• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Những sự kiện thú vị trên thế giới

Khám phá 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,361
Reaction score
0
Points
36
Trên thế giới chỉ có 4 quốc gia sản xuất được đầu bút bi.

Mỗi năm, thế giới tiêu thụ hàng chục tỷ chiếc bút bi, nhưng chỉ có vỏn vẹn 4 quốc gia đủ khả năng sản xuất phần đầu bút. Đó là Thụy Sĩ, Đức, Nhật Bản và gần đây là Trung Quốc.

Trong số 4 nước làm chủ được công nghệ sản xuất đầu bút bi, Thụy Sĩ được xem là quốc gia sản xuất bút bi lành nghề nhất. Đức cũng là quốc gia nổi tiếng về kỹ thuật sản xuất máy móc chính xác, tinh xảo và chất lượng.

Còn Nhật Bản, do khan hiếm tài nguyên, phải nhập khẩu phần lớn nguyên liệu nhưng nhờ đầu tư dài hạn vào nghiên cứu và ứng dụng khoa học công nghệ, các sản phẩm bút bi của Nhật từ lâu đã chiếm lĩnh thị trường châu Á và giữ vị thế gần như độc quyền trong phân khúc chất lượng cao.

Trung Quốc dù được xem là “công xưởng của thế giới” nhưng trong nhiều thập kỷ, quốc gia này vẫn phải phụ thuộc vào linh kiện nhập khẩu, đặc biệt từ Nhật Bản, cho mỗi chiếc bút bi xuất khẩu. Mãi đến năm 2017, Trung Quốc mới thông báo làm chủ thành công quy trình sản xuất viên bi đạt chuẩn quốc tế.

Đầu bút bi gồm một viên bi có đường kính chỉ khoảng 0,5-1mm. Viên bi này phải đáp ứng những yêu cầu kỹ thuật khắt khe: độ cứng cao, chống mài mòn, không gỉ khi tiếp xúc mực, đồng thời vẫn phải chuyển động trơn tru để mực chảy đều nhưng không rò rỉ.

Để làm ra viên bi đạt chuẩn, các nhà sản xuất phải sở hữu trình độ luyện kim và gia công cơ khí chính xác ngang tầm lĩnh vực hàng không - vũ trụ. Đó là lý do vì sao không phải quốc gia nào cũng có thể làm chủ công nghệ này.
Buddy Up - Những sự kiện thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,361
Reaction score
0
Points
36
Lebanon - Quốc gia phân chia quyền lực theo tôn giáo.

Liban (Lebanon) là một trong những quốc gia đa tôn giáo nhất thế giới, nơi 18 cộng đồng tôn giáo- sắc tộc cùng sinh sống trên lãnh thổ nhỏ bé bên bờ Địa Trung Hải. Sau nhiều thế kỷ xung đột giữa các tôn giáo và cuộc nội chiến đẫm máu (1975-1990), Lebanon hình thành một mô hình chính trị độc nhất vô nhị: mọi chức vụ quan trọng trong nhà nước đều được phân chia theo tôn giáo.

Điều này được quy định trong Hiến ước Quốc gia năm 1943 (National Pact) và củng cố bởi Hiệp định Taif năm 1989, nhằm giữ cân bằng quyền lực giữa người Thiên Chúa giáo và người Hồi giáo.

1. Tổng thống phải là người Thiên Chúa giáo Maronite
Cộng đồng Maronite là nhóm Thiên Chúa giáo lớn nhất và giàu ảnh hưởng nhất ở Lebanon.
Tổng thống nắm vai trò nguyên thủ quốc gia, tổng tư lệnh quân đội, và có quyền lực đáng kể.

2. Thủ tướng phải là người Hồi giáo Sunni
Người Sunni chiếm một phần lớn của cộng đồng Hồi giáo Lebanon.
Thủ tướng là người điều hành chính phủ và có quyền lực mạnh nhất về điều hành chính sách.

3. Chủ tịch Quốc hội phải là người Hồi giáo Shia
Đây là vị trí quyền lực thứ ba trong hệ thống.
Người Shia (đặc biệt là đảng Amal và Hezbollah) có ảnh hưởng mạnh trong chính trường Lebanon.

4. Phó Thủ tướng phải là Thiên Chúa giáo Chính Thống Hy Lạp
Cộng đồng Greek Orthodox là thiểu số nhưng có lịch sử lâu đời tại Lebanon.
Vị trí này bảo đảm tiếng nói của họ trong nội các.

5. Người phát ngôn chính phủ phải là người Hồi giáo Shia
Thể hiện sự cân bằng quyền lực giữa các hệ phái Hồi giáo.

6. Chức vụ cao trong quân đội thuộc đảng phái Druze
Người Druze là một nhóm tôn giáo độc lập, có ảnh hưởng quân sự - chính trị ở vùng đồi núi Chouf.
Nhiều chức vụ quan trọng trong lực lượng an ninh và quân đội được chia cho cộng đồng này để giữ cân bằng vũ trang.
Buddy Up - Những sự kiện thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,361
Reaction score
0
Points
36
Người đàn ông trong bức ảnh được lưu trữ tại Sở Cảnh sát New York là Emerich Juettner (1876–1955), một người Áo di cư và định cư tại Hoa Kỳ. Ông bị bắt vì hành vi làm tiền giả kéo dài gần mười năm, từ năm 1938 đến năm 1948. Câu chuyện của Juettner bắt đầu sau cái chết của người vợ, biến cố đã đẩy ông vào cảnh nghèo túng cùng cực. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, Juettner tìm đến thư viện công cộng để nghiên cứu các tài liệu liên quan đến tiền tệ và in ấn, từ đó nảy sinh quyết định tự in tiền. Ông biến căn bếp nhỏ của mình thành một xưởng in thô sơ, sử dụng thiết bị đơn giản và giấy in rẻ tiền mua bằng những đồng tiền cuối cùng còn sót lại.

Juettner không phải là một kẻ phạm pháp tham lam. Suốt thời gian dài, ông chỉ làm giả duy nhất tờ bạc mệnh giá một đô la Mỹ. Những tờ tiền này được ông dùng để mua thực phẩm và các nhu yếu phẩm thiết yếu tại nhiều cửa hàng tạp hóa khác nhau, nhằm tránh gây chú ý. Ông tuyệt đối không bao giờ mua hàng vượt quá giá trị một đô la. Số tiền quá nhỏ khiến người bán thường không để tâm, và ngay cả khi nhận ra điều gì đó bất thường, họ cũng hiếm khi báo cảnh sát vì cho rằng không đáng.

Tuy vậy, Cơ quan Mật vụ thuộc Bộ Tài chính Hoa Kỳ cuối cùng vẫn phát hiện ra sự lưu hành của tiền giả. Điều khiến các điều tra viên ngạc nhiên là kẻ làm tiền giả không nhắm tới các mệnh giá lớn, trong khi chất lượng in của những tờ một đô la lại cực kỳ kém. Nhiều tờ thậm chí còn mắc lỗi chính tả nghiêm trọng, chẳng hạn chữ “Washington” bị in sai thành “Wasihgton”. Dù đã mở cuộc điều tra, nhà chức trách vẫn gặp bế tắc do quy mô rộng lớn của thành phố và việc các tờ tiền giả được sử dụng rải rác, không theo một địa điểm cố định.

Bước ngoặt chỉ đến vào năm 1948, sau một vụ hỏa hoạn tại một khu nhà dân cư. Trong quá trình kiểm tra những vật dụng bị vứt ra đường sau vụ cháy, cảnh sát phát hiện các bản in tiền giả chất lượng thấp. Chủ căn hộ không ai khác chính là Emerich Juettner, và từ đó toàn bộ câu chuyện được phơi bày.

Tại tòa án, các thẩm phán đã cân nhắc hoàn cảnh đặc biệt của Juettner, bao gồm việc ông chưa từng lừa bất kỳ người bán nào quá một đô la, cũng như tuổi tác đã cao. Vì vậy, ông nhận một bản án được xem là vô cùng nhẹ so với tội danh làm tiền giả: phạt tiền một đô la và án tù một năm một ngày.

Năm 1938, thời điểm Juettner bắt đầu làm tiền giả, cũng là năm cuối cùng của cuộc Đại khủng hoảng tại Hoa Kỳ. Khi đó, sức mua của đồng đô la Mỹ lớn hơn rất nhiều so với hiện nay. Một ổ bánh mì lớn chỉ có giá tám đến chín xu, nghĩa là một đô la có thể mua hơn mười ổ bánh. Một chục trứng gà chỉ khoảng mười bảy đến mười tám xu, sữa tươi có giá năm mươi xu mỗi bình, và vé xem phim chỉ hai mươi lăm xu, cho phép một đô la mua được bốn vé. Giá xăng là mười chín xu một gallon, nên chỉ với một đô la, người ta có thể đổ đầy bình và đi lại thoải mái. Thậm chí, với một đô la, còn có thể thưởng thức một món ăn tại nhà hàng, chẳng hạn như trai om bơ.

Tổng chi phí cho ăn uống và các nhu yếu phẩm cơ bản vào thời điểm đó vào khoảng hai mươi ba đô la mỗi tuần. Đến năm 1950, Hollywood đã mua bản quyền câu chuyện cuộc đời của Emerich Juettner và chuyển thể thành bộ phim hài mang tên Mr. 880. Khoản thù lao mà ông nhận được từ bộ phim này lớn hơn rất nhiều so với số tiền mà ông đã tích cóp được trong suốt mười năm lặng lẽ làm tiền giả để mưu sinh.
Buddy Up - Những sự kiện thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,361
Reaction score
0
Points
36
Giấy phép lái xe được cấp cho Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Leonid Ilyich Brezhnev vào ngày 10 tháng 12 năm 1976 là một tư liệu lịch sử đặc biệt, phản ánh đồng thời đời sống cá nhân và văn hóa chính trị của tầng lớp lãnh đạo cao nhất trong hệ thống Xô viết. Brezhnev giữ cương vị lãnh đạo Liên Xô từ năm 1964 cho đến khi qua đời năm 1982, giai đoạn thường được các nhà sử học gọi là “thời kỳ ổn định trì trệ”, nhưng cũng là một trong những thời kỳ quyền lực tập trung nhất của bộ máy Xô viết.

Điều gây chú ý trên tấm bằng lái này là việc ghi đầy đủ các hạng A, B, C, D, E, tương ứng với quyền điều khiển hầu như mọi loại phương tiện giao thông đường bộ theo phân loại của Liên Xô lúc bấy giờ, từ xe máy, xe con, xe tải, xe buýt cho đến các phương tiện chuyên dụng. Trong cách hiểu mang tính biểu tượng, điều này gần như biến Tổng Bí thư thành người “có thể lái mọi thứ”, một hình ảnh phản chiếu quan niệm quyền lực toàn diện của lãnh đạo tối cao trong hệ thống chính trị Xô viết. Chi tiết thường được nhắc đến với sắc thái hài hước là việc bằng lái này về mặt hình thức còn bao hàm cả khả năng điều khiển tàu điện, dù trên thực tế đây chỉ là hệ quả của cách phân loại giấy phép thời kỳ đó.

Brezhnev vốn nổi tiếng là người có niềm đam mê đặc biệt với ô tô, nhất là các dòng xe sang và xe do nguyên thủ các nước tặng. Sở thích cá nhân này không chỉ thể hiện trong đời sống riêng tư mà còn trở thành một nét đặc trưng trong hình ảnh công chúng của ông, góp phần tạo nên những giai thoại vừa nghiêm túc vừa mang màu sắc châm biếm về tầng lớp lãnh đạo Liên Xô cuối thế kỷ XX.

Năm 2019, tấm bằng lái xe này được đưa ra đấu giá và đạt mức giá khoảng 80.000 đô la Mỹ, cho thấy giá trị sưu tầm lớn của những hiện vật gắn với các nhân vật trung tâm của lịch sử thế giới hiện đại. Không chỉ là một giấy phép hành chính thông thường, bằng lái của Brezhnev đã trở thành một chứng tích vật chất, phản ánh mối quan hệ giữa quyền lực chính trị, đời sống cá nhân và biểu tượng quyền uy trong bối cảnh Liên Xô thời Chiến tranh Lạnh.
Buddy Up - Những sự kiện thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,361
Reaction score
0
Points
36
Ở La Mã thời cổ địa, việc giặt giũ quần áo, đặc biệt là những chiếc toga nặng nề (trang phục của nam giới La Mã) là một công việc, nghề do những người thợ giặt được gọi là Fullones đảm nhiệm. Thông thường, Fullones sẽ là nô lệ hoặc tầng lớp lao động thấp. Vì phải tiếp xúc với chất bẩn và mùi hôi mà Fullones thường bị xã hội La Mã xem là nghề thấp kém, ít được tôn trọng.
Tuy nhiên, điều đáng chú ý là Fullones sẽ dùng nước tiểu người để làm chất tẩy rửa. Trên các góc phó, người La Mã đặt những chum đất lớn để “thu thập” chất thải của người qua đường cần được giải quyết. Sau đó, những chiếc chum này sẽ được thu lại và mang đến những nhà giặt lớn của thành phố để pha loãng ra.

Tại đây, quần áo sẽ được ngâm trong dung dịch này. Sau đó, Fullones sẽ dùng chân dẫm trực tiếp lên quần áo trong các bồn ngập nước tiểu để đánh bay bụi và chất bẩn. Vì trong nước tiểu giàu amoniac, nên có khả năng làm sạch hiệu quả, đặc biệt hữu dụng với len - loại vải vốn rất khó để vệ sinh.

Sau khi giặt xong, quần áo sẽ được xả lại bằng nước sạch. Đôi khi, Fullones còn dùng một loại đất sét đặc biệt để hấp thụ dầu còn sót lại trên vải sau khi đã giặt. Không chỉ riêng ở La Mã, mà ở Ai Cập và nhiều nền văn minh cổ khác cũng áp dụng phương pháp giặt này, trước khi xà bông ra đời.
Buddy Up - Những sự kiện thú vị trên thế giới
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom