• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Hãy kể về người có cách xử lý vấn đề đỉnh nhất mà bạn từng gặp ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,097
Reaction score
0
Points
36
Hãy kể về người có cách xử lý vấn đề đỉnh nhất mà bạn từng gặp ?

Hồi còn đi làm part time ở quán cà phê. Nhưng quán mình có quy định là không mang chó mèo vào quán.

Nhưng hôm đó có một chị khách mang chó vào quán. Mình thấy thế đã ra nhắc chị “dạ chị ơi, quán tụi em không được phép mang chó mèo vào quán ạ”.

Nhưng chị bắt đầu khó chịu rồi nói “con chị ngồi im, chị bế con trên tay là được chứ gì?”.
Mình thấy chị bắt đầu căng thẳng nên không nói qua nói lại nữa. Vào nhắn tình hình cho chị quản lý.

Chuyện tưởng đến đấy thôi nhưng không. Chị khách không hề bế em cún trên tay như đã nói, chị để em chạy linh tinh và đi vệ sinh ngay giữa quán.

Lúc này mình mới ra nói lại lần nữa, lần này mình bị mất kiểm soát nên làm căng thẳng lên. Chị khách cũng không chịu dừng lại.

Cuối cùng chị quản lý đã ra nhẹ nhàng hỏi: “dạ xin phép chị, nhưng tụi em có quy định không mang cún vào quán. Nhìn bé cún lông trắng tinh, xinh xắn như này chắc chắn chị rất cưng chiều con. Nhưng như chị cũng thấy rồi, em Belly cũng đi vệ sinh không đúng nơi ở quán, như thế không chỉ ảnh hưởng tới các bạn nhân viên phải đi lau dọn, mà còn làm giảm trải nghiệm của những khách hàng khác khi tới quán. Em biết người yêu thương động vật như chị thì chắc chắn sẽ hiểu cho sự khó khăn của quán em. Cám ơn chị hôm nay quán tụi em xin phép mời nước chị. Nếu có duyên được gặp chị lần sau thì mong chị tôn trọng quy định của chúng em ạ”

Lúc đấy chị khách đang phừng phừng như lửa, bắt đầu dịu giọng xuống. Xong còn hỏi là “em biết tên con chị à?”

Hoá ra chị chủ mình đã để ý lúc chị khách gọi tên bạn cún. Chính sự để tâm đấy đã khiến chị khách cảm thấy được tôn trọng.

Cuối cùng sau buổi cà phê, chị khách không nhận lại tiền, mà còn tips thêm cho tụi mình 100k vì đã mất công dọn dẹp.

Một cách xử lý đơn giản như thế thôi, nhưng phải qua tình huống thực tế thì mình mới thấm được. Trải qua rồi mới biết ơn vì mình đã gặp một người chủ tinh tế như thế.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,097
Reaction score
0
Points
36
Chuyện đỉnh nhất bạn từng làm là gì?

1.
Có một hôm đang ăn tối, tôi thấy mặt bố tôi tái nhợt, cả người uể oải, hai tay lạnh băng.
Lúc đó vừa qua Tết không lâu, thời tiết vẫn còn hơi lạnh, tôi cứ cảm thấy có gì đó không ổn lắm.
Tôi hỏi bố: “Bố nói thấy hơi khó chịu nên đi khám rồi phải không? Bác sĩ nói thế nào ạ?"

Vì gần nhà tôi có một phòng khám, mỗi lần bố bị cảm đều đến đó tiêm phòng và mua thuốc, bao năm qua vẫn vậy.

Bố nói: “Chiều nay bố đi khám rồi, người ta đo huyết áp cho bố, bảo là huyết áp bố thấp, họ không dám khám, bảo bố đi bệnh viện.”
Tôi nói: “Sao bố không nói với con?”
Bố đáp: “Lúc đó về nhà bố thấy hơi mệt nên nằm thiếp đi ở phòng khách, đến lúc con gọi bố dậy ăn cơm luôn.”

Lúc đó tôi chẳng buồn ăn cơm nữa, bảo em trai chuẩn bị, tôi gọi xe, lập tức đưa bố đến bệnh viện.
Trên đường đi, chúng tôi sợ bố ngủ thiếp đi nên cứ nói chuyện với bố không ngừng, nhưng bố cũng trả lời yếu ớt hời hợt. Có lẽ tài xế cũng nhận ra điều gì nên lái xe rất nhanh.
Chúng tôi nhanh chóng đến bệnh viện, chúng tôi mỗi người một bên dìu bố đi.
Vừa đến cửa bệnh viện thì bố tôi ngất xỉu.

Đầu óc tôi trống rỗng, vừa ôm lấy bố vừa gọi bác sĩ. Bác sĩ lập tức mang cáng đến, đưa bố vào phòng cấp cứu.
Hai chúng tôi đứng chờ ở bên ngoài, cảm giác thời gian trôi chậm như mấy năm, nước mắt thì cứ rơi không ngừng.

Y tá bảo chúng tôi ký giấy nộp tiền, lúc đó tôi cực kỳ hoảng loạn. Khi đó tôi 21 tuổi, em trai 19 tuổi, y tá thấy chúng tôi còn nhỏ, bảo chúng tôi gọi người lớn đến.
Chúng tôi lập tức gọi điện cho chị gái của bố – cô tôi, vì cô ấy ở gần nhất.

Khoảng nửa tiếng sau, bác sĩ đi ra, bảo là nhồi máu cơ tim cấp tính, vừa mới tiêm tiêu sợi huyết, kiến nghị chúng tôi chuyển lên bệnh viện thành phố, ở đó tốt hơn.
Sau đó cô tôi và anh chị họ liên hệ với bệnh viện thành phố, sau đó họ cử xe cứu thương đến đón bố tôi. Tôi và em trai về nhà thu xếp một ít quần áo, đồ dùng rồi theo xe lên bệnh viện thành phố.

Bác sĩ: “May thật đấy, chậm chút nữa là không cứu kịp rồi”. Vì bệnh này phát triển rất nhanh, rất nhiều người không chống chọi nổi đến lúc chữa bệnh.

Bố tôi được đặt hai stent ở động mạch tim, bác sĩ nói ở đó bị tắc nên gây ra nhồi máu cơ tim.
Bố nằm ở CCU mấy ngày, sau đó chuyển sang phòng bệnh thường vài ngày nữa, tổng cộng khoảng một tuần thì được xuất viện về nhà.

Khi về đến nhà, nhìn bát bún ốc mốc meo trên bàn, tôi cay đắng không nói nên lời.
May mà hôm đó tôi kịp đưa bố đến bệnh viện, nếu không thì có lẽ bây giờ tôi đã không còn bố nữa.
Tôi thật sự thấy mình rất đỉnh.

2.
Trên đường tan làm về, từng cứu một bé gái.
Một hôm trên đường đi làm về, tôi đi xe đạp công cộng nghe tiểu thuyết, phía trước có mấy học sinh cấp ba đi xe đạp. Bỗng nhiên một chiếc Sedan đánh lái gấp, lao thẳng vào đường xe thô sơ. Một cô bé bị va từ bên hông, đầu đập vào lề đường.
Tên tài xế đó không thèm dừng lại, đạp ga bỏ chạy.
Tôi nhìn lướt qua, nhớ được biển số xe. Tôi dừng xe, chạy đến hỏi thăm tình hình cô bé. Cô bé nói cánh tay đau dữ dội, lại còn chóng mặt.

Thực ra ngay bên kia đường có một bệnh viện chấn thương chỉnh hình tư nhân, cách chưa tới 20 mét. Những người xung quanh định bế cô bé qua đó, tôi cũng không biết mình lấy đâu ra can đảm nói: “Tôi biết chút về y tế, không được di chuyển”. Tôi lập tức gọi cấp cứu 120, đồng thời gọi cho bố của cô bé, lúc đó ông vẫn ở khá xa.

Không lâu sau, xe cấp cứu và cảnh sát đều đến.
Tôi nói với cảnh sát: “Xe gây tai nạn là một chiếc Sedan màu xám, biển số là XXXXX.”
Nói với nhân viên cấp cứu: “Đầu bị va chạm, cần cố định cổ và lưng, nghi ngờ bị gãy tay phải.”
Sau đó tôi đi cùng cô bé đến bệnh viện, nói với bác sĩ cấp cứu: "Va chạm vùng đầu, tay sưng rõ, phán đoán bị gãy xương.”
Bác sĩ cấp cứu nhìn tôi với vẻ khá ngạc nhiên, rồi bảo tôi đi đóng tiền viện phí tạm ứng. Tôi đã ứng trước tiền.
Trong lúc đó tôi vẫn liên lạc với bố cô bé. Khi ông đến, tôi liền rời đi.

Khoảng ngày thứ ba, tôi nhận được điện thoại của bố cô bé. Ông nói cô bé đã ổn rồi, thực sự bị tổn thương đốt sống cổ và thắt lưng, chấn động não, và tay bị nứt xương. May mà không di chuyển bệnh nhân, lại được cấp cứu kịp thời nên không gây tổn thương thứ cấp, nếu không thì đã bị liệt rồi. Hơn nữa, tài xế gây tai nạn cũng đã bị bắt.

Sau đó không biết bằng cách nào họ tìm được nơi tôi làm việc, mang cờ cảm ơn đến,thậm chí còn phỏng vấn tôi trên truyền hình địa phương.

Bình thường tôi rất thích xem các phim tài liệu y khoa như “Chuyện ở phòng cấp cứu”, “100 năm phẫu thuật”, nên cũng tích lũy được một chút kiến thức sơ cứu. Ngoài ra công việc của tôi là phân tích dữ liệu, nên chỉ cần nhìn qua biển số xe là nhớ được.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,097
Reaction score
0
Points
36
Kể về người có cách xử lý vấn đề đỉnh nhất bạn từng gặp ?
NHỮNG NGƯỜI CÓ CÁI ĐẦU LẠNH

1.
Tôi có một người chị gái, lớn hơn tôi 5 tuổi, là người mà tôi khâm phục nhất trong cả cuộc sống lẫn công việc.

Thời trẻ chị tìm được một anh người yêu, rồi mang thai, chị muốn kết hôn, nhưng anh người yêu lại bảo không muốn, muốn chơi bời thêm vài năm nữa. Anh ta vừa dứt lời, chị tôi lập tức chia tay, cắt đứt liên lạc.

Chị tự mình nhờ bạn học giúp đỡ, sinh đứa trẻ ra trước, rồi nhờ người làm hộ khẩu cho con. Đứa trẻ thì gửi cho bố mẹ, còn mình khởi nghiệp. Một mình bán hàng ở chợ đêm, vài năm sau đến tuổi đứa trẻ đi học, chị ấy làm việc không quản ngày đêm cũng tích cóp đủ tiền mua một căn nhà, đón con lên thành phố, hai mẹ con cùng nhau sinh sống ở thành phố.

Anh người yêu cũ sau đó biết có đứa con này liền muốn đến hái quả ngọt, nhưng con trai chị rất có lương tâm, thẳng thừng không nhận. Nói kiểu gì cũng không nhận, khăng khăng khẳng định "Tôi và ông chẳng có quan hệ gì cả, giám định ADN cái gì chứ, không làm. Ông là cái thá gì mà đòi tôi phải đi giám định với ông? Chẳng lẽ ai ngoài đường tìm tôi đòi giám định tôi cũng phải đồng ý à?"

Về sau gã người yêu cũ này lén lút lấy mẫu sinh học đem đi làm giám định, mặc dù kết quả đúng là con trai gã, nhưng ngặt nỗi đứa con trai này đang học Luật, cứ khăng khăng không chịu thừa nhận.

Cậu ta bảo báo cáo của gã không qua công chứng nên không có giá trị pháp lý. Hơn nữa "Mẹ tôi và ông không kết hôn, ông cũng không có bằng chứng chứng minh mẹ tôi và ông từng ở bên nhau, pháp luật cũng không hỗ trợ việc chúng tôi bắt buộc phải làm giám định." Cứ như thế, cậu con trai tự mình tống cổ gã người yêu cũ đi một cách phũ phàng, thậm chí không cần người mẹ phải ra mặt.

Một mình sinh con, nuôi con, lại còn nuôi dạy con thành tài, nuôi tốt đến như vậy, bản thân lại còn gầy dựng được sự nghiệp. Là một người phụ nữ bình thường không bằng cấp, không bối cảnh gia đình, thực sự vô cùng không dễ dàng.

2.
Một cô bạn học cùng đại học, mỗi lần xem phim tiếng Anh, cứ phát hiện từ đơn nào không biết là cô ấy bấm nút tạm dừng để tra từ, học thuộc rồi mới tiếp tục xem phim.

Bốn năm đại học đều như vậy, năm nào cũng nhận học bổng, sau khi tốt nghiệp thì được tuyển thẳng lên cao học. Thời gian học đại học còn tự học tiếng Nhật, tốt nghiệp thạc sĩ liền vào làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài danh tiếng. Tiếng Anh và tiếng Nhật đều cực đỉnh, thường xuyên đi công tác nước ngoài.

Mấy đứa chúng tôi xung quanh bao gồm cả cô ấy đều là người từ nông thôn ra, chúng tôi thì cứ đến giờ đi học, tan học nộp bài tập, chơi game, dạo phố. Chỉ có mình cô ấy luôn rất nỗ lực và vô cùng kỷ luật, chỉ cần là thứ cô ấy muốn học, nếu không có tiền học trung tâm thì tự bỏ công sức ra tự học.

Đến nay tốt nghiệp gần mười năm rồi, sự nghiệp của cô ấy bỏ xa chúng tôi không biết bao nhiêu.

3.
Mười năm trước khi đi lính, trong đại đội có một cậu binh nhất, anh bạn này dường như hoàn toàn không chịu ảnh hưởng bởi tập tục văn hóa truyền thống.

Ví dụ, người bình thường tắm đều là cởi sạch quần áo rồi mới tắm. Cậu ta thì không, mặc chỉnh tề nguyên bộ đồ đi vào xối nước, gội đầu xong mới cởi quần áo ra tắm. Cậu ta bảo: Tắm kiểu này tương đương với ngâm quần áo, nước nóng ngâm quần áo xong rất dễ giặt, lại tiết kiệm thời gian, cái này gọi là nâng cao hiệu suất.

Đại đội huấn luyện chạy bộ, chúng tôi ra khỏi cổng doanh trại là chạy lên núi, sau đó quay xe trở về, tốc độ có lúc nhanh lúc chậm, lúc về thường là chạy bứt tốc tự do, đội ngũ khá rời rạc.

Dưới chân núi có một khu nghĩa địa, đương nhiên là sẽ có vài lời đồn đại, đại đội trưởng giáo huấn mọi người không được tin vào mê tín dị đoan, phải huấn luyện bình thường. Mỗi lần đi qua đoạn đường này, những tân binh nhát gan đều cắm đầu chạy thật nhanh qua. Còn cậu ta, thì lảng vảng ở khu nghĩa địa.
Đại đội trưởng phát hiện cậu ta không bình thường, nghiêm giọng hỏi:
"Cậu không huấn luyện thì đang làm cái thá gì đấy?!"
"Báo cáo đại đội trưởng, tôi khát quá, đang tìm xem có hoa quả cúng tế nào không."
"... Thế... Thế cái đó mà ăn được à?!"
"Ăn được chứ, ở nhà tôi cũng thường ăn."
“Hay ho nhỉ... Thế điều lệ không lấy của dân dù chỉ là cây kim sợi chỉ cậu quên sạch sành sanh rồi hả?! Hử?!”
Thế là cậu ta chạy mất.

Tất nhiên đại đội trưởng không thể lúc nào cũng để ý cậu ta, cậu ta thỉnh thoảng chạy bộ về, trong túi quần lén giấu quả táo, mọi người nghi ngờ liền đi báo cáo với chính trị viên đại đội. Cán bộ có lúc phê bình giáo dục, có lúc bận không quản nổi cậu ta, lúc cậu ta ăn táo mọi người đều né sang một bên.

Anh bạn này làm lính hai năm rồi xuất ngũ, ngoài dự liệu nhưng lại hợp tình hợp lý, cậu ta đến làm việc ở nhà tang lễ, công việc vô cùng thuận lợi. Từ việc tiếp nhận, khâm liệm, cho đến canh linh cữu việc gì cũng cân được, nửa đêm lái xe đi thu dọn 4 thi là chuyện nhỏ, thể lực thì khỏi phải bàn, phẩm chất tâm lý cực kỳ vững vàng, hoàn toàn không biết sợ hãi là gì, không lấy đồ cúng của người ta đã là nhân từ lắm rồi.

Lãnh đạo vô cùng tán thưởng, lương bổng cực kỳ cao.

4.
Trong kỳ thi châm cứu Đông Y, tự mình châm hai mũi làm bản thân bị liệt luôn, sau đó phải nhờ hai vị danh y Đông Y lão thành châm hơn 80 mũi mới châm cứu kéo người tỉnh lại được.

5.
Tôi có một cậu em, sau khi thi đỗ công chức, mỗi tối đều nghiêm túc đọc báo tin tức một tiếng đồng hồ, bất kể mưa gió cũng không nản lòng.

Một năm sau, trở thành ngòi bút chủ lực của ban ngành.
Hai năm sau, trở thành thư ký của lãnh đạo.
Ba năm sau, lãnh đạo thăng chức liền kéo cậu ấy đi theo cùng.

6.
Người vùng Đông Bắc. Đến chỗ chúng tôi làm việc đúc nhựa, làm một mạch 11 tháng, về nhà nghỉ một tháng. Thu nhập mỗi tháng hơn 40tr, bao ăn bao ở. Quanh năm mặc quần áo bảo hộ lao động, giày lao động. Không tiêu tiền. Một cắc cũng không tiêu.

Làm lụng vất vả một năm, cầm 500tr về nhà ăn Tết...
Người bản địa căn bản không cách nào bài xích hay ép cậu ta nghỉ việc được. Ông anh này một ngày làm 16 tiếng. Trừ thời gian ngủ ra thì chỉ có làm việc. Một mình chấp hết một vị trí ca trực. Không cần đổi ca. Một hơi gồng suốt 330 ngày! Gồng đến mức tiểu ra máo!

Đến Rằm tháng Chạp là về nhà. Nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một tháng, lại khỏe mạnh như rồng như hổ. Ăn Tết xong qua Rằm tháng Giêng lại đến... Cứ tuần hoàn lặp đi lặp lại như vậy. Đã rất nhiều năm rồi.

7.
Vào một buổi chiều nhàm chán, tôi tiện tay xé gói đầu tiên trong cây thuốc lá mới mua, bỗng cảm thấy bản thân bỏ ra số tiền mồ hôi nước mắt vất vả kiếm được để mua thuốc lá, rồi lại từng ngụm từng ngụm rít vào trong phổi để tàn phá cơ thể mình.

Gói thuốc đó tôi hút trong 4 ngày, 9 gói còn lại đem tặng cho người khác, từ đó về sau không bao giờ hút thêm một điếu nào nữa.

Chúc các mọi người sớm ngày cai thuốc thành công. Cảm giác tự do thật là tuyệt vời!
Buddy Up - Tàng hoa cát cát
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom