án khởi kiện, tìm ra được bọn b u ô n người và theo đuổi vụ kiện tụng suốt ba năm trời.

Trong thời gian đó, tôi và mẹ không may gặp phải một vụ t a i n ạ n giao thông cực kỳ nghiêm trọng. Mẹ bị gãy hai chiếc x ư ơ n g sườn và c h ấ n t h ư ơ n g ở tay, còn tôi thì bị thương ở đầu gối. Đến tận bây giờ tôi vẫn phải chịu di chứng, cứ ngồi xổm quá lâu là lúc đứng dậy sẽ bị đau xương bánh chè không đứng nổi...

Cũng vì thế mà tôi bị đi học muộn mất hai năm so với bạn bè đồng trang lứa.
Tôi không còn nhớ rõ nơi mình bị bán đến cụ thể là chỗ nào nữa, nhưng tôi vẫn nhớ chi tiết khung cảnh nơi đó. Nơi mà sau này tôi và mẹ chạy trốn đến là thành phố gần đó. Hai mẹ con đã sống dưới gầm cầu lớn suốt ba ngày ba đêm, hồi đó chỗ ấy còn nhiều bãi cạn lắm, tôi còn xuống dưới bắt cá và múc cát đen nữa cơ.

Tôi cũng không thể nhớ rõ ân nhân từng giúp đỡ chúng tôi ở vị trí nào nữa, nhưng suốt cuộc đời này, tôi đặc biệt biết ơn họ. Nếu năm xưa không có sự giúp đỡ của họ dành cho hai mẹ con, thì có lẽ x ư ơ n g c ố t chúng tôi đã phơi ngoài đồng hoang, trở thành những hồn m a cô độc từ lâu rồi.

Tôi nhớ ông bà người đã giúp mẹ tôi tìm việc làm có nhận nuôi một người con gái, họ sống cạnh một ngôi biệt thự. Chủ nhân ngôi biệt thự đó có hai người con, người con lớn hồi nhỏ hay chơi với tôi, còn người con thứ hai được sinh ra sau khi tôi đã quay trở về quê họ, giờ cũng chẳng biết họ đã đi đâu về đâu rồi. Chỉ mong ông bà luôn mạnh khỏe, và chúc cho người chị năm nào có một cuộc đời thật tươi đẹp. Tôi cũng vô cùng biết ơn người dì đã cưu mang chúng tôi năm ấy, cháu cảm ơn dì, cả đời này cháu không bao giờ quên. Người tốt kẻ xấu quả thực không phân biệt vùng miền...

Bây giờ mẹ tôi rất bài xích và không muốn nhắc lại chuyện ở khoảng thời gian đó nữa. Vì lúc ấy tuổi tôi còn quá nhỏ, lại trải qua một thời gian dài rồi nên những điều tôi nhớ được cũng chẳng đáng là bao.

Tuy quá khứ đầy rẫy chông gai, trắc trở, nhưng giờ nghĩ lại tôi cũng đã nhẹ lòng và buông bỏ được rồi, có điều chắc là mẹ tôi vẫn chưa thực sự bước ra khỏi nỗi ám ảnh đó. Học thức tôi không cao, nhiều chuyện trải qua giữa chừng cũng không còn nhớ được thật rõ ràng nữa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom